Các Vị Tác Giả Có Thể Tốt Với Công Một Chút Không? - Chương 12
Cập nhật lúc: 27/08/2026 18:07
**Chương 83**
…đúng không?
Ở chương 83, những bình luận trước đó vẫn còn bình thường. Nhưng đến đoạn chúng tôi bị kẹt trong thang máy, tôi với Trần Phục lập tức nhìn nhau. Lúc đó vì sĩ diện nên tôi giấu hắn một vài chi tiết. Cho nên đến lúc thấy tôi sợ đến phát run, suýt ngất xỉu trong thang máy, hắn mới biết.
"Lúc đó anh chắc hẳn rất sợ nhỉ?" – Trần Phục khẽ hỏi.
Tôi nghĩ một lát rồi nói: "Thực ra cũng không đến mức. Lúc đó mồ hôi ra nhiều, nhưng không hiểu sao lại nghĩ đến ngày đầu gặp nhau, thế là tôi lại mải nghĩ về chuyện đó. Tình cờ còn nghĩ ra được cách thoát thân nữa chứ."
Trần Phục xoa đầu tôi, như đang vuốt ve một chú cún con: "Chuyện cũng qua rồi mà."
Tôi hơi ngại, bắt lấy tay hắn: "Ừ, thời gian trôi nhanh thật."
Không khí giữa hai đứa đang đẹp đến lạ, tôi gần như có thể thấy những bong bóng màu hồng nhỏ li ti đang bay lơ lửng quanh chúng tôi. Hắn dịu dàng nhìn tôi, tôi đỏ mặt nhìn lại.
Khoan, đợi đã, đừng đỏ mặt vội. Cái gì đây?
---
**Chương 84**
Tôi nhìn chằm chằm vào đống bình luận đột nhiên xuất hiện dày đặc, bắt đầu nghi ngờ cuộc đời.
Ngay chương này, rất nhiều độc giả bảo, Tiêu Trị yếu đuối quá, cứ động tí là rơi lệ, không thích loại công thế này, bỏ truyện.
Tôi: WTF?
Nhìn vào mục bình luận với vô số dòng tương tự, nỗi bi phẫn của tôi không thể nào kiềm chế được nữa. Tôi hú lên một tiếng, đến Tiểu Hoa cũng quay đầu lại, thử kêu theo: "Úm…?"
Bỏ truyện cái đầu nhà em!
Còn chẳng phải vì yêu cầu của các bạn độc giả sao! Từ nhỏ tôi đã phải chăm chỉ học hành, đậu vào đại học top 5 thế giới, cần cù thức đêm viết luận, làm báo cáo, tốt nghiệp thủ khoa; rồi lại vì sự mong đợi của các bạn mà phải vừa làm việc vừa rèn luyện thân thể, phòng gym ngày nào cũng có bóng tôi miệt mài đổ mồ hôi, tám múi bụng làm chứng cho tôi.
Không chỉ vậy, tôi còn sắp được rèn thành một phi tần thời cổ. Tôi là tổng tài đấy, bắt tôi am hiểu tài chính, kế toán, thương mại quốc tế đã đành, nhưng bắt tôi biết đ.á.n.h đàn, làm đồ thủ công, nấu ăn thì lại là cái yêu cầu quái quỷ gì thế!
Tôi là một công xuất sắc như vậy, chẳng lẽ ngay cả quyền rơi vài giọt nước mắt cũng không có hả?
---
**Chương 85**
"Không sao, chuyện cũng qua rồi." – Trần Phục bất lực xoa xoa ấn đường, – "Xem ra lần này em không làm anh phân tâm được rồi. Em cứ tưởng anh sẽ không để ý cơ."
Tôi im bặt, ngẩn người nhìn hắn.
"Dù sao bây giờ, trước mặt em, anh không cần phải để ý người khác nghĩ gì nữa. Anh có thể thoải mái làm chính mình. Muốn khóc thì khóc, muốn làm nũng thì làm nũng, chỉ cần anh vui là đủ. Cho nên đừng có mãi lăn tăn về quá khứ nữa, anh hiểu chứ?"
---
**Chương 86**
Tôi hiểu chứ. Tôi chỉ... hơi uất ức một chút thôi.
---
**Chương 87**
"Anh mà còn lăn tăn nữa, em sẽ nấu canh bổ cho anh uống đấy nhé." – Trần Phục trêu chọc. – "Lâu lắm rồi không uống, anh có nhớ mùi vị đó không?"
Tôi bị hắn làm cho phân tâm thành công: "Lâu rồi không có 'sinh hoạt' thì tôi uống canh bổ làm gì?"
Trần Phục: "..."
Tôi: "... Xong đời."
---
**Chương 88**
Canh bổ lâu ngày không được uống sẽ có mùi vị gì thì tôi không biết.
Nhưng tôi biết một điều: lần đầu tiên tôi nhận ra, cái sô pha trong phòng khách nhà mình... hình như cũng khá lớn, khá mềm... nhỉ.
