Cả Tông Môn Đều Muốn Khử Ta - Chương 57: Ta Chính Là Chưởng Môn Thân Truyền Đệ Tử, Lộ Cẩn
Cập nhật lúc: 11/03/2026 21:11
Con người ấy mà, hễ sốt ruột, là dễ nói ra lời trong lòng.
Lộ Tiểu Cẩn liền cân nhắc a.
Nếu Giang Hữu Tị vẫn chưa ăn Dẫn Khí Đan, cô có thể mượn cơ hội này xem thử, kén tằm trong Dẫn Khí Đan rốt cuộc là tiến vào đan điền như thế nào.
Nếu ăn rồi, cô lại muốn thử móc kén tằm ra.
Xem thử sau khi kén tằm bị móc ra, lại uống viên Dẫn Khí Đan thứ hai, còn có thể bị trùng trứng nhập vào người hay không.
Nếu có thể, vậy vấn đề lớn chuyện rồi!
—— Nếu mà có thể, vậy cho dù sau này cô cẩn trọng làm việc móc linh căn, cũng g.i.ế.c không hết đám quái vật này!
Giả thiết trước đó của cô liền có thể thành sự thật rồi.
—— Có một ngày, bảy tám mươi tuổi rồi, bị chúng tu tiên giả truy sát, thân cô thế cô, cầm một con d.a.o nhỏ móc linh căn, bà lão chiến quần tu.
Cắt không hết.
Căn bản cắt không hết.
Trong lòng cô rối bời, thế là vào khoảnh khắc nhìn thấy Giang Hữu Tị, não còn chưa kịp nhảy số, mở miệng liền là một câu:
"Mau, cởi y phục ra!"
Lời này thật là đường đột a.
Cho dù là mới vào Tu Tiên Giới, còn hoàn toàn chưa ý thức được sự đáng sợ của tâm ma, cũng chưa quá sợ hãi việc tiếp xúc với người khác giới như Giang Hữu Tị, cũng trực tiếp ngây người tại chỗ.
Nửa ngày không nói nên lời.
Trên khuôn mặt trắng trẻo mập mạp của hắn, vừa xấu hổ vừa kinh hãi, theo bản năng túm c.h.ặ.t lấy cổ áo của mình:
"Cô... cô nói cái gì?"
Hắn sai rồi!
Hắn thật sự sai rồi!
Sớm biết mình phong độ nhẹ nhàng, mạo tỷ Phan An, lúc ra ngoài giải quyết nỗi buồn, nên mặc cho kín đáo!
Đây không phải sao, bị người ta thèm khát rồi?
Tiểu mập mạp trong chốc lát lòng rối như tơ vò.
Lộ Tiểu Cẩn không cho hắn cơ hội rối rắm, một phát kéo hắn đến trước mặt.
"Tiểu mập à, ngươi nói xem, ta đối với ngươi tốt không?"
Giang Hữu Tị run lẩy bẩy: "Tốt... nhỉ?"
Nhà ai người tốt lại đi cưỡng đoạt dân nam a!
Lộ Tiểu Cẩn: "!"
Hắn hắn hắn, hắn vong ân phụ nghĩa a!
Không nhớ là ai ở Thiên Thê đưa than sưởi ấm trong tuyết, cho hắn một bình nước đúng không?
"Ở Thiên Thê, lúc ngươi sắp c.h.ế.t khát, là ai cho ngươi nước?"
Giang Hữu Tị: "... Cô."
"Ngươi sắp c.h.ế.t đói, là ai cho ngươi bánh nướng?"
Giang Hữu Tị: "... Cô."
"Thấy ngươi ăn bánh nướng khó nuốt, là ai cho ngươi thịt khô?"
Giang Hữu Tị: "... Cô."
"Vậy ta đối với ngươi có tốt không?"
"Tốt!"
"Vậy ta bảo ngươi cởi y phục, ngươi cởi hay không cởi?"
Giang Hữu Tị: "..."
Đang ở đây điểm mặt hắn đấy à?
Hắn đỏ bừng khuôn mặt: "Cô... cô đây là hiệp ân đồ báo!"
