Cả Thôn Ăn Rau Dại, Ta Dắt Lũ Nhỏ Tu Tiên Làm Ruộng - Chương 345: Mùng Một Tết, Cả Làng Đến Chúc Tết

Cập nhật lúc: 04/04/2026 08:08

Nhà gạch ngói thì còn đỡ, nhưng trong làng vẫn còn không ít người ở nhà tranh, căn bản không chịu nổi áp lực lớn.

Nếu không quét dọn kịp thời, rất có thể sẽ bị đè sập.

"Vâng, Phu nhân, tiểu nhân đi ngay đây."

Hà Trường Quý lập tức buông việc trong tay, xoay người ra khỏi trạch viện.

Trong làng, nhà nhà đều bận rộn đón Tết, gương mặt ai nấy đều tràn đầy tiếng cười, trong nhà còn lan tỏa mùi hương thức ăn.

Phát hiện tuyết rơi, một số người vui mừng đến mức nhảy cẫng lên.

Đặc biệt là đám trẻ con, chạy tới chạy lui trong làng, đuổi bắt đùa nghịch, vui sướng không kể xiết.

Đây tuyệt đối là cái Tết sung túc và vui vẻ nhất của họ từ trước đến nay, nhà nhà đều tích trữ không ít lương thực, thậm chí còn có cả thịt thà.

Chưa kể đến những thứ khác, chỉ riêng phần thưởng mà Tiêu nương t.ử phát cho họ mấy hôm trước thôi đã đủ cho cả nhà ăn uống no đủ suốt mấy ngày liền.

Thêm vào đó, năm nay kiếm được nhiều tiền, không ít người còn mua quần áo mới, áo bông mới, giày mới, vừa ấm áp lại vừa hân hoan.

Ngay cả những người dân chạy nạn được an trí trong năm nay cũng đều nở nụ cười rạng rỡ trên môi.

Mấy tháng nay họ làm việc tại huyện thành và công xưởng của Tiêu Nghênh đều kiếm được không ít tiền, cuộc sống thậm chí còn dư dả hơn cả những năm trước.

Mặc dù hoa màu trên đồng ruộng vẫn chưa chín, nhưng chỉ cần nghĩ đến sản lượng khoai tây sắp tới, ai nấy đều tràn đầy hy vọng.

Mà tất cả những điều này, đều là nhờ Tiêu nương t.ử mang đến cho họ.

Chập tối, nhà nhà bắt đầu dùng bữa cơm tất niên.

Trong trạch viện của Tiêu Nghênh là náo nhiệt nhất, mấy chục người quây quần bên nhau, chẳng phân biệt sang hèn.

"Nương, năm nay người đã vất vả nhiều rồi, con xin kính người một chén."

Trong bữa tiệc, Trần Tinh Hải cùng mấy người lần lượt kính rượu Tiêu Nghênh, trong ánh mắt tràn đầy sự cảm kích và kính yêu.

Một năm qua đối với họ cứ như đang nằm mơ vậy, chỉ trong chớp mắt từ cảnh nhà tranh vách nát, trắng tay không có gì mà nay đã trở nên như thế này.

Chẳng những ăn uống không lo thiếu thốn, còn kiếm được nhiều tiền, lại học được bao nhiêu thứ hay.

Những ngày tháng thế này, đặt ở trước kia họ đến nghĩ cũng không dám nghĩ tới.

Tất cả đều là vì nương, vì sự xuất hiện của vị nương t.ử này đã làm thay đổi cả cuộc đời họ.

"Đêm trừ tịch này, hy vọng chúng ta đều có thể tống cựu nghênh tân, sang năm nhất định sẽ còn tốt đẹp hơn nữa."

Tiêu Nghênh không từ chối, nâng chén rượu lên uống cạn, trong đôi mắt tràn ngập ý cười.

"Sang năm nhất định sẽ tốt hơn!"

Mấy đứa trẻ nhìn nhau cười, trong lòng thấy ấm áp và hạnh phúc.

