Cả Tông Môn Đều Muốn Khử Ta - Chương 87: Tiêu Sư Huynh Sắp Không Xong Rồi!
Cập nhật lúc: 11/03/2026 21:15
Sự việc, phải truy ngược về ngày hôm kia.
Ngày hôm kia Thiên Vân Tông nhận được thư cầu cứu, nói một trấn ở Nam Châu xuất hiện ma tu moi t.i.m, cầu xin Thiên Vân Tông ra mặt giải quyết.
Tiêu Quân Châu dẫn theo vài sư đệ sư muội đi.
Ai ngờ trên đường gặp phục kích, hắn vì bảo vệ mấy sư đệ sư muội, bị thương, khẩn cấp chạy về Thiên Vân Tông.
Dù vậy, vẫn mất mạng một sư đệ.
Hắn vô cùng đau lòng, đến sáng nay khi về đến Thiên Vân Tông, trên mặt ít nhiều có vài phần suy sụp.
Không chỉ suy sụp, mà còn đầy thương tích.
Trùng hợp lại bị vài đệ t.ử nhìn thấy.
“Nghe nói chưa, hôm qua Tiêu sư huynh bị ma tu phục kích, bị thương rồi!”
“Ma tu quả thực khinh người quá đáng!”
Truyền đi truyền lại liền thành:
“Nghe nói hôm qua Tiêu sư huynh bị ma tu phục kích, bị trọng thương, là do mấy đệ t.ử khiêng về đấy!”
Dần dần bắt đầu ly kỳ hơn:
“Tiêu sư huynh sống c.h.ế.t không rõ!”
Đợi qua miệng người này truyền người kia, truyền đến tai Lộ Tiểu Cẩn, thì đã thành:
“Tiêu sư huynh sắp không xong rồi!”
“Nói là không trụ được mấy ngày nữa đâu.”
Lộ Tiểu Cẩn đang ăn màn thầu uống canh: “?”
Tiêu Quân Châu sắp không xong rồi?
Thế thế thế.
Trong nguyên tác làm gì có màn này.
Nhưng mà, thân là nam chính, Tiêu Quân Châu cho dù là thân thụ trọng thương, cho dù là chỉ còn lại một hơi thở, cũng nhất định có thể phùng hung hóa cát, sống nhăn răng.
Vấn đề không lớn.
Nhưng mà, bị trọng thương gì đó…
“Tiêu sư huynh thương nặng lắm à?” Lộ Tiểu Cẩn nhai màn thầu, sáp lại gần vòng tròn bát quái bên cạnh, “Thật sự sắp không xong rồi sao?”
“Chứ còn gì nữa, tôi tận mắt nhìn thấy mà, mấy sư huynh sư tỷ khiêng huynh ấy về, cả người toàn là m.á.u, ây…”
“Nghe nói là vì cứu sư huynh sư tỷ mới bị thương, Tiêu sư huynh ngàn vạn lần đừng xảy ra chuyện gì nha.”
Khiêng về?
Nói cách khác, bây giờ tiểu sư đệ thuần khiết của cô, đang thoi thóp nằm trên giường bệnh, mặt mày trắng bệch… đợi cô đi xử đúng không?
Ô mô.
Cơ hội luôn dành cho những người có sự chuẩn bị.
Người thành công không lừa cô!
Con d.a.o găm bên hông cô, đã rục rịch muốn động rồi.
Tuế Cẩm liếc nhìn Lộ Tiểu Cẩn cổ vươn dài sắp sang tận bàn khác, không nói gì, cúi đầu tiếp tục gặm màn thầu.
“Ăn nhanh ăn nhanh, đừng hỏi nữa, Tiêu sư huynh sẽ không sao đâu.” Phù Tang tu ực một ngụm canh, nuốt hết màn thầu trong miệng xuống, dùng cùi chỏ huých huých Lộ Tiểu Cẩn, “Ăn xong tiếp tục đi luyện kiếm.”
Đệ t.ử trong vòng tròn bát quái bên cạnh mắt sáng rực: “Sao cô chắc chắn huynh ấy không sao?”
