Cả Nước Cầu Ta Sinh Nhãi Con Cho Hoàng Đế Bệnh Kiều - Chương 117: Đau Xót

Cập nhật lúc: 15/04/2026 11:01

Chương 117: Đau xót

Tác giả: Mạch Hương Mang Chủng - 麦香芒种 

Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc

Gà gáy ch.ó sủa.

Trời sáng hẳn.

Đám nha hoàn đẩy cửa bước vào, chuẩn bị hầu hạ tân nương rửa mặt, thay y phục.

Ai ngờ trên giường không có người.

Tang Yên đã biến mất.

Chỉ còn Thu Chi ngủ mê man, bọn họ vào cũng không hay biết.

“Thu Chi, Thu Chi!”

Đám nha hoàn lay nàng ấy dậy, hỏi: “Tiểu thư đâu? Tiểu thư đi đâu rồi?”

Thu Chi mắt còn lim dim, ngáp dài: “Tiểu thư ở trên giường mà.”

Nhưng khi nàng ấy dụi mắt, nhìn lên giường, lập tức thét lên: “Tiểu thư đâu rồi?!”

Chỉ trong nháy mắt, tất cả mọi người có mặt đều hoảng loạn.

Bọn họ lục tung trong ngoài một lượt, vẫn không tìm thấy người.

Đành phải đi báo cho Tang Khôn.

“Lão gia, không thấy tiểu thư đâu nữa. Trong phòng không có ai. Toàn bộ Nghênh Yên tiểu trúc đều đã lục soát hết rồi, vẫn không tìm ra.”

Thu Chi gấp đến mức nước mắt rơi xuống.

Tang Khôn đang thay y phục, vốn là gặp chuyện vui tinh thần phấn chấn, mặt mày hồng hào, vừa nghe người không thấy, lập tức biến sắc: “Chuyện gì vậy? Sao lại không thấy? Các ngươi đã tìm kỹ chưa?”

Vừa nói, ông ta đã vội vàng đi về phía Nghênh Yên tiểu trúc.

Lâm thị đến trước ông một bước.

Gần đây bà có chút mâu thuẫn với Tang Khôn, nên hai người ở riêng.

Lúc này nhìn tân phòng trống rỗng, cùng một hàng nha hoàn, tiểu tư quỳ rạp, trong lòng vừa bất an vừa phẫn nộ: “Các ngươi sao lại cái gì cũng không biết? Các ngươi chán sống rồi sao? Hoàng hậu tương lai mất tích, các ngươi biết tội này lớn thế nào không?”

Đám nha hoàn, tiểu tư run rẩy, không dám lên tiếng.

Bọn họ đều là đợi chủ t.ử ngủ rồi mới dám đi ngủ.

Sao mà biết người lại biến mất?

Đáng lẽ thị vệ trong phủ mới phải chịu trách nhiệm chính!

Nhưng những lời này, bọn họ tuyệt đối không dám nói.

Phu nhân đang nổi giận, nói thêm một câu cũng là đổ dầu vào lửa.

Tang Khôn nhìn một vòng trong ngoài tiểu trúc, xác định Tang Yên không có ở đó, liền hỏi: “Thị vệ trong phủ đâu? Còn ám vệ trong cung đâu?”

Oan có đầu, nợ có chủ

Cho dù ông ta muốn hỏi tội, cũng phải hỏi những người đó.

*

Những người kia lúc này vẫn đang ngủ say trong phòng Tang Quyết.

Bọn họ nằm ngổn ngang trên đất, như x.á.c c.h.ế.t.

Người tỉnh lại đầu tiên là Tang Quyết.

Gã bị tiếng tiểu tư đ.á.n.h thức.

“Thiếu gia! Thiếu gia, người làm sao vậy? Đừng dọa nô tài mà!”

Tiếng tiểu tư quá lớn, cũng đ.á.n.h thức đám ám vệ.

