Cả Tông Môn Đều Muốn Khử Ta - Chương 110: Câu Dẫn Hắn, Dụ Dỗ Hắn, Hắn
Cập nhật lúc: 11/03/2026 21:18
Túc Dạ bế quan, là có nguyên nhân.
—— Bị chọc tức.
Bị Lộ Tiểu Cẩn chọc tức.
Kể từ lần trước bị Lộ Tiểu Cẩn nhìn hết sạch, còn bị trộm mất quần cộc, hắn liền u uất trong lòng.
Vừa thẹn vừa giận!
Uống bao nhiêu Tĩnh Tâm Đan cũng vô dụng, dứt khoát bế quan.
Ai ngờ lần bế quan này, tâm chẳng những không tĩnh lại, còn càng thêm nghiêm trọng.
Có lẽ vì quá phẫn nộ, dẫn đến không thể áp chế sát ý.
Sát ý, d.ụ.c vọng, tham niệm...
Thất tình lục d.ụ.c, không gián đoạn quấn lấy tâm trí hắn.
Hắn biết, bản thân có thể là sinh ra tâm ma rồi.
Một khi sinh ra tâm ma, con đường tu đạo đời này của hắn coi như hỏng.
Đối với việc này, hắn nảy sinh sợ hãi.
Hắn cố gắng áp chế nỗi sợ hãi này, nhưng càng áp chế, lại càng sợ hãi.
Tâm ma càng lúc càng nghiêm trọng.
Vốn tu Vô Tình Đạo như hắn, d.ụ.c vọng lại càng lúc càng mãnh liệt.
Ngay lúc d.ụ.c vọng không thể áp chế, hắn nghe thấy giọng nói của nữ t.ử.
"Đại sư huynh ——"
Hắn nghe không rõ nàng đang nói gì.
Giờ khắc này d.ụ.c vọng chiếm thế thượng phong.
Rất nhanh, ôn hương nhuyễn ngọc trong lòng, lòng bàn tay là vòng eo thon thả kia.
Hắn dán vào cổ nàng, đang định c.ắ.n một cái, bên tai liền truyền đến giọng nói quen thuộc.
"Sư huynh?"
Lộ Tiểu Cẩn?
Sao lại là nàng?
Khoảnh khắc đó, nỗi thẹn thùng phẫn nộ vì bị nhìn hết sạch, bị trộm quần cộc dâng lên trong lòng.
Lúc này, quanh quẩn trong lòng hắn, không chỉ là d.ụ.c niệm nữa.
Còn có sát ý.
Hắn muốn g.i.ế.c nàng!
Nhưng không thể g.i.ế.c!
Là sư muội!
Túc Dạ c.ắ.n c.h.ặ.t răng, áp chế sát khí, muốn trước khi mất khống chế, tống Lộ Tiểu Cẩn ra khỏi hang đá.
"Sư muội, ta đưa muội ra ngoài."
"Muội, mau đi đi..."
Hắn c.ắ.n nát môi, tràn ra m.á.u tươi, ý chí mạnh mẽ khiến hắn nửa quỳ dậy, xách cổ áo Lộ Tiểu Cẩn, định ném nàng ra khỏi hang đá.
Không tống nàng đi nữa.
Nàng sẽ c.h.ế.t.
Ai ngờ giây tiếp theo, Lộ Tiểu Cẩn liền nhào vào lòng hắn, trở tay ôm lấy eo hắn, ánh mắt si cuồng:
"Sư huynh, tới đi, đừng vì ta là một đóa hoa kiều diễm mà thương tiếc ta!"
Túc Dạ: "..."
Hắn vừa nãy nảy s.i.n.h d.ụ.c niệm với sư muội điên khùng nhà mình?
Hắn thật sự đáng c.h.ế.t mà!
Túc Dạ tỉnh táo hơn đôi chút, lạnh lùng lên tiếng:
"Buông ra."
Y phục hắn cực mỏng, đai lưng cũng chỉ buộc tùy ý, dưới cần cổ trắng ngần thon dài, lộ ra một mảng phong quang tuyệt đẹp, tóc tai rối bời, đuôi mắt đỏ hoe một mảng.
