Cả Tông Môn Đều Muốn Khử Ta - Chương 108: Dính Máu Của Nàng Đều Có Thể Áp Chế Linh Thú? Ngự Thú Sư Thiên Tuyển!
Cập nhật lúc: 11/03/2026 21:18
Sơ Tu là Trúc Cơ kỳ trở lên.
Trước đó ở Tinh Huy Tông, cô nghe hắn gọi chưởng môn là sư tôn.
Tức là, hắn là đệ t.ử thân truyền của Tinh Huy Tông.
Thân là đệ t.ử thân truyền, không thể nào ngay cả một con khế ước thú cũng không có.
—— Tiêu Quân Châu còn có.
Sơ Tu: "Không có."
Lộ Tiểu Cẩn: "?"
"Đại Hoang bí cảnh sắp mở rồi." Sơ Tu nói, "Ta định vào trong bí cảnh khế ước một con linh thú."
Đại Hoang bí cảnh?
Trong đầu Lộ Tiểu Cẩn xẹt qua cốt truyện Đại Hoang bí cảnh.
Ôi trời.
Không dám nghĩ.
Căn bản không dám nghĩ.
Đối với nguyên chủ mà nói, cốt truyện đó quả thực là một cơn ác mộng.
Cái Đại Hoang bí cảnh này, cô xin phép từ chối nhé.
—— C.h.ế.t cũng không đi!
Lộ Tiểu Cẩn: "Những người khác trong phòng này thì sao, có ai có linh thú không?"
Các tông môn lớn phái người đến không ít, đã đều là đồng nghiệp làm gian tế, chắc hẳn Sơ Tu đối với bọn họ cũng coi như biết rõ gốc rễ.
"Không rõ, nhưng chắc là đều không có." Sơ Tu nói, "Khế ước linh thú, không đơn giản như vậy."
Linh thú chỉ có bí cảnh mới có, mà thời gian mở mỗi bí cảnh không cố định, bọn họ đều là đệ t.ử thế hệ mới, chưa từng vào bí cảnh.
Hiện nay người đã khế ước linh thú, hoặc là thân phận cao quý, tài nguyên nhà mình vốn dĩ hùng hậu, như một số đệ t.ử nội môn.
Hoặc là tài nguyên sư môn thực sự đủ hùng hậu, có thể tìm linh thú cho đệ t.ử thân truyền, ví dụ như đám người Tiêu Quân Châu.
Mà cả tu tiên giới, thực sự được coi là sư môn có tài nguyên hùng hậu, cũng chỉ có một mình Tư Không Công Lân.
Người khác, cũng chỉ dám nghĩ thôi.
Lộ Tiểu Cẩn gật đầu.
Hiểu rồi.
Ngoài một số đệ t.ử nội môn, thì chỉ có tiểu sư đệ và đại sư huynh của cô là hai cái bánh bao thơm ngon thôi.
So với vào nội môn.
Vô Tâm Phong hiển nhiên dễ vào hơn.
Mà Vô Tâm Phong xa quá, cô lại không biết ngự kiếm phi hành.
Cô quả quyết nhắm vào Sơ Tu:
"Đưa ta đến Vô Tâm Phong."
Sơ Tu ngược lại không từ chối, xách cô đến Vô Tâm Phong.
"Linh khí ở đây, quả nhiên là nồng đậm nhất." Sơ Tu rất ngạc nhiên vui mừng, khoanh chân ngồi xuống bên ngoài cửa kết giới, "Ngươi đi đi, ta đợi ngươi."
Dứt lời, liền nhắm mắt bắt đầu tu luyện.
Lộ Tiểu Cẩn gật đầu, phớt lờ kết giới, chạy thẳng về phía viện của Tiêu Quân Châu.
"Tiểu sư đệ ——"
"Tiểu sư đệ ——"
Tiêu Quân Châu đang dưỡng thương, lết thân thể bệnh tật ra mở cửa:
"Sư tỷ? Sao tỷ lại về rồi?"
Vừa mở cửa, mùi m.á.u tanh nồng nặc liền xộc vào mũi.
