Cả Tông Môn Đều Muốn Khử Ta - Chương 261: Được Được Được, Hôm Nay Kiểu Gì Cũng Không Sống Nổi Đúng Không?
Cập nhật lúc: 12/03/2026 17:06
Máu của Chúc Quý men theo cột đá, chảy vào trong trận pháp.
"Ầm ầm ——"
Trận pháp mở ra, bức tượng hung thú hình thù kỳ quái trên cột đá dường như sống lại.
"Gào ——"
Theo tiếng gầm rú phát ra từ cột đá, bốn phía dần dần bao phủ một tầng ánh sáng yếu ớt, linh khí tản ra, kết giới thành hình.
Chúc Quý người đều ngốc luôn rồi.
Hắn hoảng hốt rụt cái tay bị thương lại, lau đi vết m.á.u:
"Lộ Cẩn, ngươi có biết ngươi vừa làm cái gì không!"
Chúc Quý xưa nay vốn âm u, lại tự cho mình là thông minh.
Bao nhiêu năm nay, hắn tính kế không ít người cả trong tối lẫn ngoài sáng, chưa từng bị ai phát hiện.
Hắn không coi người khác là kẻ ngốc, nhưng quả thực cảm thấy, trên đời này, ngoại trừ hắn ra, những kẻ khác đều là đồ ngu.
—— Sư tôn cũng là đồ ngu.
—— Là một tên ngốc có vũ lực bù đắp cho khiếm khuyết về trí tuệ.
Hắn trộm nghĩ, số kẻ ngốc hắn từng gặp đã đủ nhiều, chẳng có gì đáng ngạc nhiên nữa.
Nhưng cái đồ ngu xuẩn Lộ Tiểu Cẩn này, vẫn vượt ra khỏi dự liệu của hắn.
Và chính cái kẻ ngốc mà hắn luôn coi thường này, lại dựa vào sự ngu ngốc mười phần, tính kế hắn vào tròng.
Tình hình hiện tại là, trận pháp đã mở, m.á.u lại là của hắn.
Có thể biện giải không?
—— Nói một phế vật Luyện Khí nhất giai ép buộc hắn là một Kim Đan?
—— Ai tin?
Cái nồi này, trong nháy mắt đã úp lên lưng hắn rồi.
Lúc này, tâm trạng Chúc Quý rất vi diệu.
Ừm, sao lại không tính là muốn c.h.ế.t chứ?
"Ta biết mà." Lộ Tiểu Cẩn gật đầu, "Ta muốn mở mang tầm mắt, nhưng lại sợ đau, ngươi làm sư đệ, đương nhiên phải đứng ra gánh vác! Sư đệ, ta hiểu ngươi."
Vừa nghe lời này, mặt Chúc Quý xanh mét.
Cho dù là Lộ Tiểu Cẩn, vô duyên vô cớ mở Hộ Sơn Đại Trận, e là cũng sẽ bị đ.á.n.h cho tàn phế rồi ném ra ngoài.
Càng khỏi nói đến hắn.
—— Sư tôn có thể chôn sống hắn ngay tại chỗ!
Đối mặt với kết cục đau khổ này, trên người hắn lập tức sát khí tràn trề, muốn nhân lúc mình còn chưa bị Sư tôn g.i.ế.c c.h.ế.t, bóp c.h.ế.t cái đồ ngu xuẩn Lộ Tiểu Cẩn này trước.
—— Muốn c.h.ế.t thì cùng c.h.ế.t!
"Lộ Cẩn, đi c.h.ế.t đi!"
Ai ngờ tay hắn còn chưa vươn ra, đã bị Lộ Tiểu Cẩn tát một cái bật trở lại.
"Gọi ta là gì?"
"Lộ Cẩn! Ngươi!"
"Bốp ——!"
"Lộ Cẩn!"
"Bốp ——!"...
Mấy cái tát giáng xuống, ánh mắt Chúc Quý đều trở nên trong veo.
Sau đó lại tràn đầy sát khí.
Người ta nói ch.ó c.ắ.n người thì không sủa, thế là lần này, hắn im lặng vươn tay ra.
