Cả Tông Môn Đều Muốn Khử Ta - Chương 131: Mưu Sĩ Dĩ Thân Nhập Cục, Cử Kỳ Thắng Thiên Bán Tử
Cập nhật lúc: 11/03/2026 21:21
Phải nói trong những người ngồi đây, luận về mắng hăng nhất, vẫn phải kể đến Cao Náo.
Cậu ta run lẩy bẩy, chỉ vào Lộ Tiểu Cẩn:
“Cô vô sỉ!”
“Cô hạ lưu!”
“Cô bỉ ổi!”
Vừa mắng, vừa nghiến răng nghiến lợi đỏ hoe hốc mắt.
Hận không thể xông lên liều mạng một mất một còn với Lộ Tiểu Cẩn.
Đó gọi là một cái bi thống muốn c.h.ế.t.
“Cô thắng mà không vẻ vang, chẳng lẽ không cảm thấy xấu hổ sao?”
Cậu ta sắp khóc rồi.
Lộ Tiểu Cẩn đương nhiên là xấu hổ.
Cho nên cô hèn mọn cúi đầu, mang theo sự khiêm tốn của kẻ chiến thắng đi xuống đài.
Cao Náo bị chọc tức suýt nữa phun ra một ngụm m.á.u.
“Cao Náo, đệ bình tĩnh chút, cô ta dùng thủ đoạn bỉ ổi, cũng chỉ có thể thắng trận này thôi!”
“Còn hai vòng tỷ thí nữa, đệ cứ nhìn xem, cô ta sẽ tự làm tự chịu thế nào!”...
Tiếng an ủi của mọi người và tiếng phỉ nhổ, khiến lòng Cao Náo rộng mở không ít.
Cậu ta đứng dậy, nhìn chằm chằm Lộ Tiểu Cẩn.
Cậu ta phải nhìn xem cô thua thế nào!
Những người khác cũng nhìn chằm chằm Lộ Tiểu Cẩn.
Phẫn nộ lại nhiệt huyết.
Lộ Tiểu Cẩn: “...”
Trước mặt cô mà ‘khịa’ cô là quá đáng rồi đấy nhé!
Giống như loại ngay trước mặt người ta mà ngông cuồng ‘khịa’ thế này, thông thường đều là pháo hôi bị vả mặt.
Lộ Tiểu Cẩn vô cùng có tự giác của nhân vật chính quay đầu lại nhìn.
Hôm nay, cô phải cho bọn họ biết, ba mươi năm Hà Đông ba mươi năm Hà Tây, đừng khinh thiếu niên nghèo!
Hừ.
Cô phải vả mặt từng người một!
Vừa quay đầu, phát hiện bốn phía lôi đài tỷ võ, có một người tính một người, tất cả đều đang ‘khịa’ cô.
Ừm...
Mở màn là đối địch với cả tông môn?
Cái này cái này cái này...
Một người ‘khịa’ cô, nhất định là người này có vấn đề.
Hai người ‘khịa’ cô, nhất định là hai người này có vấn đề.
Nhưng bây giờ, là cả tông môn đều ‘khịa’ cô.
Điều này chứng minh... cả tông môn đều có vấn đề!
Mà thực lực của cả tông môn, là mức độ cô cũng phải tránh đi mũi nhọn.
—— Lần tránh này, chính là cả đời.
Cô lặng lẽ trở về chỗ ngồi, bắt đầu ăn anh đào.
Tiếng c.h.ử.i rủa của mọi người, khiến Phù Tang bên cạnh ngại ngùng cúi đầu xuống.
Thủ đoạn của Lộ Tiểu Cẩn, quả thực là hạ lưu một chút.
Rất nhanh đã đến lượt cô ấy lên sân khấu.
Phù Tang Luyện Khí nhất giai, vận khí tốt, bốc được cũng là một Luyện Khí nhất giai.
Tuy rằng có sự chỉ đạo của Tuế Cẩm, nhưng cô ấy vẫn đ.á.n.h với đệ t.ử kia một trận gần như một mất một còn, mới hiểm thắng.
Sau khi xuống đài, cô ấy lập tức túm c.h.ặ.t lấy tay áo Lộ Tiểu Cẩn, vẻ mặt mong đợi:
“Còn chiêu số thắng mà không vẻ vang nào khác không? Có thể dạy tớ không?”
Những người khác: “...”
Thế mới nói hai cái thứ này chơi được với nhau chứ!