Ám vệ mở mắt, đầu đau nhức, đều đưa tay ôm đầu, rồi nhìn nhau một cái, lập tức chuông cảnh báo vang lên trong đầu: “Không ổn!”

Bọn họ lập tức bật dậy, chạy ra ngoài.

Trong sân đụng phải Tang Khôn đang vội vàng chạy tới.

“A Quyết, tỷ tỷ con không thấy rồi!”

Ám vệ nghe vậy, sắc mặt lập tức trắng bệch: xong rồi! bọn họ làm mất người!

Bọn họ đồng loạt quay đầu nhìn về phía Tang Quyết.

Tang Quyết được tiểu tư đỡ dậy, đang lảo đảo bước ra khỏi phòng.

Gã xoa trán đau nhức, vẻ mặt vô tội: “Xảy ra chuyện gì? Sao tỷ tỷ lại không thấy? Hôm nay nàng còn phải đại hôn mà. Chẳng lẽ là đào hôn, bỏ trốn rồi?”

“Đừng nói bậy! Tỷ tỷ con không thể đào hôn!”

Tang Khôn nghiêm giọng bảo vệ danh dự của Tang Yên, đồng thời đưa ra suy đoán: “Các ngươi có phải trúng mê d.ư.ợ.c không? Vừa rồi Thu Chi cũng nói ngủ rất sâu, đầu đau. Nhất định là có người có kế hoạch bắt cóc! Nhưng ai lại bắt cóc nó chứ?”

Tang Quyết im lặng không nói.

Cho dù biết, gã cũng sẽ không nói.

Đám ám vệ đứng nhìn hai phụ t.ử đối thoại.

Yến Thông dùng ánh mắt ra hiệu cho hai ám vệ đi tìm người, còn mình bước tới trước mặt Tang Quyết: “Tang thiếu gia, theo chúng ta đi một chuyến.”

Bọn họ là ám vệ, phụ trách âm thầm bảo vệ Tang Yên.

Nhưng hôm qua, Tang Quyết nói nhận được tin trong giang hồ, có người treo thưởng g.i.ế.c “Tang gia yêu nữ”.

Gã bảo họ phối hợp điều động, bảo vệ Tang Yên.

Kết quả, tối qua người mất tích.

Mà bọn họ lại tụ tập cùng một chỗ, nghe gã sắp xếp điều động ban đêm, rồi đồng loạt trúng mê d.ư.ợ.c, ngã trong phòng gã.

Tất cả đều giống như một âm mưu.

Tang Quyết thấy họ nghi ngờ mình, nổi giận: “Các ngươi có ý gì? Chẳng lẽ ta lại hại chính tỷ tỷ của mình sao? Đó là tỷ tỷ ruột của ta đấy!”

Gã không có động cơ gây án.

Ít nhất nhìn bề ngoài là vậy.

Thậm chí việc Tang Yên xảy ra chuyện còn ảnh hưởng trực tiếp đến lợi ích của gã.

Nhưng Yến Thông không cần tìm động cơ.

Hắn chỉ cần báo cáo đúng sự thật cho hoàng đế.

*

Hoàng đế đang đứng trước cổng cung chờ đội rước dâu.

Phía sau hắn là nghi trượng xa hoa uy nghi, cùng hàng loạt quan viên đứng chỉnh tề.

Đang là tháng tám.

Thời tiết vẫn rất nóng.

Rõ ràng mới sáng sớm, nhưng ánh nắng đã gay gắt, khiến người ta bực bội.

“Còn sớm thế này mà Hoàng thượng đã đứng đây rồi, haiz, nhìn kìa, đứng như hòn vọng thê vậy.”

“Chứ còn gì nữa, lúc Hoàng thượng mới chấp chính, trăm việc chờ xử lý, người cũng hăng hái lắm, mà lên triều còn chưa tích cực như vậy.”

“Ha ha ha, một trong tứ đại hỷ sự đời người mà, đêm động phòng hoa chúc đấy! Sao không tích cực cho được!”

