Cả Tông Môn Đều Muốn Khử Ta - Chương 85: Ngũ Trưởng Lão Sắp Đọa Ma, Khẩn Cấp Cần Đệ Tử Thân Truyền
Cập nhật lúc: 11/03/2026 21:15
Giang Hữu Tị nhìn đến ngây người.
Không biết tại sao, rõ ràng là hai người không hề giống nhau, nhưng lại luôn liên tục gợi lên ký ức của hắn.
Chẳng lẽ, trên đời này thực sự có thứ gì đó, có thể thay đổi xương mặt con người sao?
Giang Hữu Tị nhíu mày.
Đang suy nghĩ xem khả năng đó lớn đến mức nào, giây tiếp theo liền thấy Lộ Tiểu Cẩn đang ngồi yên lành, tiện tay quệt bùn đất lên quần áo, dùng hai ngón tay sạch sẽ, nhón lấy múi bưởi nhét vào miệng.
Thô lỗ vô cùng.
Vừa ăn còn vừa gật đầu qua loa với Phù Tang:
“Ừm, đẹp!”
Giang Hữu Tị: “…”
Gần đây chắc là não hắn có chút vấn đề nhỏ rồi.
Bên này, Phù Tang không hề cảm thấy Lộ Tiểu Cẩn đang qua loa, ngược lại sau khi nghe thấy hai chữ "đẹp", cười đến mức mặt đỏ bừng:
“Đúng không, tay nghề của tôi không phải để c.h.é.m gió đâu, trước đây ở trong hoàng cung, không ai là không muốn bỏ giá cao để sưu tầm đồ tôi làm.”
Lộ Tiểu Cẩn liếc cô một cái.
Người ta là muốn sưu tầm đồ thủ công cô làm sao?
Cô còn ngại không muốn vạch trần cô nàng.
Ăn xong bưởi, Lộ Tiểu Cẩn lại cẩn thận quan sát con sâu c.h.ế.t dưới gốc cây.
Nói trên núi có sâu c.h.ế.t thì rất bình thường.
Nhưng không biết có phải vì trong đan d.ư.ợ.c có sâu c.h.ế.t, khiến cô sinh ra phản ứng kích thích hay không, dẫn đến việc bây giờ cô nhìn thấy sâu c.h.ế.t sẽ theo bản năng chú ý tới.
Cô cầm liềm, lật qua lật lại con sâu c.h.ế.t xem vài lần.
Không nhìn ra có gì đặc biệt.
Cô dùng liềm cào một đường xuống đất, kéo lên một cục bùn đất.
Khoảnh khắc bùn đất bị kéo lên, cô sững sờ.
Dưới lớp bùn đất đó, trên rễ cây, chi chít, vậy mà toàn là sâu c.h.ế.t!
Lộ Tiểu Cẩn mắc hội chứng sợ lỗ, ngay lập tức da đầu tê rần.
Cào thêm một cái nữa xuống dưới, lại là một đống sâu c.h.ế.t.
Không chỉ cái cây này, dưới những cái cây khác cũng vậy.
Toàn là sâu.
“Lưu sư huynh bảo chúng ta nhổ cỏ, cậu ở đây đào bùn làm gì?” Cái đầu nhỏ thông minh của Phù Tang xoay chuyển, “Tôi biết rồi, cậu muốn tôi nặn tượng đất cho cậu đúng không?”
“Ây da, hai ta ai với ai chứ, cậu cứ nói thẳng với tôi, tôi còn có thể không nặn cho cậu sao?”
Nói xong, cũng không đợi Lộ Tiểu Cẩn từ chối, Phù Tang liền thò tay bốc ra một nắm bùn dính đầy sâu c.h.ế.t chi chít, bắt đầu nặn tượng đất.
Da đầu Lộ Tiểu Cẩn càng tê dại hơn.
“Tôi nói cho cậu biết, ở trong cung, tượng đất là tôi nặn đẹp nhất.”
Nói rồi liền bắt đầu nặn.
Trên mặt không có bất kỳ sự khó chịu nào.