Dự tính là, tay hắn vừa vươn tới, sẽ bóp gãy cổ Lộ Tiểu Cẩn.
Nhưng, có chút sai sót nhỏ.
Là thế này, Chúc Quý của hiện tại, đã sớm không còn là Chúc Quý của trước kia nữa.
Hắn là vị tiểu công t.ử bệnh tật ốm yếu bị Lộ Tiểu Cẩn đút cho vô số độc d.ư.ợ.c, mỗi ngày vừa thổ huyết, vừa cùng Lộ Tiểu Cẩn luận bàn sinh t.ử cục.
Hắn trước đây gần như không tu luyện thể thuật, thuần túy dựa vào thối thể cường thân, cho nên vừa bệnh tật thế này, lực tay tự nhiên cũng nhỏ đi.
Tốc độ, tự nhiên cũng chậm lại.
Khổ nỗi, Lộ Tiểu Cẩn từng luyện thể.
Cho nên, ngay khoảnh khắc Chúc Quý vươn tay ra, nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, cô theo phản xạ có điều kiện tung một cước, đá bay Chúc Quý đang đầy ắp sát khí ra ngoài.
"A ——!"
"Phụt ——"
Chúc Quý ngã xuống đất thổ huyết.
Hắn đã nói rồi mà, Lộ Tiểu Cẩn đã qua luyện thể, còn khó đè hơn cả heo c.h.ế.t!
Chúc Quý lần nữa vỡ vụn, khóe mắt rơi xuống một giọt lệ bi thương.
"Sư tỷ, tỷ hại ta!"
Dáng dấp hắn đẹp đẽ, hiện tại vừa vỡ vụn lại vừa bệnh tật, là người thì đều phải đau lòng cho hắn.
—— Lộ Tiểu Cẩn có thể không phải là người.
Dù sao, trong mắt cô, kẻ nằm trước mặt đâu phải vị tiểu công t.ử bệnh tật gì.
Mà là một con quái vật đỉa hút m.á.u to tròn, trơn tuột, núc ních đang ngọ nguậy.
Cái này thật sự rất khó mà đau lòng cho nổi.
Cô không đi qua giẫm nát nó một cái, đã được coi là vô cùng tôn trọng và yêu thương sinh mệnh rồi.
Đúng vậy, cô tâm thiện.
Tâm thiện như cô, tự nhiên sẽ không trơ mắt nhìn lão tứ nhà mình khóc lóc t.h.ả.m thiết, thế là cô ôn hòa dỗ dành hắn hai câu:
"Câm mồm!"
"Còn phát ra cái tiếng động c.h.ế.t tiệt này nữa, ta g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi!"
Chúc Quý: "!"
Cô ta thật sự, vừa ngu vừa ác vừa độc!
Nhưng hắn dám nói gì không?
Không dám.
G.i.ế.c lại g.i.ế.c không c.h.ế.t.
Mắng lại mắng không lại.
Chúc Quý nghiến răng, bò dậy từ dưới đất, nhét vào miệng mấy viên đan d.ư.ợ.c, khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu tu luyện.
Cứ chờ đấy!
Hôm nay, hắn không khiến Lộ Tiểu Cẩn c.h.ế.t cùng hắn, hắn không mang họ Chúc!
Ngọn lửa báo thù của Chúc Quý, hừng hực bùng cháy.
Nhưng Lộ Tiểu Cẩn mặc kệ hắn.
Cô tĩnh tâm, bắt đầu nghe ngóng động tĩnh xung quanh.
Ngay từ khoảnh khắc Hộ Sơn Đại Trận mở ra, bốn phía đã truyền đến tiếng động.
"Là Hộ Sơn Đại Trận, chẳng lẽ có Ma tộc lẻn vào?"
Các đại trưởng lão dẫn theo đệ t.ử thân truyền dưới trướng, nhao nhao chạy về phía cấm địa.
Trong lúc nhất thời, người của Thiên Vân Tông có thể đến, gần như đều chạy về phía bên này.
Lận Tắc Uyên rốt cuộc cũng nhận ra điều bất thường.
"Đáng c.h.ế.t! Kẻ nào làm!"
