Cả Nước Cầu Ta Sinh Nhãi Con Cho Hoàng Đế Bệnh Kiều - Chương 126: Hãm Hại Tỷ Tỷ
Cập nhật lúc: 25/04/2026 10:00
Chương 126: Hãm hại tỷ tỷ
Tác giả: Mạch Hương Mang Chủng - 麦香芒种
Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc
Khi ngự y Lương Tín tới, cơn đau tim của Hạ Doanh đã dần dịu lại.
Chỉ là sắc mặt vẫn còn tái nhợt, tiều tụy.
Bùi Mộ Dương đang đứng bên giường, lau mồ hôi lạnh cho hắn.
Lương Tín tiến lên bắt mạch cho Hạ Doanh, một lúc sau mới nói: “Hoàng thượng lo nghĩ bất an, uất khí tích tụ ở tâm phế, khiến long thể bất hòa. . .”
Y nói rõ bệnh tình, rồi khuyên nhủ: “Mong Hoàng thượng bảo trọng long thể. Nhất là nên đổi chỗ nghỉ ngơi.”
Từ khi Hoàng hậu mất tích, Hoàng thượng vẫn luôn ở đây.
Ở nơi nàng từng sống, rất dễ bị cảnh vật gợi lên ưu tư, khiến hao tổn tinh thần lẫn thân thể.
Bùi Mộ Dương nghe ra ý bóng gió trong lời của Lương Tín, liền nói theo: “Hoàng thượng, người nghe lời Lương ngự y đi, hồi cung đi. Ở đây suốt, ngày nào cũng nghĩ đến nương nương, cũng không phải cách hay.”
Hạ Doanh không nói gì.
Thậm chí không lộ ra chút cảm xúc nào.
Chỉ mở đôi mắt tĩnh lặng đến đáng sợ, nhìn người trước mặt.
Dáng vẻ như vậy lại càng đáng sợ hơn.
Mỗi khi Hoàng thượng như thế, bọn họ đều không dám nói thêm câu nào.
Hoàng thượng xưa nay độc đoán, chỉ khăng khăng làm theo ý mình, chưa bao giờ dễ dàng tiếp nhận ý kiến của người khác.
Bùi Mộ Dương chỉ đành tiễn Lương Tín ra ngoài, dặn dò: “Ngươi nhớ kê thêm ít t.h.u.ố.c an thần giúp ngủ ngon. Dạo này Hoàng thượng bị ác mộng quấy nhiễu, chưa có đêm nào yên giấc. Thân thể sắt đá cũng không chịu nổi kiểu này đâu.”
“Đúng là vậy. Công công yên tâm, tiểu nhân hiểu.”
Lương Tín gật đầu, nghĩ đến vị Hoàng hậu xinh đẹp thuần lương kia, không khỏi thở dài: “Hoàng thượng đa tình, tiếc là tạo hóa trêu người. Cũng không biết Hoàng hậu nương nương hiện giờ ra sao? Có còn sống hay. . .”
“Suỵt!”
Bùi Mộ Dương vội bịt miệng y lại, hạ giọng quát: “Ngươi không muốn sống nữa à? Dám nói vậy? Nếu để Hoàng thượng nghe thấy lời xui xẻo này, mười cái đầu của ngươi cũng không đủ c.h.é.m!”
Lương Tín cũng biết lợi hại, lập tức tự bịt miệng, cười gượng: “Tiểu nhân lỡ lời. Xin công công chớ trách.”
Bùi Mộ Dương vội xua tay: “Mau đi làm việc đi. À, nhớ quản c.h.ặ.t người dưới trướng ngươi, đừng để họ nói những lời mất đầu như vậy.”
“Vâng.”
Lương Tín lui xuống sắc t.h.u.ố.c.
Nửa canh giờ sau
Bùi Mộ Dương bưng t.h.u.ố.c đến trước mặt Hoàng đế.
Hạ Doanh ngồi trên giường, tóc xõa rối, thần sắc tiêu điều, ngây ngốc vuốt ve bộ hỷ phục, lẩm bẩm: “Lâu như vậy rồi mà không có tin tức của nàng. . . ta vô dụng như vậy, chắc nàng không thích ta nữa rồi.”