Tay Lộ Tiểu Cẩn hơi siết c.h.ặ.t.
Vậy nên, những con sâu này, Phù Tang không nhìn thấy?
Lộ Tiểu Cẩn liếc nhìn Tuế Cẩm ở cách đó không xa.
Tuế Cẩm rõ ràng cũng nhìn thấy bùn đất trong tay Phù Tang, nhưng cũng không tỏ ra bất kỳ sự khó chịu nào.
Nói cách khác, ngoài cô ra, những người khác đều không nhìn thấy.
Lộ Tiểu Cẩn nhíu mày.
Những con sâu này, cùng một giống với những con quái vật đó sao?
Nhưng tại sao dưới gốc cây lại có nhiều sâu c.h.ế.t như vậy?
Chất dinh dưỡng sao?
Lúa của Thiên Vân Tông sở dĩ mọc tốt hơn phàm gian, nấu cơm cũng thơm hơn, là vì dùng những con sâu c.h.ế.t này làm chất dinh dưỡng?
Nhưng những con sâu này từ đâu mà có?
“Nè, xong rồi.” Phù Tang như dâng vật báu đưa bức tượng đất cho Lộ Tiểu Cẩn, “Nhìn này, tôi nặn một bức tượng của cậu đấy.”
Lộ Tiểu Cẩn liếc nhìn bức tượng đất.
Tay nghề của Phù Tang, cô biết rõ.
Đồ cô làm ra, không gây ảnh hưởng gì đến giới nghệ thuật, nhưng sẽ làm danh dự của một công chúa mất sạch.
Mà trên một bức tượng đất xấu xí như vậy, lại chi chít toàn là sâu.
Lộ Tiểu Cẩn ngay tại chỗ chỉ muốn dùng chân siêu độ cho nó một trận.
“Thế nào, giống cậu không?” Phù Tang vẻ mặt đầy mong đợi.
Đối mặt với sự lấy lòng chân thành của một thiếu nữ như vậy, chân của Lộ Tiểu Cẩn, rốt cuộc vẫn không đạp xuống được.
Cô c.ắ.n răng, lấy từ trong túi ra một chiếc khăn tay, bọc kín bức tượng đất lại:
“Đẹp, tôi rất thích, sẽ trân trọng cất giữ.”
Cả đời này, cô sẽ không bao giờ mở chiếc khăn tay này ra!
Phù Tang thấy cô trân trọng như vậy, vui mừng khôn xiết, nhảy nhót tung tăng vui vẻ tiếp tục đi nhổ cỏ.
Lộ Tiểu Cẩn đỡ trán, treo bức tượng đất bên hông, cũng tiếp tục đi nhổ cỏ.
Vừa nhổ cỏ, vừa quan sát những con sâu c.h.ế.t trên mặt đất.
Cô tìm kiếm nguồn gốc của lũ sâu.
Bất kể là thứ gì, cũng phải có một cái đầu nguồn chứ.
Nhưng lật đất nửa ngày trời, lại phát hiện sâu gần như phân bố đồng đều, không tìm thấy nguồn gốc.
Mặt khác, Sơ Tu đang quan sát người trong bóng tối.
Khí tức của người đó rất dễ nắm bắt.
Đổi lại là ở ruộng lúa, hay là lúc gánh nước, mọi người cơ bản đều ở cùng nhau không tách rời, muốn biết người trong bóng tối đang bảo vệ đệ t.ử thân truyền là ai, vô cùng khó khăn.
Trùng hợp là, buổi tu luyện hôm nay là nhổ cỏ vườn cây ăn quả.
Vườn cây ăn quả cực lớn, các đệ t.ử rất dễ dàng tản ra.
Điều này làm giảm đáng kể độ khó tìm người của Sơ Tu.
“Phù Tang, có thể phiền cô giúp tôi buộc đống cỏ này lại được không?”
Phù Tang: “Được nha!”
Người đầu tiên hắn xác nhận là Phù Tang.
Điều khiến hắn kinh ngạc là, vừa sai Phù Tang đi, người trong bóng tối liền lập tức di chuyển vị trí theo.
