Cả Tông Môn Đều Muốn Khử Ta - Chương 520: Bất Tử Nhất Tộc, Quỷ Anh

Cập nhật lúc: 16/03/2026 09:32

Ân Thiên Quân không nhớ mình từng bị bỏ lại bao nhiêu lần.

Lúc nhỏ bị gia tộc vứt bỏ.

Sau khi lớn lên bị sư tôn vứt bỏ.

Một thân thuật pháp giữ mạng này của hắn, không phải trời sinh đã biết, là hắn học được khi bò ra từ trong biển xác.

Chưa từng có ai coi mạng của hắn ra gì.

Cho nên, hắn cũng chưa từng coi mạng của người khác ra gì.

Hắn thích g.i.ế.c người.

Thích nhìn sự âm u trong nội tâm bọn họ bị móc ra, sau đó tàn sát lẫn nhau.

Bởi vì điều này ít nhất có thể chứng minh, hắn sẽ không ngừng bị vứt bỏ, không liên quan đến bản thân hắn, chỉ là vì sự tồn tại của hắn, có thể hết lần này đến lần khác khơi dậy những tâm tư âm u của những người đó mà thôi.

Ân Thiên Quân không có người để ý.

—— Không để ý, sẽ không bị vứt bỏ.

Nhưng hắn không ngờ, Lộ Tiểu Cẩn vẫn luôn bị hắn truy sát, hiện tại lại muốn g.i.ế.c hắn, lại sẽ vào lúc nguy nan, nắm c.h.ặ.t lấy tay hắn, nói với hắn:

“Yên tâm, có ta ở đây, ngươi không c.h.ế.t được!”

Cô, không bỏ lại hắn.

Vào khoảnh khắc bị Lộ Tiểu Cẩn kéo chạy, mắt của Ân Thiên Quân đã khôi phục được kha khá rồi.

Nhưng đại khái cũng chưa khôi phục quá tốt.

Nếu không, giờ phút này trong mắt hắn, sao lại chỉ nhìn thấy Lộ Tiểu Cẩn?

Lộ Tiểu Cẩn là muốn thừa dịp loạn làm thịt Ân Thiên Quân.

Trong nháy mắt đó, trong đầu cô đã nghĩ qua vô số cách gát Ân Thiên Quân, nhưng những cách đó, không ngoại lệ, đều phải trả cái giá thê t.h.ả.m đau đớn.

Còn chưa chắc có thể gát được Ân Thiên Quân.

Cô liền nghĩ a, tuy rằng không biết Ân Thiên Quân ở lại bên cạnh cô là muốn làm gì, nhưng đã hắn tạm thời không định động thủ, cô cũng tạm thời có thể giữ hắn lại.

—— Giống như loại b.o.m hẹn giờ có thể nổ tung bất cứ lúc nào này, tự nhiên giữ ở bên cạnh nổ sẽ tốt hơn, có thể khống chế.

Hơn nữa, Ân Thiên Quân cũng không phải hoàn toàn vô dụng.

Hắn biết trận nhãn của Sinh T.ử Trận là gương, tự nhiên cũng có thể biết những cái khác nhiều hơn.

Bách khoa toàn thư Ma tộc tốt như vậy, giữ lại quả thực quá thuận tay.

Cho nên sau khi cô cân nhắc lợi hại, không chút do dự kéo Ân Thiên Quân chạy.

Ân Thiên Quân bây giờ không nhìn thấy, sẽ kéo chân sau cũng không sao.

Dù sao cô sức lực lớn, chạy nhanh, bảo đảm đều có thể sống!

“Yên tâm, có ta ở đây, ngươi không c.h.ế.t được!”

Lộ Tiểu Cẩn đối với bản thân rất tự tin.

Nhưng, có chút quá tự tin rồi.

Bởi vì đám ma tu này, không nói võ đức, căn bản không định đuổi theo, mà là trực tiếp bắt đầu phóng ám khí.

“Đều cẩn thận! Trên ám khí có độc!”

Ám khí này, đều giống như mọc mắt, đuổi theo người sống mà đ.â.m.