Thanh lãnh mà d.ụ.c niệm, hoang dã mà ẩn nhẫn.
Càng kiềm chế, càng quyến rũ.
Ai chịu được sự cám dỗ này?
Ồ, Lộ Tiểu Cẩn chịu được.
Trong mắt cô, trước mặt chính là một con quái vật da rắn, đối với cô muốn động thủ lại không động thủ, muốn buông tay lại không buông tay.
Cái đuôi lúc lắc sau lưng.
Dọa người c.h.ế.t khiếp!
Ai chịu được kiểu dọa dẫm này chứ.
"Ta không! Ta biết ngay mà, sư huynh vẫn luôn kiềm chế ẩn nhẫn bản thân."
"Bây giờ huynh cuối cùng cũng nhận rõ lòng mình rồi, ta rất vui."
"Sư huynh, chọn ngày không bằng gặp ngày, chúng ta bây giờ song tu luôn đi!"
Trong hang động rất tối.
Cũng chính khoảnh khắc ôm lấy Túc Dạ, Lộ Tiểu Cẩn mới nhìn rõ hắc khí thấm ra sau lưng hắn.
Tâm ma của hắn sao đột nhiên lại nghiêm trọng như vậy?
Hèn gì Túc Dạ khác thường như thế.
Là không còn Tĩnh Tâm Đan nhị phẩm nữa sao?
—— Thật khéo, cô cũng không có.
Sắc mặt Túc Dạ càng lạnh hơn, cực lực áp chế d.ụ.c niệm và sát ý, cần cổ trắng ngần nổi gân xanh.
Hắn đẩy Lộ Tiểu Cẩn ra, lùi lại mấy bước, tóc tai rối bời, đai lưng tuột ra, dưới y phục lộ hết cả ra.
"Ra ngoài!"
Lộ Tiểu Cẩn: "..."
Ông anh à, mặc cái quần xà lỏn vào đi.
Huynh thật sự thích thả rông chạy lung tung ha.
"Sư muội, mau đi đi! Còn không đi, muội sẽ c.h.ế.t!"
Lộ Tiểu Cẩn cảm nhận được sát khí trên người hắn, cô buông Túc Dạ ra, lặng lẽ rút d.a.o găm bên hông rạch cổ tay:
"A, đau quá ——!"
Cô yếu ớt nâng tay lên, lộ ra cổ tay đầy m.á.u, đưa đến bên miệng Túc Dạ:
"A! Hình như bị rắn c.ắ.n rồi, sư huynh giúp ta hút độc ra đi?"
Túc Dạ nhìn vết d.a.o cứa trên cổ tay cô.
Trầm mặc.
Đây là rắn c.ắ.n sao?
Rõ ràng là nàng dùng d.a.o rạch!
Tâm tư rõ rành rành.
Cái gọi là tình thú.
Câu dẫn hắn, dụ dỗ hắn, hắn.
Cái này hắn có thể để nàng toại nguyện?
Không thể!
Nhưng khoảnh khắc nhìn thấu ý đồ của Lộ Tiểu Cẩn, những ý niệm này, cũng lướt qua trong đầu hắn một lần.
Hắn vốn đã bị tâm ma quấn thân.
Giờ khắc này, d.ụ.c vọng gần như đạt đến đỉnh điểm.
Lộ Tiểu Cẩn lại còn đi tới, ngồi xổm trước mặt Túc Dạ, đưa bàn tay đầy m.á.u tươi đến bên môi hắn:
"Sư huynh, giúp ta hút nọc rắn ra, ta sẽ đi, được không?"
Màu m.á.u, dẫn dụ sát ý của hắn.
Bàn tay nhỏ trắng nõn dính m.á.u tươi, dẫn dụ d.ụ.c niệm của hắn.
Hắn cuối cùng không nhịn được, cúi đầu mút vào.
Sau đó, hắn hoàn toàn mất đi ý thức.
Chỉ liều mạng mút vào.
Theo lượng m.á.u uống vào càng nhiều, tâm ma sau lưng hắn dần dần tiêu tan, đuôi rắn điên cuồng run rẩy, cuối cùng cũng trầm tĩnh lại.