Lộ Tiểu Cẩn thở dài, khổ khẩu bà tâm:
“Phù Tang à, con người không thể lúc nào cũng nghĩ dùng thủ đoạn đi đường tắt, nếu không, cho dù có một ngày cậu ngồi lên vị trí cao, cũng sẽ bị vạn người phỉ nhổ, đức không xứng vị a.”
Phù Tang ngẩn ra: “Vậy cậu...”
“Ồ, tớ không cần mặt mũi, không sao cả.”
Phù Tang thu tay về.
Công chúa vẫn là cần thể diện.
So với Phù Tang, Tuế Cẩm thắng khá nhẹ nhàng.
Giang Hữu Tị Luyện Khí nhị giai, cũng coi như là thắng chắc.
Sơ Tu và đám Trúc Cơ kỳ, thì nhao nhao tấn cấp.
Vòng tỷ thí thứ hai là vào buổi chiều.
Từ lúc Lộ Tiểu Cẩn bước xuống lôi đài tỷ võ, mãi cho đến khi tỷ thí kết thúc, trong lúc ăn cơm tối, những cái lườm nguýt và châm chọc khiêu khích bên cạnh chưa từng dừng lại.
Nếu không phải do tu dưỡng, bọn họ nhất định sẽ nhổ nước bọt lên người cô.
Phù Tang bị ánh mắt xung quanh nhìn chằm chằm có chút không tự nhiên, vừa quay đầu, phát hiện Lộ Tiểu Cẩn ăn cơm cực ngon lành.
“Đùi gà cay hôm nay, ngon!”
Thấy Giang Hữu Tị đến, cô còn chia cho hắn một cái.
Đã nói sau này thêm đùi gà cho hắn, thì chính là thêm đùi gà!
Giang Hữu Tị ngẩn ra, sau đó cười:
“Ừm, ngon.”
Phù Tang: “...”
Trời đ.á.n.h thánh vật, cô ấy hình như là thật sự hoàn toàn không cần mặt mũi!
Buổi chiều, vẫn là bốc thăm tỷ thí.
Chỉ là, người dưới đài xem náo nhiệt đông hơn.
Vốn dĩ, đệ t.ử ngoại môn đối với tỷ thí của đệ t.ử mới vào chẳng có hứng thú gì.
—— Ai lại đi hứng thú với gà mờ mổ nhau?
Cho nên buổi sáng ngay cả người quan chiến cũng không có.
Nhưng buổi chiều, nghe nói xuất hiện một Lộ Tiểu Cẩn hạ lưu như vậy, các đệ t.ử ngoại môn rảnh rỗi không có việc gì liền nhao nhao đến quan chiến, muốn chiêm ngưỡng phong thái của kẻ hạ lưu này.
“Chính là cô ta à? Nhìn tướng mạo ngược lại không nhìn ra, cô ta thật sự có thể làm ra chuyện như vậy?”
Vừa thấy các sư huynh sư tỷ ngoại môn đến, các đệ t.ử nhao nhao than khổ, thêm mắm dặm muối kể lể những việc làm của Lộ Tiểu Cẩn, mắng cho một trận.
Có điều những lời này, các sư huynh sư tỷ ngoại môn tuy đều biểu thị mức độ phỉ nhổ tương đương, nhưng đều không tin lắm.
Dù sao, Lộ Tiểu Cẩn trông có vẻ, không giống dáng vẻ có thể lật trời.
Thậm chí, cô từ lúc vào trường bốc thăm đến lúc ngồi vào chỗ, đều biểu hiện cực kỳ ngoan ngoãn.
“Thật sự là cô ta sao? Các đệ không chỉ sai người chứ?”
“Không có, chính là cô ta!”
Các sư huynh sư tỷ ngoại môn càng cảm thấy là đệ t.ử mới vào đang nói quá.
“Lộ Tiểu Cẩn bốc được số 15, các ngươi ai bốc được số 15?”
Một nam tu cao to vạm vỡ đứng ra, giơ tấm thẻ gỗ trong tay lên:
“Là ta!”
Trương Hoa, Luyện Khí nhị giai.
“Là Trương Hoa! Luyện Khí nhị giai đấu với Luyện Khí nhất giai, Lộ Tiểu Cẩn thua chắc rồi!”
“Ta xem cô ta lần này còn dám ngông cuồng thế nào!”
Còn chưa bắt đầu đ.á.n.h đâu, mọi người đã nhận định Lộ Tiểu Cẩn thua chắc rồi.
Chỉ thiếu nước mở sâm panh giữa hiệp.
Tuế Cẩm là số 12, sau khi nhẹ nhàng kết thúc chiến đấu, rất nhanh đã đến lượt Lộ Tiểu Cẩn.
