Cả Nhà Xuyên Về Thập Niên 70: Hệ Thống Đi Theo Ta! - Chương 82: Toàn Là Đồ Tốt

Cập nhật lúc: 28/02/2026 20:16

Trần Hiểu Mạn lồm cồm bò dậy từ trên giường lò: "Mẹ, hôm nay đổi được không ít đồ tốt đâu, he he."

Nói rồi, bàn tay nhỏ của cô bé vung lên, loảng xoảng một đống đồ rơi xuống.

Giang Dung bị giật mình: "Con nhẹ tay chút, đừng có gọi cả ông bà nội con sang đây."

Vừa dứt lời, liền nghe thấy trong sân vang lên tiếng nói chuyện của bà cụ.

"Ui da, sao trên đất lại nhiều nước thế này?"

Hóa ra là bà cụ dậy đi vệ sinh, nương theo ánh trăng, thấy trên đất lênh láng nước.

Trần Thư Mặc vừa nãy vội vàng xách nước về, đi quá nhanh thùng lắc mạnh nên nước sóng ra không ít.

Anh vội vàng xỏ giày xuống đất, Trần Hiểu Mạn cũng lập tức thu hết đồ vào không gian.

Thấy con gái đã cất đồ xong, Trần Thư Mặc mới mở cửa đi ra.

"Mẹ, vừa nãy con múc nước lau người, trượt chân nên nước sóng ra một ít."

Vương Phượng Chi nói: "Con dùng nước lạnh rửa trực tiếp à? Cái thân thể kia của con còn muốn nữa hay không?

Trời đêm lạnh thế này, tắm nước lạnh cảm lạnh thì làm sao?

Con nói xem con lớn tướng thế này rồi, sao lại lười thế hả, cái lò có sẵn củi có sẵn kia, con đun nóng lên mà rửa không được à?..."

Bla bla, Trần Hiểu Mạn cứ thế nghe bố mình bị mắng ở bên ngoài mấy phút đồng hồ, cuối cùng vẫn là ông nội mở miệng, bố cô bé mới được đặc xá trở về.

Cô bé che miệng cười trộm, ha ha ha, đúng là phong thủy luân chuyển.

Nhìn xem, buổi sáng bố mách lẻo con, làm con bị mẹ mắng.

Buổi tối bố cũng bị mẹ bố mắng rồi nhé, he he.

Trần Thư Mặc vừa vào phòng đã thấy con gái đang cười trên nỗi đau của người khác, buồn cười đi qua véo má cô bé.

"Hừ, cái này lại để con vớ được chuyện cười mà xem rồi."

"He he, bố, hai bố con mình kẻ tám lạng người nửa cân, đều chỉ có phận bị mẹ mình mắng thôi ha ha ha ha ha."

Giang Dung đá đá con gái: "Được rồi được rồi, bây giờ con chỉ có mỗi bố con là đồng minh thôi đấy, tém tém lại đi."

Trần Hiểu Mạn cũng cười đủ rồi, lau nước mắt cười chảy ra nơi khóe mắt, lại lấy hết đống đồ vừa cất đi ra.

Giang Dung liếc mắt cái là thấy ngay mấy chục hộp sữa bột trẻ em kia, hết cách rồi, cái hộp này vàng óng ánh, quá ch.ói mắt.

Cô vui vẻ cầm một hộp lên xem: "Lần này còn đổi được cả sữa bột trẻ em cơ à, mẹ còn đang tính bảo bố con đợt này sang nhà bà ngoại con hỏi xem, có đổi được phiếu sữa không đấy."

"Hi hi, mẹ, lần này con mua không ít đâu, đủ cho em bé uống một thời gian rồi."

"Đủ rồi đủ rồi, mẹ cũng không thể nào không có tí sữa nào, mẹ chỉ muốn chuẩn bị trước một ít, phàm chuyện gì cũng sợ cái vạn nhất mà, lần này thì hoàn toàn không cần lo lắng nữa rồi."

Ánh mắt Trần Thư Mặc rơi xuống cây s.ú.n.g không khí kia đầu tiên, nghề cũ của anh là kỹ thuật cơ khí, thích nhất là mày mò mấy thứ này.

Anh sờ sờ cảm giác của cây s.ú.n.g, vậy mà không sờ ra được là chất liệu gì.

Không phải nhựa, cũng không phải kim loại tổng hợp, sờ vào tay rất thoải mái.

"Con gái, cái này là s.ú.n.g gì?"

"Bố, cái này là s.ú.n.g không khí, đạn của nó là đạn không khí."

Cô bé vừa nói Trần Thư Mặc liền hiểu: "Nguyên lý này chính là nén và giải phóng không khí nhanh trong thân s.ú.n.g, cái này giống hệt nguyên lý pháo không khí của chúng ta.

Chỉ là không biết, cây s.ú.n.g này của con uy lực thế nào."

Trần Hiểu Mạn gãi đầu: "Cái này con cũng không biết, trên hướng dẫn không viết, hôm nào chúng ta lên núi thử xem sao."

"Ừ, nếu có thể tháo ra xem thì tốt quá, bố có thể nghiên cứu cấu tạo bên trong rồi."

Được rồi, bệnh nghề nghiệp của bố lại tái phát rồi.

"Vậy bố đợi con lần sau đổi thêm một cây nữa, để dành cho bố tháo ra chơi nhé."

"Con gái, đây là con mua... ơ, bí kíp võ công?"

Giang Dung nhặt hai cuốn sách lên, nhìn cái tên trắng trợn bên trên cũng có chút cạn lời.

