Cả Nước Cầu Ta Sinh Nhãi Con Cho Hoàng Đế Bệnh Kiều - Chương 135: Tín Ngưỡng

Cập nhật lúc: 10/05/2026 16:09

Chương 135: Tín ngưỡng

Tác giả: Mạch Hương Mang Chủng - 麦香芒种 

Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc

Giang Khắc không ngờ sẽ gặp Tề Cửu trên thuyền.

Sau khi lên thuyền trong đêm, gã vẫn luôn hành sự kín đáo.

Ngày thường cũng chỉ ở trong phòng khách trên thuyền.

Hôm nay hiếm hoi lắm gã mới ra ngoài đi dạo một chút, chủ yếu là vì muốn dò la tin tức, kết quả lại chạm mặt Tề Cửu ở đầu thuyền.

Tề Cửu đang ngồi trước chiếc bàn nhỏ đ.á.n.h cờ với Hàn Mạch.

Y cầm quân đen, Hàn Mạch cầm quân trắng, mà trên bàn cờ, quân đen bị quân trắng vây g.i.ế.c t.h.ả.m hại.

“Đệ cũng nhường Cửu gia chút đi chứ.”

Hàn Trầm ngồi cạnh Hàn Mạch, bất mãn với hành vi của đệ đệ mình, dùng khuỷu tay huých một cái.

Hàn Mạch chẳng để tâm: “Giữa cường giả giao phong, nào có đạo lý nhường nhịn.”

Tề Cửu gật đầu tán thành: “Không sai. Nhường nhịn kẻ địch chính là tàn nhẫn với bản thân. Người thông minh tuyệt đối sẽ không làm chuyện ngu xuẩn như vậy.”

Vừa nói, ánh mắt Tề Cửu vừa liếc sang nam nhân vừa từ khoang thuyền bước ra.

“Lại gặp nhau rồi. Giang thiếu.”

Tề Cửu đã tra ra thân phận của Giang Khắc.

Tư thái Tề Cửu tự tin, ung dung, loại ung dung ấy lại toát ra vẻ cao ngạo, như thể mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay.

Giang Khắc lập tức nghi ngờ chính Tề Cửu đã để lộ hành tung của bọn họ.

Quả nhiên, lần trước không g.i.ế.c được y, chính là sai lầm lớn nhất.

Giang Khắc siết c.h.ặ.t chuôi kiếm, cố nhịn xúc động muốn g.i.ế.c người, cười hỏi:

“Tề. . . Cửu, đúng chứ? Tề công t.ử thật sự là thương nhân sao?”

Gã vẫn chưa biết thân phận thật của đối phương.

Đây chính là chỗ gã kém hơn một bậc.

Khó chịu.

“Bất kể ta có phải thương nhân hay không, ta cũng không có ác ý với Giang thiếu.”

Tề Cửu đưa tay mời gã đến đ.á.n.h cờ.

Giang Khắc sảng khoái bước tới, vừa hạ cờ vừa dò hỏi:

“Tề công t.ử muốn đi đâu?”

Tề Cửu đáp:

“Ta đi Phổ La quốc [1].”

Phổ La quốc là quốc gia trên biển.

Nghe đồn lãnh thổ tuy nhỏ, nhưng dân số đông, kinh tế phồn vinh, quân lực mạnh mẽ.

Quốc vương lại cởi mở bao dung, thu nạp nhân tài khắp nơi, chủ trương quốc sách toàn dân là binh.

Đặc biệt tinh thông tác chiến trên biển.

Chuyến này Giang Khắc cũng muốn tới Phổ La quốc.

“Cùng một điểm đến với ta.”

“Vậy thì trùng hợp thật. Cho nên mới nói, gặp nhau tức là có duyên. Chuyện đao kiếm đối đầu trước đó chẳng qua chỉ là hiểu lầm.”

Tề Cửu vẫn thân thiện với Giang Khắc như cũ.

Nhưng Giang Khắc càng thêm đề phòng:

“Tề công t.ử vì sao lại tới Phổ La quốc?”

“Du ngoạn. Thuận tiện làm chút mua bán.”

“Mua bán gì?”

