Cả Triều Văn Võ Đều Mắc Nợ Ta - 6
Cập nhật lúc: 02/09/2026 10:02
10
Bùi Dịch dứt khoát chốt hạ:
「Tất cả nghỉ ngơi đi, đừng đợi đến lúc bị ám sát mà đã thức đến mức đèn cạn dầu khô.」
Bùi Dịch nói đúng.
Ta ngã đầu xuống là ngủ ngay.
Lúc tỉnh lại, trong điện đã không còn một bóng người.
Tiểu nội thị rót trà cho ta nói bệ hạ đang tắm rửa thay y phục ở hành cung.
Ta mệt thành thế này, vậy mà hắn lại đi tắm để giải lao.
Không được.
Ta muốn xem.
Nhờ gần đây ta ăn cùng, uống cùng với Bùi Dịch, nên trên đường đi chẳng ai ngăn cản ta.
Bùi Dịch tắm rất nghiêm túc, mà ta còn xem nghiêm túc hơn cả hắn tắm.
Đúng lúc gặp Bùi Dịch từ trong bồn nước đứng dậy.
Chỉ liếc một cái, ta lập tức quay mặt đi:
「Xấu quá…」
Ta mặc kệ vẻ mặt kinh ngạc tột độ của Bùi Dịch, không ngoảnh đầu lại, một mạch chạy thẳng đến viện của cha ta, nói với ông rằng ta không muốn có “cái gốc” nữa.
「Thứ đó xấu quá.」
Cha ta phun ngụm trà ra thành cả cầu vồng:
「Sao con biết nó xấu?!!!!!」
Miệng ta nhanh hơn não:
「Hôm nay con nhìn thấy cái gốc của bệ hạ.」
Cha ta: ?
「Tổ tông của ta ơi! Gia gia của ta ơi! Tam tộc nhà ta đừng hòng chạy thoát!」
Cha ta kẹp ta dưới nách, chạy thẳng đến điện Cần Chính, ấn ta cùng quỳ ngoài điện, cầu xin bệ hạ khai ân.
Tổ tông của ta ơi, gia gia của ta ơi, rốt cuộc hai cha con ta ai mới là cha của ai đây?
Nhưng câu đầu tiên Bùi Dịch nói sau khi triệu kiến đã khiến cha ta kinh ngạc đến ngây người.
Bởi vì Bùi Dịch nói, hắn đã sớm biết ta là nữ t.ử.
Cha ta suýt nữa không thở nổi:
「Bệ hạ biết từ khi nào?」
Ta trước tiên khẳng định sự anh minh thần võ của Bùi Dịch.
Chủ yếu là từ khi nhà ta vào kinh, Bùi Dịch đã điều tra nhà ta đến tận gốc rễ.
Sau đó ta lại nhấn mạnh, trình bày đôi chút về mấy tấm lòng trung thành của cả nhà ta.
Cha ta nói ông nghe chẳng hiểu gì.
Ta bất đắc dĩ đỡ trán:
「Đêm ở Khinh Âm Lâu! Lần trốn trong tủ quần áo ấy! Trong tủ tối om, không có ai giám sát!」
Cha ta hỏi, biết rõ tình huống như vậy mà bệ hạ vẫn thăng chức cho ta sao?
Ta gật đầu, tỏ ý đó là bởi vì ta còn giỏi hơn đám người có “cái gốc” kia.
Còn Bùi Dịch nói, bởi vì ta lanh lợi.
Người âm hiểm hơn ta thì không sắc sảo bằng ta, người sắc sảo hơn ta thì lại không âm hiểm bằng ta.
Quan trọng hơn là, cả triều văn võ không ai mặt dày bằng ta.
Ta giơ ngón cái:
「Quả nhiên là tuệ nhãn thức châu.」
Nhưng sắc mặt Bùi Dịch lại thay đổi:
「Có điều nói đi cũng phải nói lại, ái khanh xem trẫm tắm xong rồi bỏ chạy sao?」
11
Ta nói, nếu bệ hạ cảm thấy mình chịu thiệt, có thể xem cha ta tắm.
