Cách Lâm Thanh Tỉnh Phát Hiện Bạn Trai Mình Ngoại Tình Thực Sự Rập Khuôn Đến Mức Nực Cười - Chương 1

Cập nhật lúc: 14/07/2026 02:00

Bàn tay đang cầm chìa khóa của Lâm Thanh Tỉnh khựng lại một nhịp.

Cô không hề giống như những nữ chính trong phim truyền hình, cả người run rẩy hay vành mắt đỏ hoe. Cô thậm chí còn vô cùng bình tĩnh cắm chìa khóa vào ổ, vặn mở, rồi đẩy cửa bước vào.

Đèn ở lối ra vào không bật, phòng khách chỉ thắp một chiếc đèn đứng sàn, ánh sáng vàng vọt mù mờ bao phủ lên chiếc ghế sofa. Trần Tự Chu đang nửa nằm ở đó, một người phụ nữ lạ mặt mặc váy hai dây đang rúc vào vòng tay anh ta, đôi môi của hai người suýt chút nữa là chạm vào nhau.

Thời gian dường như ngưng đọng khoảng hai giây.

Người phụ nữ kia phản ứng lại đầu tiên, cô ta lập tức ngồi bật dậy, hoảng loạn vuốt lại mái tóc, gương mặt cắt không còn một giọt m.á.u. Trần Tự Chu cũng sững sờ tại chỗ, đôi mắt trợn tròn, bờ môi mấp máy, có lẽ trong đầu đang điên cuồng sắp xếp những lời thoại kiểu như “nghe anh giải thích”.

Lâm Thanh Tỉnh không cho anh ta cơ hội đó.

Đầu tiên, cô cúi đầu nhìn chiếc bánh tiramisu và chai rượu trong tay mình, sau đó nhẹ nhàng đặt chúng lên tủ giày, cởi giày cao gót ra, xỏ vào đôi dép lê của mình. Toàn bộ quá trình diễn ra vô cùng thong thả, giống như đang hoàn thành một thủ tục thường nhật.

“Em...” Trần Tự Chu cuối cùng cũng rặn ra được một chữ.

“Anh không cần phải nói gì cả.” Lâm Thanh Tỉnh giơ một bàn tay lên, lòng bàn tay hướng về phía trước. Động tác đó không phải là sự ngăn cản trong giận dữ, cũng không phải là lời cầu xin trong đau khổ, nó vô cùng chừng mực và lạnh lùng, giống như một người chủ trì cuộc họp ra hiệu cho ai đó tạm dừng phát biểu, “Để tôi nói, anh chỉ cần nghe là được.”

Trong nhà yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng va chạm nhẹ của chai rượu vào tủ giày.

“Thứ nhất, chúng ta chia tay. Thứ hai, đây là nhà của anh, tối nay tôi sẽ dọn đi. Thứ ba, đồ đạc của anh tôi sẽ thu xếp rồi gửi trả lại, còn đồ của tôi thì anh không cần bận tâm. Thứ tư, ngày mai tôi sẽ gửi lại chìa khóa căn nhà này cho bên quản lý tòa nhà.” Giọng điệu của cô phẳng lặng như thể đang đọc một bản biên bản cuộc họp, “Những điều trên, anh có ý kiến gì không?”

Trần Tự Chu há hốc mồm, biểu cảm trên mặt phức tạp đến mức như thể đang cùng lúc vận hành bốn trạng thái: áy náy, hoảng hốt, luyến tiếc và trút được gánh nặng, cuối cùng đầu óc hoàn toàn đơ ra.

“Thanh Tỉnh, anh thực sự...”

“Tôi đã nói rồi, anh đừng nói gì cả.” Lâm Thanh Tỉnh khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy rất nhạt, khóe miệng khẽ nhếch lên nhưng đôi mắt lại không hề cong lại, trong tâm lý học gọi đây là “nụ cười xã giao”, hoàn toàn không có một chút hơi ấm nào, “Anh có nói thì tôi cũng không tin đâu, mắc công lãng phí sức lực.”