"Nghi nhân, tại hạ cũng xin kính người một chén, cảm tạ người đã giữ chúng tôi ở lại qua Tết, còn chuẩn bị cho chúng tôi những món ăn mỹ vị vô cùng thịnh soạn."

Âu Dương Tuân cùng những người khác cũng chen vào, lần lượt kính rượu Tiêu Nghênh.

"Các người đông người thế này, mỗi người một chén, là định chuốc say ta sao?"

Tiêu Nghênh trêu đùa, mặc dù những loại rượu này dù uống bao nhiêu đi nữa cũng chẳng thể khiến nàng say.

"Ha ha ha... Chúng tôi cạn trước, Nghi nhân tùy ý là được."

Tiếp đó, Khang Nhược Lan và những người khác cũng tới kính rượu, nàng mỗi lần đều đành phải nhấp một chút.

Dẫu vậy, mọi người vẫn vô cùng vui vẻ.

Đêm đó, không ít người đã say khướt, chỉ có thể mặc người khác dìu về.

Người trong trạch viện thì không say, sau khi dọn dẹp xong liền tụ tập lại cùng nhau canh tuổi, vừa ăn hạt dưa vừa nhâm nhi kẹo bánh.

Tiêu Nghênh không biết lấy từ đâu ra một bộ bài, dạy mọi người cách chơi poker, đám người rất nhanh đã bị loại hình giải trí mới mẻ này thu hút.

Trong phủ truyền ra tiếng hò reo inh ỏi, vô cùng náo nhiệt.

Trần Tinh Hà, Trần Tinh Nguyệt và mấy người không có hứng thú với bài bạc liền đi đốt pháo hoa, thu hút không ít người trong thôn kéo tới xem.

Cho đến đúng giờ Tý, cuối cùng cũng bước sang năm mới.

Mọi người canh tuổi xong xuôi, lúc này mới lục tục quay về nghỉ ngơi.

Thế nhưng chẳng ai ngờ được, đúng lúc bách tính nước Nguyệt đang vui vẻ đón Tết, nước Cảnh bỗng nhiên phát động tấn công vào Bắc Châu!

Hai mươi vạn đại quân áp sát cửa thành, thế nhưng lại bị bức tường thành cao lớn chặn đứng, ngay cả thang leo cũng bị vô hiệu hóa.

Tên b.ắ.n vào cũng chẳng hề hấn gì, thậm chí không để lại được dù chỉ một vết hằn trên mặt thành.

Ngọc Thiên Ly cùng Trấn Viễn Hầu Hàn Sách dẫn theo mấy vị tướng lĩnh lên thành tự mình giám sát trận chiến, sắc mặt vô cùng nghiêm nghị.

So với quân đội nước Cảnh đang tấn công phía dưới, ưu thế của tướng sĩ nước Nguyệt rõ rệt hơn nhiều.

Đánh từ trên cao xuống, dù là tên b.ắ.n hay các loại v.ũ k.h.í khác đều có uy lực mạnh mẽ hơn, khiến quân lính càng đ.á.n.h càng hăng.

Ngọc Thiên Ly khẽ gật đầu, thầm nghĩ xi măng được đưa đến đúng là kịp lúc, nếu không thì tình cảnh cuộc chiến tuyệt đối không phải như thế này.

Cuộc công thành kéo dài suốt nửa đêm, quân đội nước Cảnh thương vong không ít, dưới chân thành chất đầy t.ử thi, tỏa ra từng luồng mùi m.á.u tanh nồng nặc.

Ngay khi tất cả mọi người tưởng rằng đây chỉ là sự khiêu khích của nước Cảnh, nào ngờ đó chỉ là hành động che đậy cho một mục đích khác.

Nam Cung Cảnh Ngôn thừa dịp hỗn loạn lẻn vào Bắc Châu, nhắm hướng Tây Châu mà tới.

...

Mùng một Tết.

Từ sớm tinh mơ, gia nhân đã xếp hàng tới chúc Tết Tiêu Nghênh và Trần Tinh Hải.

Tiêu Nghênh cũng không tiếc rẻ, mỗi người đều tặng một phong bao đỏ, bên trong đựng một thỏi bạc nhỏ.