Vốn tưởng rằng Lộ Tiểu Cẩn sẽ biện giải sẽ xấu hổ, nhưng không có, cô không chút do dự liền gật đầu, ánh mắt tràn đầy sự trong trẻo:
"Không sai nha."
Dù sao cô cũng không cần mặt mũi.
Giang Hữu Tị: "..."
Lộ Tiểu Cẩn: "Ngươi cởi hay không cởi?"
Giang Hữu Tị không muốn cởi.
Lộ Tiểu Cẩn cũng coi như là thấu tình đạt lý: "Vậy ta cho ngươi hai lựa chọn."
"Thứ nhất, ngươi tự cởi."
"Thứ hai, ta giúp ngươi cởi."
Hắn không muốn thể diện, vậy cô liền giúp hắn thể diện.
Chuyện lớn cỡ nào chứ.
Giang Hữu Tị chực khóc, không ngờ mình mới vào Tu Tiên Giới, đã gặp phải tao ngộ đáng sợ như cướp sắc thế này.
Dưới sự uy h.i.ế.p cộng thêm hiệp ân đồ báo của Lộ Tiểu Cẩn, hắn vẫn run rẩy tay, cởi áo trên xuống.
Lúc cởi quần, Lộ Tiểu Cẩn đè tay hắn lại:
"Ngươi làm gì?"
Giang Hữu Tị đỏ bừng khuôn mặt nhục nhã: "Không phải cô bảo ta cởi sao?"
"Quần lót không cần cởi, ta chỉ xem đan điền của ngươi thôi."
Giang Hữu Tị: "? Ồ."
Hắn cũng không xấu hổ nữa, mặt cũng không đỏ nữa, đặt m.ô.n.g ngồi xuống hành lang cầu:
"Tiểu gia ta ấy mà, cũng biết mình nhan sắc động lòng người, cô nếu muốn xem, thì xem thêm một lát đi, cũng coi như là no con mắt."
Lộ Tiểu Cẩn: "..."
Chỉ với một múi cơ bụng nguyên khối này của hắn, đại khái là, có chút nhan sắc động lòng người... nhỉ?
Lộ Tiểu Cẩn chằm chằm vào đan điền của hắn nửa ngày: "Ngươi đã ăn Dẫn Khí Đan chưa?"
"Vẫn chưa." Giang Hữu Tị vẻ mặt ngơ ngác, "Sao vậy?"
Lộ Tiểu Cẩn: "Bây giờ ăn đi."
Giang Hữu Tị không muốn.
Hắn định đợi ngày mai luyện thể một ngày trước rồi mới ăn.
Nhưng dưới ánh mắt hung dữ của Lộ Tiểu Cẩn, hắn không thể không lấy Dẫn Khí Đan từ trong túi ra, ăn xuống.
Lộ Tiểu Cẩn thì toàn trình chằm chằm vào đan điền của hắn.
Vốn dĩ chỉ chằm chằm vào đan điền, nào ngờ, vào khoảnh khắc Dẫn Khí Đan nhập thể, Lộ Tiểu Cẩn liền có thể nhìn thấy kén tằm vừa nuốt xuống cổ họng.
Kén tằm từ cổ họng đi xuống, di chuyển mãi đến đan điền, cuối cùng dừng lại trong đan điền, bắt đầu rút ra tơ tằm, từ từ vươn ra xung quanh.
Giống hệt như Tuế Cẩm.
Chỉ là tốc độ vươn ra này, chậm hơn rất nhiều so với việc Tuế Cẩm cố ý thổ nạp thôi hóa.
Chỉ có vài sợi đang vươn ra.
"Cái đó, cô xem xong chưa? Gió hơi lớn, tiểu gia muốn về ngủ..."
Vừa mới vào thu, ban ngày nóng, nhưng ban đêm vẫn có chút lành lạnh.
Giang Hữu Tị để trần bụng ngồi ở đây, không chỉ không tự nhiên, rốn còn bị thổi cho lạnh buốt.
Cứ tiếp tục thế này, ngày mai muốn không tào tháo rượt cũng không được.
"Ngươi đợi đã, sắp xong rồi."
Tay Lộ Tiểu Cẩn sờ xuống hông, rút d.a.o găm ra, dưới ánh mắt ngây ngô của Giang Hữu Tị, một nhát đ.â.m vào đan điền của hắn.