“Không bao lâu nữa Giang công t.ử sẽ biết.”

Câu trả lời kín kẽ không một kẽ hở.

Thông tin Giang Khắc thu được thực sự quá ít.

Gã không biết đối phương là địch hay bạn, nhưng cũng không vội. Chuyến đi trên biển này còn dài, lâu ngày ắt thấy lòng người.

“Ta thua rồi.”

Giang Khắc không giỏi đ.á.n.h cờ, thua cũng là chuyện tất nhiên.

Gã không sợ thua, chỉ sợ không may mắn.

Tề Cửu thắng cờ, tâm trạng rất tốt, còn phân tích nguyên nhân thua cho Giang Khắc, từ nước nào đi sai, nên đi thế nào, giảng giải cực kỳ nghiêm túc, như thể thật lòng muốn dạy y chơi cờ.

Giang Khắc nghe cái hiểu cái không, dần mất kiên nhẫn:

“Được rồi. Ta còn có việc, không quấy rầy nữa.”

Gã ghét Tề Cửu.

Ngay từ lần đầu gặp đã ghét.

Giang Khắc nghĩ mãi không hiểu, đối phương rõ ràng diện mạo xuất chúng, lời nói tao nhã, đối với gã cũng rất hữu hảo, tại sao lại khiến gã chán ghét đến vậy.

Tề Cửu thì ngược lại.

Y rất thưởng thức Giang Khắc.

Cho dù sau khi Giang Khắc rời đi, Hàn Mạch đã nghiêm túc nói:

“Gã sẽ không chịu để ngài sử dụng đâu.”

Hàn Mạch tinh thông thuật diễn toán, lời hắn nói, mười phần có đến chín phần thành thật.

“Biết không thể làm mà vẫn làm, đó là tín ngưỡng sống của ta.”

Tề Cửu mỉm cười nhè nhẹ, nụ cười ôn hòa nhưng đầy sức mạnh.

Hàn Mạch còn muốn nói gì đó, lại bị Hàn Trầm huých khuỷu tay một cái, đành đổi lời:

“Cửu gia anh minh.”

*

Giang Khắc trở về phòng ngủ.

Hắn vẫn còn chìm trong tâm trạng tệ hại vì gặp Tề Cửu, ngồi phịch xuống ghế, không nói tiếng nào.

Tang Yên “ưm ưm” vài tiếng để thu hút sự chú ý của gã.

Giang Khắc nhìn sang, hỏi:

“Sao vậy? Nàng muốn gì? Khát rồi? Hay đói bụng?”

Tang Yên không thể cử động, chỉ có thể dùng ánh mắt ra hiệu: Không phải! Không phải!

Sắc mặt nàng đỏ bừng, vẻ mặt đau đớn, trong mắt đầy nước mắt.

Hiện tại nàng đang giả nam trang, trước n.g.ự.c còn bị bó c.h.ặ.t.

Giang Khắc nhẹ nhàng lau nước mắt cho nàng, ghé sát thấp giọng đoán:

“Là bó n.g.ự.c đau sao? Ngoan, tối rồi ta sẽ tháo cho nàng.”

Ban ngày bên ngoài người tới người lui, dù cửa đã đóng, gã vẫn cảm thấy không an toàn.

Đặc biệt là đám người Tề Cửu cũng ở đây.

Bọn họ biết quá nhiều, một khi lộ ác ý, e rằng gã sẽ không bảo vệ được nàng.

Thật ra từ trước tới nay Giang Khắc rất ít khi sợ điều gì. Đêm bị truy lùng kia, gã cũng chỉ sợ lộ tung tích mà dẫn tới phiền phức. Nhưng bây giờ, gã thật sự có chút sợ hãi.

Trong không gian xa lạ mà chật hẹp này, gã mang theo Tang Yên yếu ớt mong manh, rất có thể sẽ đẩy nàng vào nguy hiểm.

“Ưm ưm ưm!”

Tang Yên vẫn phát ra âm thanh đau đớn.

Giang Khắc đoán không ra nàng muốn gì, chỉ có thể thấp giọng cảnh cáo:

“Ta giải huyệt câm cho nàng, nhưng nàng không được làm ầm lên, nếu không ta sẽ không mềm lòng đâu.”