Hắn liên tục thử dò xét vài lần, người trong bóng tối đều di chuyển.
Để phòng ngừa những người khác nhìn ra manh mối, trong khoảng thời gian đó hắn không chỉ làm phiền Phù Tang, mà còn bất động thanh sắc làm phiền vài nữ tu và nam tu khác.
Cuối cùng xác nhận, Phù Tang chính là người hắn muốn tìm.
Hắn không lập tức bắt cóc Phù Tang.
Muốn bắt người từ ngoại môn ngay dưới mí mắt của Tư Không tôn thượng, không phải là chuyện đơn giản.
Hắn phải lên kế hoạch cẩn thận mới được.
Tối hôm đó, hắn liền truyền tin về:
“Đã tìm thấy đệ t.ử thân truyền.”
Tông môn đại hỉ, hồi âm lại, nói sẽ lập tức phái người đến tiếp ứng hắn.
Tối hôm đó, Sơ Tu triệu tập nội gián trong tông môn, bắt đầu lên kế hoạch làm sao để đưa người rời đi.
Không chỉ có hắn, người do các tông môn khác phái đến, cũng phát hiện ra người trong bóng tối, và đều đang cố gắng tìm ra người trong bóng tối rốt cuộc đang bảo vệ ai.
Tất cả mọi người đều đang âm mưu.
Sơ Tu cảm thấy mọi chuyện rất thuận lợi.
Nhưng ngày hôm sau khi lại đến vườn dâu tây nhổ cỏ, hắn lại phát hiện, người trong bóng tối, không còn nhìn chằm chằm vào Phù Tang nữa.
Hắn tưởng là ảo giác.
Nhưng sau nhiều lần thử dò xét, phát hiện không phải.
Người trong bóng tối, thực sự không còn nhìn chằm chằm vào Phù Tang nữa, mà là nhìn chằm chằm vào một nữ tu mà hắn chưa từng nghi ngờ.
“Sao lại đổi người rồi?”
Sơ Tu án binh bất động, tiếp tục quan sát.
Ai ngờ trong mấy ngày tiếp theo, người trong bóng tối gần như mỗi ngày đều đổi một người để theo dõi.
Sự tồn tại của người đó, dường như không phải để bảo vệ đệ t.ử thân truyền.
Mà chỉ là để phân tán sự chú ý của những thám t.ử như bọn họ mà thôi.
“Sư huynh, người này hình như là do Tư Không tôn thượng cố ý phái đến để can nhiễu chúng ta, bây giờ làm sao đây?”
Sơ Tu nhíu mày: “Đợi.”
Hắn không hề muốn ở lại Thiên Vân Tông.
Nghe nói Đại Hoang bí cảnh sắp mở ra rồi, hắn muốn xuống núi rèn luyện trước, rồi mới tiến vào Đại Hoang bí cảnh.
Chứ không phải ở lại ngoại môn, cùng đám đệ t.ử ngoại môn này ngày ngày thể tu.
Điều này vô nghĩa.
Nhưng vì sự trấn áp cường đại của Tư Không tôn thượng, cơ hội hắn muốn mang đệ t.ử thân truyền đi gần như chỉ có một lần, bắt buộc phải xác nhận triệt để thân phận rồi mới có thể ra tay bắt người.
Một khi bắt nhầm, hậu quả không phải là thứ hắn có thể gánh vác được.
Tông môn vẫn luôn an ủi hắn.
Bảo hắn đừng vội, bảo hắn trầm ổn, dù thế nào đi nữa, cũng phải tìm ra đệ t.ử thân truyền này.
Thế nên hết cách, hắn chỉ có thể đợi.
Thôi bỏ đi, một tháng, hắn có thể đợi.
Nhưng hắn không ngờ rằng, tông môn lại không đợi được nữa.
Ba ngày sau, hắn nhận được thư truyền tin của tông môn:
“Ngũ trưởng lão thân thụ trọng thương, sắp đọa ma, bắt buộc phải nhanh ch.óng tìm thấy đệ t.ử thân truyền và mang về!”
Sơ Tu: “?”