Gia nhân chúc Tết xong, Trần Tinh Hải và mấy người cũng đến chúc Tết Tiêu Nghênh.

Quà năm mới mà Tiêu Nghênh tặng cho họ còn tốt hơn, dựa theo sở thích riêng của từng người mà trao tặng những món đồ khác nhau.

Tặng cho Trần Tinh Hải là một đan phương, tặng cho Trần Tinh Vân là một bàn tính bằng ngọc.

Tặng cho Trần Tinh Hà là một bộ văn phòng tứ bảo, còn Trần Tinh Nguyệt và Mạnh Khinh Doanh thì nhận được phi kiếm thượng phẩm.

Mấy người nhận được quà đều vô cùng vui mừng, nâng niu không rời tay, đây tuyệt đối là món quà năm mới tuyệt nhất của họ!

Dĩ nhiên, mấy đứa trẻ cũng tặng quà cho Tiêu Nghênh, đều là những thứ do chính tay họ làm.

Dù có dùng được hay không, Tiêu Nghênh đều cẩn thận cất giữ cẩn thận.

Mấy đứa trẻ vừa chúc Tết xong, Hà Trường Quý bỗng nhiên vội vàng tới bẩm báo.

"Phu nhân, bách tính cả thôn đều tới chúc Tết người, đang xếp hàng dài ở bên ngoài kìa."

Tiêu Nghênh không khỏi sửng sốt, bách tính cả thôn đều tới chúc Tết? Hà Trường Quý có phải đang nói quá rồi không?

Tuy nhiên, khi mở cửa lớn của trạch viện mới biết hắn không hề nói quá, bên ngoài đúng là đang xếp hàng dài, nhìn mãi không thấy điểm cuối.

Tiêu Nghênh trong lòng vừa bất lực vừa ấm áp, thực sự cảm nhận được sự nhiệt tình của mọi người.

Thế là suốt cả buổi sáng đó, nàng đều dành thời gian để đón tiếp dân làng tới chúc Tết.

Dân làng đến chúc Tết còn mang theo quà cáp, món nào quá đắt đỏ thì Tiêu Nghênh từ chối, nếu chỉ là rau củ hay trứng gà nhà trồng thì nàng đều tượng trưng nhận lấy.

Để đáp lễ, nàng tặng mỗi người một phong bao đỏ, không đủ thì nhờ Khang Nhược Lan và những người khác đóng gói tại chỗ.

Trong phong bao chỉ có nửa xâu tiền, cũng chỉ là lấy cái may mắn, nàng còn bảo người lấy kẹo bánh phát cho bọn trẻ trong thôn.

Gần đến trưa, Ninh Viễn Trạch cùng Lâm Uyển bất ngờ tìm tới.

"Biểu tỷ ở đây quả thực náo nhiệt, đủ thấy biểu tỷ được dân làng yêu mến tới nhường nào."

Ninh Viễn Trạch cười trêu đùa.

Họ vừa vào tới thôn đã thấy hàng dài người xếp hàng, nên cũng đành phải xếp theo, mãi tới tận bây giờ mới vào được đây.

"Đường đường là một vị huyện lệnh đại nhân sao cũng học đòi hùa theo thế này? Đến chỗ ta mà còn phải xếp hàng. Nếu truyền ra ngoài, người ta lại tưởng ta đang lên mặt với ngài đấy."

Tiêu Nghênh cạn lời, nàng thật sự không ngờ tới Ninh Viễn Trạch lại cũng đứng ngoài xếp hàng như thế.

Ninh Viễn Trạch lại thấy vui vẻ, cười nói: "Mọi người đều đến chúc Tết biểu tỷ, tại hạ dĩ nhiên không thể chen ngang được."

Tiêu Nghênh buồn cười lắc đầu: "Đã là đến chúc Tết, vậy ta cũng phải chuẩn bị phong bao đỏ cho hai người thôi."

Nói đoạn, nàng kéo tay Lâm Uyển, nhét vào tay nàng ta một túi gấm, bên trong là một bình Bồi Nguyên Đan.

"Chờ đã, mạch tượng của đệ muội này..."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.