Lộ Tiểu Cẩn vừa đ.á.n.h rơi ám khí, vừa mò mẫm trong túi trữ vật, xem có thể móc ra cái khiên hay không, đột nhiên, tất cả ám khí, đều đình trệ giữa không trung.

“Tách.”

Một cái b.úng tay, tất cả ám khí, toàn bộ rơi xuống đất.

“Kẻ nào! Ra đây!”

Trong bóng tối, đi ra một lão giả nhìn qua khoảng năm sáu mươi tuổi, tóc đã hoa râm.

Khi nhìn thấy khuôn mặt của lão giả kia, Lộ Tiểu Cẩn ngẩn người.

Một đoạn ký ức nhỏ của nguyên chủ đột nhiên ùa vào trong đầu.

Trong ký ức, tóc của lão giả còn chưa hoa râm, nhưng nhìn qua tiều tụy lại sụp đổ, ông ta gào khóc, nắm lấy tay cô:

“Cẩn tiểu thư, cầu xin người…”

Cầu xin cái gì, Lộ Tiểu Cẩn không biết.

Cô chỉ biết, đối phương đau đớn muốn c.h.ế.t.

Lộ Tiểu Cẩn kinh ngạc nhìn về phía lão giả, ngay khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau với lão giả, Lộ Tiểu Cẩn lập tức ý thức được, cô cũng từng gặp ông ta.

—— Ở Quân gia Nam Châu, trong tầng hầm ngầm, khi cô nuốt chửng Thần Tích, lão giả này từng hóa thân thành bộ dáng của Quân Thập Thất, đến nói cho cô biết cách đoạt lại mệnh cách.

—— G.i.ế.c c.h.ế.t Giang Ý Nùng.

Ông ta rốt cuộc là ai?

Rốt cuộc muốn làm gì?

“Các hạ là người phương nào?” Tam hộ pháp đ.á.n.h giá lão giả từ trên xuống dưới một chút, lại không nhìn ra tu vi của ông ta, “Có thể đừng nhúng tay vào việc này không?”

Chương thúc không đáp lời, trực tiếp quấn lấy đấu với hắn.

Chương thúc lúc đầu là chiếm thượng phong, nhưng Ma tộc không nói võ đức, trong hết lần này đến lần khác vây công và ám toán, cuối cùng vẫn ép Chương thúc vào đường c.h.ế.t.

Tam hộ pháp quệt một vệt m.á.u ở khóe miệng, đáy mắt tràn đầy lệ khí, tức giận quát:

“Đi c.h.ế.t đi!”

Một giây sau, đầu Chương thúc bị c.h.é.m đứt.

C.h.ế.t rất triệt để.

Các tu sĩ: “Tiền bối!”

Bọn họ nhao nhao đỏ hoe hốc mắt, không đành lòng nhìn tiếp nữa.

Ai ngờ giây tiếp theo, cái đầu rơi xuống kia, lại trở về trên cổ Chương thúc.

Chương thúc vặn vặn cổ, một cái nhảy vọt, dùng thủ đoạn tương tự, c.h.é.m đứt cổ Tam hộ pháp.

“Hả?”

“Xảy ra chuyện gì? Hắn không phải đã c.h.ế.t rồi sao? Sao lại sống lại rồi?”

“Là Bất T.ử Nhất Tộc!”

Nghe thấy Bất T.ử Nhất Tộc, bất luận là tu sĩ, hay là ma tu, sắc mặt đều thay đổi.

Trong lời đồn, Bất T.ử Nhất Tộc vốn là hộ quốc nhất tộc của Mộc Cẩn Quốc, nhưng mấy chục năm trước, bọn họ đột nhiên toàn tộc biến mất, Mộc Cẩn Quốc cũng vì thế mà suy bại.

Không ngờ, lại sẽ gặp được ở đây.

Xem ra Bất T.ử Nhất Tộc, vẫn đang bảo vệ Cẩn tiểu thư.

Trên mặt ma tu không còn một chút ý ngông cuồng, nhao nhao chắp tay:

“Các hạ, vừa rồi là chúng ta quá vô lễ, đây là lễ tạ lỗi, xin nhất định hãy nhận lấy.”