. . .

Bọn họ thì thầm trao đổi.

Hạ Doanh đứng khá xa, không nghe rõ.

Hắn cũng không có tâm trạng để ý người khác nghĩ gì, chỉ đầy mong chờ mà nhìn về phía xa.

Từ xa, một nhóm người cưỡi ngựa phi tới.

Yến Thông dẫn đầu, khi còn cách Hạ Doanh khoảng hai trượng (sáu bảy mét), liền nhảy xuống ngựa, quỳ tiến lên vài bước, cúi đầu bái: “Hoàng thượng thứ tội, Tang chủ t.ử mất tích rồi.”

Như sét đ.á.n.h giữa trời quang!

Sắc mặt vui mừng trên mặt Hạ Doanh lập tức biến mất, cả người cứng đờ: “Ngươi. . . ngươi nói cái gì?”

Yến Thông thuật lại toàn bộ sự việc: “Chúng thần phụ trách bảo vệ Tang chủ t.ử. Nhưng sáng hôm qua Tang thiếu gia nói nhận được tin giang hồ, có người cho rằng Tang chủ t.ử là yêu nữ, nên thuê sát thủ đến g.i.ế.c nàng. Chúng thần liền đề phòng nghiêm ngặt. Nhưng đến tối, Tang Quyết lấy lý do sắp xếp điều động, tập hợp chúng thần lại, rồi tất cả cùng trúng mê d.ư.ợ.c, ngã trong phòng hắn. Sáng hôm sau tỉnh lại, Tang chủ t.ử đã không thấy.”

“Hoàng thượng, thảo dân oan uổng.”

Tang Quyết với gương mặt vô tội biện bạch: “Bọn họ làm sai, làm mất tỷ tỷ ta, lại đổ lên đầu ta!”

“A!”

Là tiếng kêu đau của Yến Thông.

Hắn bị Hạ Doanh đang phẫn nộ đá trúng n.g.ự.c, văng ra xa.

Tang Quyết còn chưa nói hết, thấy cảnh đó cũng im bặt.

Hoàng đế nổi giận rồi!

Đây là lần đầu tiên gã trực tiếp đối diện với cơn thịnh nộ của Hoàng đế, trong lòng cũng có chút e dè.

“Lập tức đi tra tung tích của Giang Khắc!”

“Ba ngày!”

“Nếu không tìm được người, các ngươi lấy c.h.ế.t tạ tội đi!”

Hạ Doanh gần như gầm lên.

Dứt lời, hắn xoay người lên ngựa, phi thẳng về phía Tang phủ.

Thái giám, cung nữ, thị vệ hầu cận bên người đều vội vã theo sau.

Nhóm các đại thần ta nhìn ngươi một chút, ngươi nhìn ta thêm chút nữa, đứng sững tại chỗ.

“Chuyện này không ổn rồi.”

“Không phải thật sự bị người trong giang hồ bắt đi g.i.ế.c rồi chứ?”

“Kẻ nào gan lớn như vậy, dám g.i.ế.c cả Goàng hậu tương lai?”

“Ta có nghe dân gian đang có lời đồn muốn g.i.ế.c yêu nữ.”

“Trời ơi, tạo nghiệt mà.”

“Nói thật, nếu Tang gia nữ xảy ra chuyện, với tính tình của Hoàng thượng, e là thiên hạ này sẽ nổi lên mấy trận sát phạt.”

. . .

Đám đại thần thì thầm bàn tán.

Tang Quyết nhìn theo bóng lưng Hoàng đế rời đi, ánh mắt u ám lạnh lẽo: Hạ Doanh, cảm giác mất đi người mình yêu, ngươi đã nếm thử chưa? Ngươi có biết, khi ngươi lựa chọn đứng về phía Úc Bạc Xuyên, ta ngày đêm đều phải chịu đựng nỗi dày vò này?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.