Hắn tùy tiện niệm một cái quyết, mặc y phục vào, nhưng không lập tức bỏ chạy, mà là lạnh lùng, cúi người bóp lấy cằm Giang Ý Nùng:
"Hộ Sơn Đại Trận, là do ngươi mở?"
Giang Ý Nùng cũng không sợ hắn, ngước mắt nhìn thẳng hắn:
"Ta nếu có bản lĩnh này, thì ngươi đã c.h.ế.t sớm rồi!"
Sát ý của cô đối với hắn, không hề che giấu.
Cũng không cần thiết phải che giấu.
Dù sao, hắn không dám g.i.ế.c cô.
Ma khí trên người Ma Tôn, xa không phải thứ mà ma tu bình thường có thể so sánh.
Cô nếu c.h.ế.t, hắn cũng phải c.h.ế.t.
Cho nên, có gì đáng sợ?
Sát ý của cô không hề che giấu, sự chà đạp của Lận Tắc Uyên đối với cô cũng không hề che giấu.
Hắn tháo khớp hàm của cô, từ trên cao nhìn xuống bễ nghễ:
"Hạ tiện!"
Sau đó xoay người rời đi.
Cằm bị tháo, toàn bộ quá trình sắc mặt Giang Ý Nùng không hề thay đổi, chỉ bò dậy, bình tĩnh nắn khớp hàm trở lại, uống Tĩnh Tâm Đan giảm đau, mặc y phục chỉnh tề.
Thành thục đến mức, giống như đã từng trải qua vô số lần.
Cô dùng Tịnh Trần Quyết, tẩy rửa thân thể hết lần này đến lần khác, sau khi hơi bình phục lại, mới chỉnh lại tà váy, xách hộp cơm trên mặt đất lên, đi về phía động băng.
Lúc này cô mới phát hiện, Hộ Sơn Đại Trận, nằm ngay cách động băng không xa.
"Không ổn!"
Kẻ ch.ó ngáp phải ruồi mở ra Hộ Sơn Đại Trận, sẽ không phải chính là Lộ Tiểu Cẩn chứ?
Với tính cách có thù tất báo của Ma Tôn, trước khi rời đi, nhất định sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t kẻ mở Hộ Sơn Đại Trận.
Sắc mặt Giang Ý Nùng hơi trầm xuống, nhanh ch.óng lao về phía Hộ Sơn Đại Trận.
Giang Ý Nùng đoán không sai.
Lúc đó, Lận Tắc Uyên đã đến mắt trận của Hộ Sơn Đại Trận, nhìn thấy hai phế vật Lộ Tiểu Cẩn và Chúc Quý.
—— Một phế vật Luyện Khí nhất giai.
—— Một phế vật Kim Đan còn yếu hơn cả phế vật Luyện Khí nhất giai.
Lận Tắc Uyên đều bị hai cái của nợ này làm cho câm nín.
Thật sự, rất nhiều năm rồi chưa từng g.i.ế.c thứ gì phế vật đến thế này.
"Là hai người các ngươi mở Hộ Sơn Đại Trận?"
Chúc Quý cảm nhận được một luồng ma khí cường đại, vừa mở mắt, liền đối diện với khuôn mặt tuấn mỹ rất có độ nhận diện của Ma Tôn.
"Ma Tôn!"
Ánh mắt hắn biến đổi liên tục.
Vốn dĩ, Lộ Tiểu Cẩn tự ý mở Hộ Sơn Đại Trận, hắn tưởng rằng mình sẽ c.h.ế.t trong tay Sư tôn.
Nhưng hóa ra không phải.
Thật sự có Ma tộc xông vào, lại còn là Ma Tôn!
Được rồi, lần này mở Hộ Sơn Đại Trận không có tội nữa.
Nhưng đáng c.h.ế.t thì vẫn phải c.h.ế.t.
Ngươi nhìn xem, tay của Ma Tôn kia có lực biết bao.
Một nắm đ.ấ.m có thể đ.á.n.h c.h.ế.t hai tên như hắn.
Chúc Quý mỉm cười.
Được được được.
Hôm nay kiểu gì cũng không sống nổi đúng không?