“Số 15, Lộ Tiểu Cẩn đấu với Trương Hoa!”
Viện môn trưởng lão vừa báo số, đám đông đã ầm ĩ cả lên.
“Trương Hoa!”
“Trương Hoa!”
Trương Hoa trong sự kích động của quần chúng, mang theo quyết tâm tất thắng, bước lên đài.
Lộ Tiểu Cẩn thì bước lên đài trong hàng loạt cái lườm nguýt.
“Đệ t.ử ngoại môn, Trương Hoa, xin chỉ giáo.”
“Đệ t.ử ngoại môn, Lộ Tiểu Cẩn, xin chỉ giáo.”
Lộ Tiểu Cẩn vừa dứt lời, Trương Hoa đang định động thủ, đột nhiên thấy Lộ Tiểu Cẩn nhìn về phía sau lưng hắn, người này vừa mới đứng dậy, lại mạnh mẽ cúi người chắp tay:
“Bái kiến Ngũ trưởng lão.”
Trương Hoa thân là đệ t.ử mới vào giảng lễ nghĩa, chưa từng gặp qua mấy vị trưởng lão, lòng sùng kính đối với trưởng lão, gần như là khắc vào trong xương tủy.
Thấy Lộ Tiểu Cẩn như vậy, não hắn còn chưa kịp chuyển động, gần như là theo bản năng xoay người chắp tay:
“Bái kiến Ngũ trưởng lão.”
Nhưng sau lưng hắn, chẳng có cái gì cả.
Không đợi hắn phản ứng lại, m.ô.n.g đã bị đá một cái.
Bên tai là giọng nói ngông cuồng của Lộ Tiểu Cẩn:
“A đá ——!”
“Xuống đi cho ta!”
Trương Hoa bị một cước đá xuống đài, nằm sấp tứ chi chạm đất, trên mặt chỉ có sự ngơ ngác.
Mọi người dưới đài: “?”
Nhanh!
Quá nhanh!
Bọn họ còn chưa phản ứng lại, tỷ thí đã kết thúc rồi.
Tĩnh.
Hiện trường một mảnh tĩnh lặng.
Kim rơi cũng có thể nghe thấy.
Giây tiếp theo, bùng nổ tiếng gầm thét phẫn nộ.
“Vô sỉ!”
“Bỉ ổi!”
“Hạ lưu!”
“Trưởng lão, con yêu cầu hủy bỏ tư cách tỷ thí của cô ta!”
“Loại người này, căn bản không xứng đi tham gia tỷ thí, không xứng đi Đại Hoang bí cảnh!”
“Quả thực làm mất mặt Thiên Vân Tông ta!”...
Đợt này, không chỉ là quần chúng kích động nữa rồi.
Thậm chí có đệ t.ử xắn tay áo lên, hận không thể lên đài đ.á.n.h Lộ Tiểu Cẩn một trận.
Các sư huynh sư tỷ ngoại môn đều há hốc mồm.
Hóa ra, vừa nãy các đệ t.ử không nói quá.
Trên đời này, lại thật sự có người mặt dày vô sỉ đến thế!
Khóe miệng Viện môn trưởng lão giật giật, cũng có vài phần ghét bỏ nhìn Lộ Tiểu Cẩn.
“Được rồi, đều yên lặng.”
“Trận này, Lộ Tiểu Cẩn thắng!”
Thắng mà không vẻ vang, thì cũng là thắng.
Trương Hoa một người cao to lừng lững, nằm sấp trên mặt đất, khóc như người mít ướt.
Đáng thương hề hề.
Tiếng c.h.ử.i rủa lầm bầm, chưa từng dứt.
Nhưng lưng Lộ Tiểu Cẩn thẳng tắp, đứng trên đài, vẻ mặt chính khí:
“Đúng, tôi là thắng mà không vẻ vang, nhưng tôi đây là vì bản thân tôi sao? Tôi đây là vì các người a!”
“Chẳng lẽ có một ngày, ma tu tính kế các người, các người cũng có thể mắng hắn thắng mà không vẻ vang?”
“Linh thú gặm mất đầu các người, các người cũng có thể mắng nó không nói võ đức?”
Nói rồi, lưng càng thẳng hơn.
Thậm chí lộ ra vài phần bi tráng.
Mưu sĩ dĩ thân nhập cục, cử kỳ thắng thiên bán t.ử (Mưu sĩ lấy thân vào cuộc, cờ nhấc thắng trời nửa con).