Máu, ào ào chảy ra ngoài.
Giang Hữu Tị: "!"
Hắn trừng lớn hai mắt, khó tin nhìn về phía Lộ Tiểu Cẩn:
"Tại sao lại muốn g.i.ế.c ta?"
Chỉ chất vấn một câu, vẻ ngây ngô trên mặt hắn liền biến mất không ít, ngược lại trở nên có vài phần nghiêm túc cẩn trọng.
Hắn vươn tay ra, túm c.h.ặ.t lấy khuỷu tay cô:
"Có phải cô quen biết ta?"
"Cô đã muốn g.i.ế.c ta diệt khẩu, có phải vì đã tìm thấy A Cẩn rồi không? Cô ấy ở đâu?"
"Nói cho ta biết, cô ấy ở đâu!"
Lộ Tiểu Cẩn: "..."
Làm gì có ai g.i.ế.c người lại đ.â.m vào bụng?
Hơn nữa còn chưa đ.â.m xuyên qua.
—— Cô chỉ là đ.â.m xuyên qua cái kén tằm đó, tiện thể móc kén tằm ra thôi.
Chút vết thương nhỏ này, hắn muốn c.h.ế.t cũng không được có được không?
Tuy nhiên...
A Cẩn?
Nghe có vẻ giống tên của nguyên chủ.
Hắn thật sự quen biết nguyên chủ?
Lộ Tiểu Cẩn vừa kinh ngạc vừa vui mừng, sau khi móc kén tằm ra, đơn giản cầm m.á.u cho hắn, đem viên Dẫn Khí Đan thó được từ trong túi Lý Trì Ngư đút vào miệng Giang Hữu Tị, vừa đợi kén tằm tiến vào đan điền, vừa nhìn về phía Giang Hữu Tị:
"A Cẩn trong miệng ngươi, là thân truyền nhị đệ t.ử của chưởng môn sao?"
Giang Hữu Tị nuốt Dẫn Khí Đan xuống, có chút không hiểu Lộ Tiểu Cẩn rốt cuộc muốn làm gì, nhưng cũng ý thức được, mình không c.h.ế.t được, não bộ tỉnh táo hơn không ít, ánh mắt hơi sâu thẳm:
"Cô rốt cuộc muốn hỏi gì? Lại rốt cuộc biết được những gì?"
Xem ra đúng là nguyên chủ rồi!
Lộ Tiểu Cẩn vui mừng, nhưng bất động thanh sắc:
"Ngươi trước tiên nói cho ta biết, A Cẩn trong miệng ngươi là ai? Họ gì? Tên gì? Nhà ở đâu?"
Giang Hữu Tị: "Không họ không nhà."
Chậc, đây là đang đề phòng cô đây mà.
Lộ Tiểu Cẩn không biết Giang Hữu Tị đến Thiên Vân Tông, rốt cuộc là muốn làm gì, là tốt hay xấu.
Nhưng không sao cả, cô sẽ mở lại.
Trước đó, cô bắt buộc phải hỏi ra những chuyện mình muốn biết.
"Cô ấy tên là Lộ Cẩn sao?"
Nguyên chủ chính là tên Lộ Cẩn.
Nào ngờ, nghe thấy cái tên này, đáy mắt Giang Hữu Tị không có một chút gợn sóng nào.
"Không phải."
Không phải?
Ừm... có lẽ, là nguyên chủ sau khi vào Thiên Vân Tông đã đổi họ.
Vấn đề không lớn.
"Ngươi và cô ấy quen biết nhau khi nào?"
Giang Hữu Tị không nói lời nào.
Lộ Tiểu Cẩn biết, nếu không hạ chút t.h.u.ố.c mạnh, hắn sẽ không nói gì cả.
"Ta chính là người ngươi muốn tìm."
Giang Hữu Tị sửng sốt, ánh mắt đầy khó tin nhìn về phía cô.
Lộ Tiểu Cẩn lấy đệ t.ử lệnh từ trong nhẫn trữ vật ra:
"Ta chính là chưởng môn thân truyền đệ t.ử, Lộ Tiểu Cẩn."