Bùi Mộ Dương nghe vậy, vội vàng khuyên: “Hoàng thượng đừng nghĩ như vậy. Thiên hạ rộng lớn, muốn tìm một người, sao có thể không có chút khó khăn? Muốn làm hỷ sự ắt có nhiều trắc trở, nương nương lại có Phật tổ phù hộ, nhất định sẽ chuyển nguy thành an, gặp dữ hóa lành, sớm ngày trở về.”
“Thật sao?”
Hạ Doanh nhớ đến cảnh trong ác mộng, khẽ nói: “Nhưng trong mơ, ta thấy nàng gặp nạn, bị thương, còn nói không cần ta nữa.”
Bùi Mộ Dương tiếp tục khuyên: “Hoàng thượng, giấc mộng đều là ngược lại với thực tế. Ngài thấy nàng gặp nạn, bị thương, tức là nàng đang bình an vô sự; nàng nói không cần ngài, tức là đang rất cần ngài. Nương nương yêu ngài như vậy, sao có thể không cần ngài cho được? Giờ này nàng chắc chắn cũng đang nhớ đến Hoàng thượng.”
“Thật sao?”
Hạ Doanh vẫn hỏi, hết lần này đến lần khác: “Thật sao? Thật sao?”
“Đúng vậy. Nhất định là vậy.”
Bùi Mộ Dương nhấn mạnh, đưa t.h.u.ố.c qua: “Hoàng thượng vẫn nên uống t.h.u.ố.c trước đi. Chỉ khi giữ gìn thân thể, mới có sức tìm nương nương. Nếu không, đến lúc nương nương trở về, mà thân thể ngài lại suy sụp, thì không đáng.”
Hạ Doanh như nghe lọt lời khuyên, nhận lấy bát t.h.u.ố.c, ngửa đầu uống cạn.
Thuốc cực đắng.
Hắn lại chẳng có cảm giác gì.
Uống xong, liền nằm xuống giường.
Chẳng bao lâu sau, cơn buồn ngủ đã kéo đến.
Giấc này ngủ rất sâu.
Thậm chí ngủ đến tận chiều hôm sau.
Bùi Mộ Dương canh giữ bên giường, cũng mệt đến mức gật gà gật gù.
Tang Khôn đến thăm ba lần, lần cuối vào lúc hoàng hôn, Hoàng thượng vừa vặn tỉnh giấc, ông ta nghe thấy động tĩnh, nên vội bước vào, “bịch” một tiếng quỳ thẳng xuống đất, khóc nói: “Hoàng thượng, khuyển t.ử. . .tình hình của khuyển t.ử không ổn lắm, xin Hoàng thượng trước hết thả nó ra đi.”
Ông vẫn không tin nhỉ t.ử của mình có liên quan đến chuyện này, Tang Quyết sao có thể giúp Giang Khắc bắt cóc chính thân tỷ tỷ của mình?
Nhất định Hoàng thượng đã hiểu lầm.
Người lo lắng quá hóa loạn, nhìn ai cũng giống kẻ đứng sau.
Hạ Doanh ngủ một giấc dài, lúc này tinh thần khá hơn, nhưng thấy Tang Khôn, tâm trạng lại không tốt, giọng cũng lạnh đi vài phần: “Tang Khôn, ngươi chỉ quan tâm nhi t.ử mình, có biết A Yên còn nguy hiểm hơn không?”
“À?”
Tang Khôn mừng rỡ: “Hoàng thượng nhận được tin của nương nương rồi sao?”
Hạ Doanh: “. . .”
Hắn chưa nhận được tin của Tang Yên.
Chính vì chưa có tin, mới cảm thấy tình hình không ổn.
Ít nhất chứng tỏ Giang Khắc thủ đoạn cao minh, không để lộ chút dấu vết nào, muốn tìm người từ tay gã, càng thêm khó khăn.
Nghĩ đến đây, hắn càng thêm bực bội, giận dữ: “Ngươi cút đi! Có thời gian đến trước mặt trẫm khóc lóc, chi bằng đi trước mặt nhi t.ử ngươi mà khóc, hỏi xem Giang Khắc đã đi đâu. Sự kiên nhẫn của trẫm có hạn, nếu không tìm được Tang Yên, g.i.ế.c nó chỉ là chuyện sớm muộn.”