Ừm ừm.

Ánh mắt Tang Yên truyền đạt ý ấy.

Giang Khắc liền giải huyệt câm cho nàng.

Tang Yên nghẹn ngào nói:

“Ta. . .ta. . . cái đó. . . tới rồi. Đau bụng. Quần áo cũng bẩn rồi.”

Giang Khắc: “. . .”

Ra là vậy.

Gã bừng tỉnh đại ngộ, sau đó bắt đầu phát sầu: chuyện này phải xử lý sao đây? Gã không hiểu mà.

Tang Yên nhìn ra gã không hiểu, liền nói:

“Ngươi tìm ít quần áo cũ đi, giặt sạch, phơi khô rồi cắt thành dải dài, thôi bỏ đi, ta đau bụng, ngươi trước tiên pha cho ta chút nước đường đỏ đã.”

Giang Khắc gật đầu, lại hỏi:

“Cái vụ cắt thành dải dài kia, rồi sao nữa?”

“Xếp từng lớp từng lớp đi, rồi lấy thêm ít giấy cỏ. . .”

Thật ra nàng cũng không biết làm thứ đó thế nào, chỉ có thể miễn cưỡng dùng tạm.

Giang Khắc hiểu rồi, lại điểm huyệt câm của nàng, đi pha nước đường đỏ.

Gã đút nàng uống xong, lại tiếp tục bận rộn chuẩn bị những thứ nàng cần, mãi đến tối vẫn chưa xong.

Quá trình có thể nói là gian nan muôn phần.

Cuối cùng Giang Khắc cũng chuẩn bị xong xuôi cho nàng, đang định giúp nàng dùng thì. . .

Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên.

Ánh mắt gã lạnh đi, bước tới mở cửa.

Ngoài cửa là Hàn Mạch.

Hàn Mạch không nói lời nào, trực tiếp ném một bọc đồ vào trong.

Giang Khắc không hiểu ra sao, mở ra xem, bên trong đúng là những thứ nữ t.ử cần dùng.

Đưa than sưởi ấm ngày tuyết?

Gã nghĩ tới cụm từ ấy, nhưng cảm kích chỉ thoáng qua trong chốc lát, ngay sau đó liền hóa thành phẫn nộ:

“Các ngươi giám sát ta?”

Hàn Mạch mặt không đổi sắc:

“Ngươi nghĩ nhiều rồi. Ta vừa ở nhà bếp nấu cơm cho Cửu gia, chỉ nghe thấy ngươi muốn nước đường đỏ thôi. Ta tới đưa cái này, Cửu gia nhà ta cũng không hề hay biết.”

Giang Khắc: “. . .”

Là gã hiểu lầm thật sao?

Bọn họ thật sự là người tốt?

“Cửu gia các ngươi rốt cuộc là người thế nào?”

“Đừng quan tâm ngài ấy là người thế nào, chúng ta không có ác ý với ngươi.”

“Nhưng cũng chẳng có thành ý.”

Giang Khắc lạnh giọng châm chọc:

“Che che giấu giấu, tất có điều không thể cho người biết. Chẳng qua chỉ là giả nhân giả nghĩa mà thôi.”

Hàn Mạch không dễ nói chuyện như Tề Cửu, trực tiếp bật lại: “Chúng ta giả nhân giả nghĩa, vậy ngươi ỷ mạnh ép yếu, bắt cóc nữ t.ử thì tính là gì? Ngươi tưởng ta đang lấy lòng ngươi chắc? Buồn cười. Ta chỉ thương hại cô nương kia thôi. Đi theo ngươi đúng là chịu đủ khổ sở.”

Lời lẽ Hàn Mạch sắc bén, còn đ.â.m đúng ngay chỗ đau của Giang Khắc.

“Cút!”

Giang Khắc quát lớn một tiếng, “rầm” một cái đóng sập cửa.

Gã xách đồ tới bên giường Tang Yên, thấy mặt nàng tái nhợt, trên trán lấm tấm mồ hôi lạnh, biết nàng đang rất đau đớn, trong lòng vừa tự trách vừa áy náy: “A Yên, xin lỗi.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.