Chương thúc nhận lấy lễ tạ lỗi.

Nhận lấy lễ tạ lỗi, liền có nghĩa là giữa bọn họ không phải không c.h.ế.t không thôi, ma tu thở phào nhẹ nhõm: “Tiền bối ngày sau nếu rảnh rỗi, nhất định phải tới Ma tộc chỉ điểm một hai, tiểu nhân kính chờ tin vui, xin cáo lui trước.”

Nói xong, quay đầu vung tay lên: “Rút!”

Ma tu rút lui cực nhanh, Nhị trưởng lão lập tức tiến lên chắp tay:

“Vừa rồi đa tạ các hạ ra tay cứu giúp.”

Chương thúc không đáp lời, tầm mắt quét qua Lộ Tiểu Cẩn xong, liền xoay người biến mất trong bóng tối.

Sau khi Chương thúc đi, Nhị trưởng lão như có điều suy nghĩ nhìn thoáng qua các đệ t.ử sau lưng, đột nhiên ý thức được, tà ma của Hoa Tư Quốc, có lẽ là Thần Tích, mà Thuần Tịnh Chi Thể, đại khái chính là ở trong số những đệ t.ử này.

Nếu không, Bất T.ử Nhất Tộc, là không thể nào ra tay giúp đỡ.

Nhưng ông ta cũng không đi nghe ngóng việc này, mà là lập tức đưa các đệ t.ử, chạy tới thành Khúc Giang.

Thuần Tịnh Chi Thể là quan trọng, nhưng còn lâu mới quan trọng bằng chưởng môn sư huynh, ông ta nhất định phải đi Khúc Giang trước xem xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Các đệ t.ử thì rất hưng phấn: “Ta đã nói tông môn chúng ta có cao nhân giúp đỡ mà! Không ngờ lại là Bất T.ử Nhất Tộc!”

Rất nhanh, cả nhóm đã đến cổng thành Khúc Giang.

“Ta trước đó nghe nói Khúc Giang có Oán Anh Án, vụ án đó hình như đã phá rồi?”

“Ừm, tà ma đã bị phong ấn rồi.”

Oán Anh Án, cũng chính là Oán Linh Án, nghe nói ba năm trước, một đứa trẻ sơ sinh bị vứt bỏ, c.h.ế.t cóng bên đường, từ đó về sau, chỉ cần nửa đêm có thể nghe thấy tiếng trẻ con khóc, thì sẽ có người c.h.ế.t.

Lúc đầu người c.h.ế.t cũng không nhiều, về sau lại càng ngày càng tà môn, người c.h.ế.t cũng càng ngày càng nhiều.

Thế là bọn họ cầu cứu đến Tu Tiên Giới, rất nhanh, dưới sự giúp đỡ của các tu sĩ, tà ma được tìm thấy, hơn nữa bị phong ấn dưới tháp.

Từ đó, Oán Anh Án coi như là đã phá.

Về phần Khúc Giang vì sao vẫn luôn cần người đến trấn áp, Lộ Tiểu Cẩn từng hỏi Thúc Sở người đã từng trấn áp tà ma, nhưng Thúc Sở biết cũng không nhiều, chỉ biết là, tà ma kia cũng không bị phong ấn triệt để, vẫn còn sống.

Trước đó Thúc Sở sở dĩ bị thương, chính là bởi vì ban đêm lúc canh chừng sơ ý một chút, bị tà ma tấn công.

“Là thứ gì tấn công huynh?”

“Quỷ Anh.”

Những cái khác, Thúc Sở cũng không nói ra được nguyên cớ.

Lộ Tiểu Cẩn đang suy nghĩ quan hệ giữa Oán Anh Án và Thần Tích, bên chân đột nhiên bị thứ gì đó vướng lại.

Vừa cúi đầu, liền thấy một đứa bé mặt mũi xanh tím, đang nắm lấy ống quần cô, há cái miệng to như chậu m.á.u cười với cô.

Quỷ, Quỷ Anh!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.