Người phụ nữ lạ mặt trên ghế sofa đã đứng dậy, tay chân luống cuống thu mình vào một góc phòng. Có lẽ cô ta không ngờ rằng khi chính thất trở về lại có phản ứng như thế này — không khóc lóc om sòm, không đập phá đồ đạc, không tát tai, thậm chí đến một tiếng hét cũng không có. Sự bình tĩnh này còn đáng sợ hơn bất kỳ sự điên cuồng nào, bởi vì nó có nghĩa là ngay từ đầu, cô đã không đặt hai người bọn họ vào vị trí có thể làm tổn thương mình.

“Cô là đồng nghiệp? Cấp dưới? Hay là người yêu cũ của anh ta?” Lâm Thanh Tỉnh liếc nhìn người phụ nữ kia một cái, “Thôi bỏ đi, không quan trọng nữa. Giờ anh ta độc thân rồi, hai người cứ tự nhiên.” Nói xong, cô quay người đi về phía phòng ngủ, bước đi không nhanh không chậm, sống lưng thẳng tắp.

Chỉ đến khoảnh khắc cánh cửa phòng ngủ đóng lại, tay cô mới bắt đầu run lên.

Không phải vì đau lòng, mà là vì hormone trong cơ thể phản ứng tự nhiên. Bất kỳ ai rơi vào hoàn cảnh đó cũng đều sẽ run rẩy về mặt sinh lý, không liên quan gì đến cảm xúc cả. Cô tựa lưng vào cánh cửa đứng yên nửa phút, hít sâu ba lần, sau đó mở tủ quần áo, kéo chiếc vali mà cô đã chuẩn bị sẵn từ dưới đáy tủ ra.

Đúng vậy, cô đã có dự cảm từ sớm.

Một tháng trước, cô đã phát hiện Trần Tự Chu bắt đầu thường xuyên “tăng ca”, điện thoại luôn úp màn hình xuống mặt bàn, khi nghe điện thoại thì cố tình đi ra ngoài ban công. Không phải cô không nhận ra, cô chỉ là không muốn dùng sự nghi ngờ để tự bào mòn chính mình. Cô tự đặt cho mình một giới hạn: Nếu một ngày nào đó chính mắt cô xác thực được, vậy thì kết thúc; nếu không, cô sẽ không tự vạch định tội danh trước.

Và khi khoảnh khắc chính mắt xác thực thực sự đến, trong lòng cô ngược lại còn nhẹ nhõm hơn.

Khi kéo vali trở lại phòng khách, Trần Tự Chu đang đứng ở lối ra vào hút t.h.u.ố.c, người phụ nữ kia đã rời đi rồi. Anh ta nhìn thấy chiếc vali, ánh mắt loé lên tia hoảng hốt: “Em định dọn đi đâu? Muộn thế này rồi...”

“Khách sạn.” Lâm Thanh Tỉnh kéo chiếc vali qua, cúi người thay giày, “Ngày mai tôi sẽ tìm nhà mới.”

“Thanh Tỉnh, em không thể ngồi xuống nói chuyện hẳn hoi với anh được sao?” Giọng điệu của Trần Tự Chu đã mang theo một chút bực bội. Anh ta có lẽ đã quen với kịch bản người phụ nữ khóc lóc rồi anh ta sẽ dỗ dành, cách giải quyết dứt khoát một nhát cắt đứt thế này khiến anh ta không kịp trở tay.

Lâm Thanh Tỉnh buộc xong dây giày, đứng thẳng người lên, nhìn thẳng vào mắt anh ta.

“Trần Tự Chu, chúng ta ở bên nhau ba năm. Trong ba năm qua, anh biết từ ngữ anh nói với tôi nhiều nhất là gì không? Không phải là ‘anh yêu em’, mà là ‘em chịu thiệt thòi một chút nhé’. Anh bảo tôi chịu thiệt một chút để đợi anh tăng ca, chịu thiệt một chút đừng mua chiếc túi đó, chịu thiệt một chút đừng nói câu này, chịu thiệt một chút đừng cãi lời mẹ anh. Anh có biết tại sao lần nào tôi cũng nói ‘được’ không? Không phải vì tôi không để tâm, mà là vì tôi biết rất rõ, những chuyện đó có đáng để tôi tốn lời hay không.”

Cô dừng lại một chút.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.