Khoảnh khắc hắc khí hoàn toàn tiêu tan, ánh mắt Túc Dạ khôi phục sự trong trẻo.
Đợi phản ứng lại, hắn nhíu mày, lau đi vết thương trên cổ tay Lộ Tiểu Cẩn.
"Sư muội, ta..."
Lộ Tiểu Cẩn vươn ngón trỏ, chặn lại môi hắn, làm ra vẻ thẹn thùng:
"Sư huynh, đừng giải thích, ta hiểu, ta đều hiểu."
Nhưng do mất m.á.u quá nhiều, cô cười lên chẳng có chút thẹn thùng si cuồng nào.
Ngược lại yếu ớt không thôi.
Túc Dạ đưa tay đỡ lấy cô đang lảo đảo sắp ngã.
Không đỡ thì thôi, vừa đỡ cái, Lộ Tiểu Cẩn trở tay nắm c.h.ặ.t t.a.y hắn.
Mười ngón đan xen.
Túc Dạ: "?"
Nàng đúng là được đằng chân lân đằng đầu.
"Huynh uống m.á.u của ta, chúng ta bây giờ cũng coi như là, trong huynh có ta, trong ta có huynh rồi." Lộ Tiểu Cẩn đầy mắt điên cuồng, "Sư huynh, thời gian không đợi người, chúng ta bây giờ bắt đầu song tu luôn đi!"
Nói rồi, bắt đầu cởi đai lưng của mình.
Túc Dạ đen mặt, đẩy cô ra.
"Sư muội, tự trọng!"
"Tại sao huynh chỉ bảo ta tự trọng, không bảo người khác tự trọng, huynh chính là thích ta!"
Nói rồi, nhào về phía Túc Dạ.
Đúng lúc này, từ xa lao tới một con Ngạc Xà Thú tứ phẩm, ngăn cách hai người ra.
Ngoại hình cá sấu, đuôi rắn trơn tuột, hung ác không thôi.
Nó hùng hổ chặn Lộ Tiểu Cẩn lại: "Cách xa chủ nhân ta ra!"
Còn há cái miệng đỏ lòm như chậu m.á.u dọa Lộ Tiểu Cẩn.
Mà trên bụng nó, treo một cái đầu người.
Lộ Tiểu Cẩn nhắm mắt lại.
Có một có hai không thể có ba.
Xác nhận rồi.
Linh thú, toàn là tu sĩ.
Hủy diệt đi, tu tiên giới.
Đợi mở mắt ra lần nữa, cô lại là vẻ mặt si cuồng:
"Sư huynh, nó hung dữ quá, ta sợ quá!"
Ngạc Xà Thú trừng lớn mắt: "Ngươi nói bậy! Ta rõ ràng cái gì cũng chưa làm!"
Nhưng vừa dứt lời, nó đã bị thu hồi vào nhẫn thú.
Trong nhẫn thú c.h.ử.i bới om sòm.
Túc Dạ buộc lại đai lưng: "Đừng sợ, nó sẽ không làm hại muội."
Lộ Tiểu Cẩn lập tức sán đến trước mặt hắn, tay dán lên l.ồ.ng n.g.ự.c da rắn của hắn:
"Vậy sư huynh thì sao? Sư huynh sẽ làm hại ta sao?"
Túc Dạ mặt không cảm xúc.
Giây tiếp theo, Lộ Tiểu Cẩn liền cùng với cái quần cộc đang nắm trong tay, cùng bị ném ra khỏi hang động.
Túc Dạ: "?"
Khoan đã!
Quần cộc?
Tại sao trong tay nàng lại nắm quần cộc của hắn?
Trộm đi lúc nào?
Dưới ánh mắt kinh ngạc của hắn, chỉ thấy Lộ Tiểu Cẩn ôm lấy cái quần cộc, cười điên cuồng lại hưng phấn:
"Hê hê hê, quần cộc của sư huynh, thơm quá thơm quá..."
Túc Dạ nhắm mắt lại.
Hắn muốn c.h.ế.t, thật đấy.