Lộ Tiểu Cẩn nhíu mày.
Tiêu Quân Châu bị thương nặng hơn cô dự đoán.
Trông còn yếu ớt hơn hôm qua.
"Sao lại bị thương nặng thế này?"
Tiêu Quân Châu trắng bệch cả mặt, cười nhạt:
"Đã không còn gì đáng ngại nữa rồi."
Gió vừa nổi lên, thổi bay vạt áo hắn, càng làm tôn lên thân thể mỏng manh của hắn.
Đáng thương ghê.
Lộ Tiểu Cẩn lập tức đưa hết t.h.u.ố.c chữa thương trong nhẫn trữ vật cho Tiêu Quân Châu:
"Uống trước đi, không đủ ta tìm sư tôn xin."
Tiêu Quân Châu dở khóc dở cười, nhét hết t.h.u.ố.c lại vào tay cô:
"Đệ đều có, những thứ này sư tỷ cứ giữ lại cho mình đi, tu luyện ở ngoại môn gian khổ, sư tỷ đều cần dùng đến."
Nghĩ cũng phải, Tiêu Quân Châu và cô cùng là đệ t.ử thân truyền, t.h.u.ố.c cô có, hắn chắc chắn cũng có.
Có điều, Tiêu Quân Châu trước đây cũng bị thương không ít, nhưng chưa thấy bị thương lâu như vậy.
Lẽ nào là cần Tư Không lão nhi dùng linh lực chữa thương cho hắn?
"Đại sư huynh có từng đến thăm đệ không?"
"Chưa từng, đại sư huynh bế quan rồi." Tiêu Quân Châu lắc đầu, "Không thể quấy rầy huynh ấy."
Hóa ra là vậy.
"Tiểu sư đệ, tỷ nhớ đệ khế ước một con Sư Hổ Thú nhị phẩm đúng không? Cho tỷ xem được không?"
Đối với yêu cầu của cô, Tiêu Quân Châu gần như sẽ không từ chối, lập tức từ trong nhẫn thú triệu hồi Sư Hổ Thú ra.
"Gào ——!"
"Cuối cùng cũng biết gọi ta ra rồi à?"
Một con Sư Hổ Thú cao chưa đến một trượng, lù lù xuất hiện trước mặt Lộ Tiểu Cẩn.
Giống sư t.ử, lại giống hổ.
Liếc mắt nhìn qua, không có đầu người.
Lộ Tiểu Cẩn mừng rỡ.
Cô đoán sai rồi!
Cô đã nói mà, nếu thật sự như cô suy đoán, thì tu sĩ bị linh thú hóa, phải đau đớn biết bao.
May mà sai rồi.
Đầu người của Kỳ Luyện Hổ chỉ là trường hợp đặc biệt!
"Ta đã nói chưa, bảo thằng nhóc ngươi đừng có nhốt ta trong nhẫn thú, nếu không ngươi c.h.ế.t chắc rồi? Mà bây giờ, ngươi c.h.ế.t chắc rồi!"
Sư Hổ Thú rất ngông cuồng.
Tiêu Quân Châu bị khế ước thú phản phệ, ho ra một ngụm m.á.u, lập tức lau đi, sợ Lộ Tiểu Cẩn nhìn thấy, lập tức ôn tồn nói:
"Đại sư tỷ ở đây, đừng làm loạn."
Hắn chỉ là Trúc Cơ sơ kỳ, cho dù đã khế ước Sư Hổ Thú, cũng có chút không khống chế được nó, thường xuyên bị phản phệ.
Lần trước còn bị cào bị thương lưng.
Hắn hiện tại vốn đã bị thương, càng sợ nó phát điên làm bị thương Lộ Tiểu Cẩn.
Cho nên hắn theo bản năng đứng chắn trước mặt Lộ Tiểu Cẩn, nắm c.h.ặ.t t.a.y, bày ra tư thế bảo vệ.
"Ta quản ngươi đại sư tỷ hay tiểu sư muội, dù sao hôm nay ta cực kỳ không vui! Thằng nhóc, ngươi c.h.ế.t chắc rồi!"