"Ha ha ha ha, đúng vậy, đây chính là bí kíp võ công, chính là cái tên mộc mạc giản dị như thế đấy."

Giang Dung lật xem nội dung bên trong: "Trong này còn có đơn t.h.u.ố.c này, để mẹ xem cần d.ư.ợ.c liệu gì, đương quy, hoàng kỳ, nhân sâm, linh chi...

Được lắm, đây toàn là đồ tốt cường thân kiện thể a.

Chậc chậc, mấy thứ này người bình thường đúng là không gom đủ hết các vị t.h.u.ố.c trên này được."

Trần Hiểu Mạn ghé đầu qua xem, lúc nãy cô bé mua không nhìn thấy đơn t.h.u.ố.c bên trong là gì.

Đợi xem xong mấy chục vị t.h.u.ố.c bên trên, cô bé cảm thấy não mình hơi đau.

Dược liệu trong này, chẳng có mấy loại là rẻ cả.

Chỉ nói cái nhân sâm kia, bản thân cô bé còn chưa nhìn thấy bao giờ đâu.

Cô bé lắc lắc đầu: "Thảo nào cuốn sách này nói công pháp tốc thành, hóa ra là dùng d.ư.ợ.c liệu quý giá đắp lên.

May mà con có bản đồ hệ thống, có thể tìm được d.ư.ợ.c liệu trên núi, nếu không cuốn sách này hôm nay coi như mua công cốc rồi."

Cô bé nhặt cuốn còn lại mở ra, cái này thì tương đối rõ ràng rồi.

Trong bộ pháp này, ẩn chứa không ít nội dung ngũ hành bát quái.

Học thì không khó, chỉ là cần luyện nhiều.

Cái này cho dù học thành, cũng sẽ không khoa trương như trong phim truyền hình.

Nhưng nếu phối hợp với t.h.u.ố.c nhanh nhẹn mà cô bé mua, đoán chừng hiệu quả còn có thể tăng gấp đôi.

Nghĩ đến t.h.u.ố.c, Trần Hiểu Mạn tìm hết t.h.u.ố.c ra.

"Mẹ, lần này con mua năm ống t.h.u.ố.c phục hồi, thứ này dùng tốt thật đấy, chữa được mấy bệnh vặt trong người.

Mẹ xem ông bà nội con ấy, mới dùng có một chút xíu, bây giờ chân tay nhanh nhẹn lắm."

Giang Dung tán thành gật đầu: "Ừ, thứ này đúng là tốt thật. Nhưng hiệu quả tốt quá cũng sẽ quá gây chú ý, con cất kỹ đồ đi, chỉ cần mẹ không đồng ý, con không được tùy tiện cho người khác dùng nữa."

"Biết rồi biết rồi, mẹ không lên tiếng, con tuyệt đối không cho người khác dùng!"

Trần Hiểu Mạn giơ hai tay nhỏ lên thề.

"Bố, bố xem cái này là bản nâng cấp của t.h.u.ố.c tăng lực, bố có muốn uống không?"

Trần Thư Mặc đặt cây s.ú.n.g không khí trong tay xuống: "Muốn, ném cho bố một ống."

Cái này chính là đồ tốt, từ khi anh có sức lực lớn hơn, làm việc đều không thấy mệt như người khác.

Nhận lấy t.h.u.ố.c, anh mở nắp đổ thẳng vào miệng.

Thuốc vẫn không có mùi vị gì, uống xuống một lúc, cơ thể bắt đầu hơi đau.

Nhưng không đau như lần đầu tiên uống, nhịn một chút là qua.

Trần Hiểu Mạn cũng mở ra uống một ống, sức lực lớn một chút thì tốt, có thể bù đắp cho khuyết điểm vóc dáng nhỏ bé của cô bé.

Giang Dung thì thôi, cô cũng không làm việc nặng, một ống trước đó là đủ rồi.

Uống xong t.h.u.ố.c tăng lực, Trần Hiểu Mạn uống luôn cả t.h.u.ố.c nhanh nhẹn.

Thuốc nhanh nhẹn sẽ làm cơ thể linh hoạt hơn, sau này cho dù đ.á.n.h không lại, chạy trốn tuyệt đối không thành vấn đề.

Trần Thư Mặc nghĩ nghĩ, cũng lấy một ống t.h.u.ố.c nhanh nhẹn uống.

Tuy rằng bình thường không dùng đến, nhưng con gái sau này chắc chắn hay chạy vào trong núi.

Thêm một năng lực, là có thể bảo vệ con gái thêm một phần.

Phần của Giang Dung cô giữ lại trước, cô bây giờ không vội, cứ đợi sinh con xong rồi tính.

Đồ ăn thức uống thì không cần xem, Giang Dung bẻ một quả chuối, lột vỏ c.ắ.n một miếng to.

Trần Hiểu Mạn cuối cùng cầm lấy chai t.h.u.ố.c "Xịt phát ngất luôn", cái chai này cũng cỡ chai xịt khoáng cô bé dùng trước kia, trên thân chai viết chữ 2L.

Cô bé nhìn kỹ hướng dẫn, nhắm vào mục tiêu ấn nút xịt là được.

Nút xịt trên thân chai, ngón trỏ vừa khéo có thể với tới.

Thuốc này còn có thể chọn xịt điểm đối điểm, hoặc xịt diện rộng.

Điểm đối điểm là đối với một vật thể đơn lẻ, diện rộng, chính là có thể xịt một mảng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.