Lời này vừa thốt ra, trong thiện thực đường ồn ào, vài ánh mắt mang ý vị không rõ rơi trên người Phù Tang.
“Cô quen biết Tiêu sư huynh sao?”
“Không quen.” Phù Tang lại c.ắ.n một miếng màn thầu to, sau đó tu ực một bát canh, “Nhưng cho dù không quen, tôi cũng biết huynh ấy sẽ không sao.”
“Tại sao?”
Phù Tang nhìn đệ t.ử đó như nhìn kẻ ngốc: “Tiêu sư huynh là đệ t.ử thân truyền, thiên địa linh bảo của Vô Tâm Phong đều dùng trên người huynh ấy, đừng nói là huynh ấy bị trọng thương, cho dù chỉ còn lại một hơi thở, chưởng môn tôn thượng cũng có cách cứu huynh ấy về.”
Tài nguyên đều ở trên người hắn, muốn c.h.ế.t cũng không được.
Phù Tang nói quá mức nhẹ nhàng bâng quơ, dường như đã từng chứng kiến vô số lần.
“Vô Tâm Phong thực sự có nhiều thiên địa linh bảo như vậy sao?” Đệ t.ử đó mắt sáng rực, “Sao cô biết, cô từng đến Vô Tâm Phong rồi à?”
Đều nói đại sư tỷ đang tu luyện ở ngoại môn.
Chẳng lẽ chính là Phù Tang?
“Chưa từng đến.” Phù Tang nói, “Nhưng thân là ngũ công chúa Hoa Tư Quốc, đồ tốt gì mà tôi chưa từng thấy? Tiêu sư huynh không c.h.ế.t được đâu, yên tâm đi.”
Vừa nghe cô nói mấy chữ ‘ngũ công chúa Hoa Tư Quốc’, những người khác liền mất hứng thú với cô.
Vài ánh mắt mang ý vị không rõ đó cũng biến mất.
Ngược lại là Sơ Tu, bất động thanh sắc lại nhìn cô thêm hai cái.
Nếu hắn nhớ không nhầm, ngày đó khi lĩnh vực ngoại môn tản ra, Phù Tang cũng ngồi xổm trong góc rửa tay?
Phù Tang căn bản không quan tâm đến ánh mắt của người khác, chỉ điên cuồng gặm màn thầu, vừa gặm còn vừa hung hăng lườm sư huynh múc cơm:
“Chỉ cần chừa cho chúng ta một miếng thịt thôi! Tôi thực sự sắp c.h.ế.t đói rồi!”
Hai ngày nay, vì đệ t.ử mới vào được phân công công việc, đều là bãi chăn nuôi cách thiện thực đường cực xa.
Dẫn đến việc mỗi tối các cô về, chỉ còn lại một đống rau xanh cơm trắng và màn thầu.
Cho dù chân Lộ Tiểu Cẩn có đạp bay lên, cũng không lấy được thịt.
Các cô đã gặm màn thầu mấy ngày rồi!
Người sắp gặm thành màn thầu luôn rồi!
Mà Lưu mỗ người tốt bụng trước đây múc cơm cho Tuế Cẩm, vì bị người ta nhắm đến, cũng không dám công khai múc cơm cho Tuế Cẩm nữa.
Thế nên bữa tối mấy ngày nay, các cô một chút đồ mặn cũng không được dính.
Chỉ có thể điên cuồng gặm màn thầu.
Thế là, Phù Tang liền đối đầu với sư huynh múc cơm:
“Hừ, không phải chỉ là không cho thịt thôi sao, ai thèm!”
Cô rõ ràng là thèm.
Nhìn thịt trong bát sư huynh múc cơm, nước dãi sắp rớt xuống rồi.
Cô c.ắ.n răng, quay đầu nhìn Lộ Tiểu Cẩn, thấp giọng nói:
“Kế hoạch tối nay, thực sự có thể thuận lợi chứ?”
Hai ngày nay, bọn họ được phân công đến bãi chăn nuôi.