Tiêu Quân Châu nhíu mày, lấy nhẫn thú ra, nhưng không lập tức thu nó về, mà quay đầu hỏi:
"Sư tỷ, còn muốn xem không?"
"Nếu không xem, đệ thu về nhé, được không?"
Vô cùng ngoan ngoãn.
Có lẽ vì sự phản kháng của Sư Hổ Thú, hắn lại bị phản phệ hộc ra một ngụm m.á.u tươi, vốn đã yếu ớt, trông càng thêm gầy yếu.
"Thu cái rắm, ông đây không vào!"
Lộ Tiểu Cẩn quay đầu: "Bình thường nó nói chuyện với đệ như vậy à?"
Tiểu sư đệ ngoan như vậy, nó thế mà lại hung dữ với hắn!
Tiêu Quân Châu cúi đầu: "Là đệ không dạy dỗ nó tốt."
Vừa dứt lời, Sư Hổ Thú liền vồ tới, Tiêu Quân Châu che chở Lộ Tiểu Cẩn, giơ nhẫn thú lên, định triệu hồi Sư Hổ Thú về.
Nhưng lần này, Sư Hổ Thú đã nổi trận lôi đình, không những không bị triệu hồi về, còn vì thành công áp chế được sức mạnh khế ước của Tiêu Quân Châu, thành công phản phệ khiến hắn trọng thương.
"Ưm ——!"
Tiêu Quân Châu hộc ra ngụm m.á.u lớn, quỳ một chân xuống đất, tay chống đất, hồi lâu không đứng dậy nổi.
Sư Hổ Thú càng hưng phấn, há cái miệng đỏ lòm như chậu m.á.u, định c.ắ.n sống một miếng thịt của hắn.
Khế ước thú không thể g.i.ế.c c.h.ế.t chủ nhân.
Làm hại chủ nhân cũng sẽ bị phản phệ.
Nhưng Sư Hổ Thú mặc kệ, nó chính là muốn Tiêu Quân Châu không được sống yên ổn!
Mắt thấy nó sắp c.ắ.n đứt một cánh tay của Tiêu Quân Châu, Lộ Tiểu Cẩn quả quyết dùng d.a.o găm rạch nát lòng bàn tay, tiến lên hai bước, giáng cho Sư Hổ Thú một cái tát.
"Bốp ——!"
Cái tát này, đ.á.n.h vô cùng rắn chắc.
Sư Hổ Thú không để Lộ Tiểu Cẩn vào mắt, thậm chí còn định thuận tiện nuốt chửng cô vào bụng.
Nhưng giây tiếp theo, nó bị tát cho ngơ ngác.
Cả con thú khựng lại tại chỗ.
Trên đầu sư t.ử, vì dính m.á.u của Lộ Tiểu Cẩn, bắt đầu xuất hiện cảm giác thiêu đốt.
"A ——!"
"Ngươi bôi cái gì lên tay vậy!"
"A ——! Đầu của ta!"
"Đau! Đau quá!"
Không chỉ là đau đầu, linh khí quanh người nó cũng bắt đầu tản mát.
"Thuần Tịnh Chi Thể! Ngươi là Thuần Tịnh Chi Thể!"
Lộ Tiểu Cẩn nhìn thoáng qua m.á.u trên tay mình.
Vậy ra, m.á.u của cô, không chỉ có thể áp chế Kỳ Luyện Hổ, cũng có thể áp chế linh thú khác?
Không chỉ uống vào mới có tác dụng.
Chỉ cần dính vào cũng có tác dụng?
Ôi trời.
Ngự thú sư thiên tuyển?
"A ——!"
Sư Hổ Thú đau đớn lăn lộn trên mặt đất.
Trong lúc lăn lộn, Lộ Tiểu Cẩn nhìn thấy cái đầu người trên lưng nó.
Cũng ánh mắt trống rỗng như vậy.
Nửa sống nửa c.h.ế.t.
Lộ Tiểu Cẩn: "?"
Đầu... người?