Cha ta nói xong câu “như vậy không được hay lắm”, liền lập tức chuồn khỏi điện Cần Chính một cách tròn trịa.
Bùi Dịch nói sẽ cho ta xem thêm thứ hay ho.
Ta:
「Không xem.」
Bùi Dịch mang vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc, lấy từ trong ngăn bí mật ra một quyển sách đặt trước mặt ta.
Ta lật xem suốt nửa đêm, đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần.
Mãi đến khi Bùi Dịch đặt bữa khuya bên tay ta, ta mới ngẩng đầu lên:
「Bệ hạ, cao nhân viết ra quyển 《Đạo quyền thuật》 này là ai vậy?」
Tâm cơ của người này e rằng còn sâu hơn ta.
Ngòi b.út của hắn như nhúng trong m.á.u quyền lực, từng nét từng phẩy đều tựa muốn đ.â.m xuyên cả mặt giấy.
Ta phải tìm cơ hội g.i.ế.c hắn.
Bùi Dịch rũ hàng mi dài, giọng điệu bi thương:
「Quyển sách này do Tiên đế viết lúc lâm bệnh nặng.」
Ta thu lại mấy phần sát ý, hỏi:
「Bệ hạ, thần thật sự không phải huynh đệ tỷ muội thất lạc nhiều năm của người đấy chứ?」
Bùi Dịch nói Tiên đế chỉ sinh một mình hắn.
Ta khá tiếc nuối.
Yết hầu Bùi Dịch khẽ động:
「Sau khi Tiên đế băng hà, một nhà Thừa tướng độc đại, người có thể dùng bên cạnh trẫm lại quá ít.」
「Trẫm có lòng hoàn thành di nguyện của Tiên đế, nhưng có tâm mà không đủ sức.」
Bùi Dịch cụp mắt, trông chẳng khác nào một pho ngọc điêu đắm mình trong ánh nến, khắp người không sao che giấu được vẻ từ bi.
Ta gật đầu tỏ ý đã hiểu:
「Cho nên bệ hạ giả nét chữ của Tiên đế, muốn lợi dụng cái tâm nóng lòng lập công của thần?」
Bùi Dịch còn chưa kịp thu lại ánh mắt long lanh.
「Trẫm không hiểu ý ái khanh.」
「Cha ta từng nói tính tình của Tiên đế… Nhưng trong từng câu từng chữ của quyển này, nhắc đến Chu tướng mà ngay cả một câu c.h.ử.i tục cũng không có!」
Cha ta từng nói chính Tiên đế dạy ông ấy biết chữ.
Nhưng bây giờ cha ta vẫn còn có thể viết “vạn thế thiên thu” thành “vạn柿秋 thiên” cơ mà!
Sao nào, Tiên đế lắc mình biến thành văn nhân mà không dẫn theo cha ta à?
Chẳng phải Bùi Dịch chỉ cảm thấy gần đây danh tiếng của mình ở cùng ta không được tốt lắm, nếu lại mạnh tay cải cách chính sự thì sẽ ảnh hưởng đến tiếng thơm hiền minh của hắn sao?
Nhưng ngay lúc này quả thực là thời cơ tốt để thể hiện sự bao dung và thấu hiểu của ta.
Ta ho khan hai tiếng:
「Thần hiểu bệ hạ bất mãn với việc một nhà Thừa tướng độc đại, gặp chuyện thì giấu giếm, tự ý quyết định, chuyên quyền độc đoán.」
「Nếu bệ hạ muốn trở thành một vị minh quân, vậy cả nhà thần trên dưới sẽ làm thanh đao của bệ hạ, giúp bệ hạ phá cục.」
Ta vừa dứt lời, đuôi mắt Bùi Dịch càng đỏ hơn.
Hừ.
Mỹ nhân kế.
Mưu kế của nam nhân.