Bãi chăn nuôi thứ gì nhiều nhất?
Đương nhiên là thịt… không đúng, là gia súc nhiều.
Điều này đối với Lộ Tiểu Cẩn và những người đã mấy ngày không được ăn thịt, là sự cám dỗ nhường nào!
Con lợn béo mập đó.
Con dê nhảy nhót tung tăng đó.
Con thỏ non mềm mọng nước đó.
…
Sau khi ngày ngày nhìn chằm chằm những nguyên liệu này lượn lờ trước mặt, trong trái tim nhỏ bé lương thiện của mấy người, cuối cùng cũng sinh ra vài phần tâm tư đen tối.
—— Trộm thỏ, tối nướng.
“Kế hoạch tối nay…”
Lộ Tiểu Cẩn gặm cái màn thầu thứ năm, do dự, chần chừ.
Mặc dù thịt thỏ rất tươi ngon.
Nhưng chuyện Tiêu Quân Châu trọng thương hôn mê, không phải ngày nào cũng có thể gặp được.
Hắn đã yên lặng nằm trên giường đợi cô đi xử rồi, cô còn không ra tay, thực sự là hơi ngại.
Trọng lượng giữa hai bên, rất rõ ràng rồi đúng không?
Cái này ai mà chẳng biết chọn.
Thế là, đến tối, cô quả quyết nhét gia vị vào túi:
“Đi! Nướng thỏ!”
Tiêu Quân Châu đã hôn mê rồi, cũng không vội một ngày hai ngày này.
Nhưng!
Con thỏ này hôm nay không nướng, thì đúng là không được ăn!
Với khối lượng huấn luyện này, không ăn thịt nữa, cô thực sự sẽ đói đến mức mặt vàng như nghệ, gầy trơ xương…
Cô còn không dám nghĩ, nếu được ăn một miếng thịt thỏ nướng, cô sẽ biến thành một cô bé lương thiện, cởi mở, đáng yêu đến nhường nào.
“Tôi chuẩn bị xong rồi!” Phù Tang nhét liềm vào túi, lén lút đẩy cửa, lấm la lấm lét nhìn quanh vài cái, “Không có ai, tôi đi trước, lát nữa mọi người hẵng theo sau, kẻo bị người ta phát hiện!”
Lộ Tiểu Cẩn: “Quyết không nhục sứ mệnh!”
Phù Tang nhìn cô, ánh mắt kiên định và bi tráng:
“Tôi đi trước đây!”
“Ừm!”
Tuế Cẩm đang ngồi thiền trên giường, đột nhiên mở mắt:
“Mọi người đi đi, tôi không đói, không đi đâu.”
Lộ Tiểu Cẩn biết cô ganh đua.
Ganh đua đến mức ngủ cũng không ngủ, đâu thèm để tâm đến một hai miếng thịt thỏ?
“Được, đến lúc đó tôi mang chút thịt về cho cậu.”
Nói xong, cô lấm la lấm lét đẩy cửa, rón rén ra khỏi cửa.
Lúc đó, Sơ Tu đang ngồi xổm trên cái cây lớn bên ngoài Đông đại viện, quan sát động tĩnh của các nữ tu.
Tiêu Quân Châu trọng thương, hợp tình hợp lý, đại sư tỷ tối nay nhất định sẽ đi thăm.
Thế nên tối nay, nữ tu nào ra khỏi cửa, người đó chính là đại sư tỷ!
Đang ngồi xổm, đột nhiên thấy Phù Tang ra khỏi Đông đại viện.
Sơ Tu híp mắt.
Quả nhiên là cô ta!
Thấy Phù Tang đi xa, hắn đang định bám theo, lại nghe thấy tiếng bước chân nhè nhẹ truyền đến từ phía sau.
Quay đầu lại, liền thấy Lộ Tiểu Cẩn lấm la lấm lét, kiễng chân, đi ra ngoài như kẻ trộm.
Sơ Tu: “?”
Thế này thì ai mà phân biệt được cô với ăn trộm chứ.