Tang Khôn: “. . .”
Ông không dám nói thêm, vội vàng chạy ra ngoài, lao về phía thiên lao.
Trong thiên lao
Tang Quyết đầu tóc rối bù dơ bẩn, mặc bộ áo tù xám tro, dính đầy vết m.á.u, vậy mà vẫn đang nghịch một cọng rơm.
Trông như là bị đ.á.n.h đến ngốc rồi.
Tang Khôn bước vào, thấy cảnh này, đau lòng đến rơi nước mắt: “Ngươi đúng là nghịch t.ử! Nghịch t.ử! Ngươi đã đưa tỷ tỷ ngươi đi đâu? Tạo nghiệt mà! Ngươi không chịu sống yên ổn, lại đi gây chuyện!”
Tang Quyết nghe tiếng phụ thân, mắt sáng lên, kéo thân thể đầy m.á.u tiến lại, hỏi: “Phụ thân, Tố Hề đã về chưa?”
“Hoàng thượng đã phái người đi đón rồi, nhưng nó đang mang thai, sao có thể đến nhanh như vậy? Ngươi cái đồ nghịch t.ử! Đến lúc này rồi còn nghĩ đến nó! Ngươi chán sống rồi à!”
Tang Khôn tức đến mức thổi râu, à không, mấy ngày nay ông còn tâm trí đâu mà chăm râu?
Đã cạo sạch rồi.
Cạo đi, lại lộ ra gương mặt tuấn tú.
Lúc này mặt mày u sầu, lại có cảm giác một đại thúc đẹp trai u buồn.
Đáng tiếc, chẳng ai để ý.
Tang Quyết trong lòng chỉ có Tố Hề, lúc này câu nào cũng nhắc đến nàng: “Cha, cha phải chăm sóc tốt cho nàng ấy. Nàng đang mang thai. Phải sớm tìm bà đỡ. Thân thể nàng không tốt, e là sẽ sinh non. Nhũ mẫu cũng phải tìm sớm, nàng chắc không đủ sữa.”
“Đủ rồi, câm miệng đi!”
Tang Khôn không còn kiên nhẫn nghe, chỉ muốn biết: “Tỷ tỷ ngươi ở đâu? Nói ra, ngươi sẽ được thả. Rốt cuộc ngươi đang giấu giếm điều gì?”
Tang Quyết không giấu: “Con không biết. Thật sự không biết.”
Ngay từ đầu gã đã không định hỏi chuyện tiếp theo.
Ai bảo khi đó Hạ Doanh thật sự khiến gã căm hận!
“Đồ tiểu t.ử khốn khiếp! Ngươi. . . ngươi ngoan cố không chịu tỉnh ngộ! Ngươi cứ ngồi mục xương trong ngục đi!”
Tang Khôn tức đến suýt ngất.
May mà ngục tốt đỡ được ông, rồi nói: “Đến giờ rồi. Tang đại nhân, chúng tôi phải thẩm vấn lệnh công t.ử.”
Mỗi ngày thẩm vấn một lần, một lần thẩm vấn lại đ.á.n.h năm mươi trượng!
Tang Khôn biết chuyện này, lập tức đầu choáng mắt hoa: “Trương lao đầu [1], không thể đ.á.n.h nhi t.ử ta được! Không đ.á.n.h được! Đánh nữa là phế mất!”
[1] Lao đầu: cai ngục
Trương lao đầu cũng không muốn đ.á.n.h vị “quốc cữu gia” tương lai này.
Nhưng không còn cách nào khác, phía Hoàng thượng đang theo dõi sát sao.
“Tang đại nhân, Goàng thượng muốn tung tích của nương nương, chúng ta hỏi không ra, thì cái mạng nhỏ này khó giữ a!”
Bọn họ cũng chẳng muốn nhận lấy việc khổ sai này, chỉ cảm thấy Tang Quyết ngoài miệng cứng đầu, đầu óc còn có vấn đề, bọn họ thấy người hại phụ thân rồi, nhưng chưa từng thấy kẻ nào nhẫn tâm hãm hại tỷ tỷ mình như vậy!
