Cách Mở Khóa Chính Xác Của “tình Yêu Ép Buộc” - Chương 11

Cập nhật lúc: 21/07/2026 17:05

NGOẠI TRUYỆN —— ĐÀM KỲ

Lần đầu tiên tôi gặp Lý Phù Hạ, cô ấy đang đi cùng Bùi Tư Dạng. Người bạn đi bên cạnh rỉ tai tôi rằng hai gia tộc bọn họ đang có ý định liên hôn. Lúc đó, tôi chẳng mảy may bận tâm.

Lần thứ hai tôi gặp Lý Phù Hạ, cô ấy vẫn đi cùng Bùi Tư Dạng.

Tên kia lỡ làm cô ấy giận, đang phải cuống cuồng đi bên cạnh dỗ dành. Khoảnh khắc ấy, l.ồ.ng n.g.ự.c tôi bỗng dâng lên một cảm giác khó chịu mơ hồ.

Lần thứ ba tôi gặp Lý Phù Hạ, cô ấy đột ngột chặn đường tỏ tình với tôi.

Tôi hỏi cô ấy tại sao, cô ấy bảo vì gương mặt tôi đẹp trai. Suốt cả buổi, tôi tuyệt nhiên không nghe thấy hai từ "thích anh" từ khuôn miệng nhỏ nhắn kia.

Thế nên, tôi thẳng thừng từ chối. Và cô ấy cũng thật tuyệt tình, từ đó không bao giờ chủ động tìm tôi nữa.

Sau đó, gia đình tôi sa sút rồi phá sản. Rất nhiều kẻ từng bị tôi cự tuyệt trước đây đều rục rịch ngoi lên, ngoài tối trong sáng bóng gió muốn dùng tiền để b.a.o n.u.ô.i tôi.

Tôi không ngờ, trong số những người đó lại có cả Lý Phù Hạ.

Nhưng cô ấy làm việc tuyệt tình và bá đạo hơn hẳn những kẻ khác.

Cô ấy trực tiếp bắt tôi phải kết hôn với mình.

Tôi hỏi cô ấy lý do, cô ấy lạnh lùng bảo vì cô ấy không cam tâm. Lại một lần nữa, tôi không nghe thấy từ "thích".

Thế nên, tôi lại từ chối. Nhưng lần này không biết cô ấy ăn nhầm t.h.u.ố.c gì mà lại cố chấp đến thế, bắt đầu học đòi người ta chơi trò "cường thủ hào đoạt", cưỡng chế ép tôi vào lễ đường.

Tôi nghĩ thầm, cái giá phải trả để cưới tôi về chỉ nhằm mục đích trả thù là quá đắt, cô ấy chắc chắn phải có chút tình ý với tôi thì mới làm vậy. Tôi hồ hởi chờ đợi những chiêu trò ép buộc tiếp theo của cô ấy.

Thế nhưng, sau khi kết hôn, cô ấy lại đột ngột dừng tay.

Cô ấy bắt đầu trả lại tự do cho tôi, tôn trọng tôi tuyệt đối, đối xử với tôi kính trọng như khách.

Như thế sao mà được chứ?

Diễn biến này hoàn toàn đi chệch khỏi quỹ đạo của một bộ truyện "cưỡng chế yêu" rồi!

Dù trong lòng vô cùng bứt rứt và hụt hẫng, tôi vẫn phải tự dặn lòng mình đừng quá bận tâm.

Tôi chỉ là một kẻ ăn bám được cô ấy b.a.o n.u.ô.i thôi mà, đâu phải là yêu cô ấy thật lòng đâu.

Cho đến khi tôi lại nhìn thấy Bùi Tư Dạng — cái gã đáng ghét âm hồn bất tán kia.

Tôi tức đến nổ phổi, nên đã bỏ đi uống rượu với đám bạn đến tận hai giờ sáng.

Đã vậy, để giữ thể diện, tôi còn phải ra sức diễn nét khổ sở, giả vờ như mình đang bị cô vợ ở nhà thúc giục, quản thúc nghiêm ngặt lắm.

Bất chấp một sự thật phũ phàng là điện thoại của tôi trống trơn, cô ấy chẳng thèm gửi lấy một cái tin nhắn nào.

Đêm hôm đó, tôi như phát điên mà dùng phép khích tướng ép cô ấy phải lắp camera khắp nhà.

Cô ấy hành động nhanh gọn đến bất ngờ. Hôm sau, nhìn thấy camera dày đặc ở mọi ngóc ngách, lòng tôi bỗng dâng lên một sự an tâm chưa từng có.

Đây mới đúng là cách mở khóa chính xác của thể loại giam cầm chứ!

Dù biết cô ấy chưa từng mở phần mềm lên xem lấy một lần, nhưng bản thân tôi lại không khống chế nổi mà ngày nào cũng phải lén lút truy cập vào xem đến mười mấy lần.

Mỗi lần nhìn cô ấy qua màn hình hết một hai tiếng, thế là vèo một cái hết trọn một ngày.

Cũng may tôi mang tiếng là kẻ ăn bám nên thời gian có thừa.

Khi nhận được tin cô ấy bị t.a.i n.ạ.n giao thông, khoảnh khắc tim như ngừng đập ấy, tôi biết mình đã triệt để thua rồi. Tôi không cách nào phủ nhận việc mình đã yêu cô ấy đến phát điên.

Thật ra, kỹ năng diễn xuất của cô ấy tệ hại vô cùng.

Cô ấy phạm phải quá nhiều lỗi sơ đẳng, người ngoài nhìn vào là biết ngay cô ấy đang giả vờ mất trí nhớ.

Qua ống kính camera, tôi nhìn thấy cô ấy lén lút mò vào hầm rượu mở két sắt, lật tung mọi thứ chỉ để tìm hai cuốn sổ kết hôn.

Lúc đó tôi đã nghĩ, sao cô ấy lại có thể đáng yêu đến thế cơ chứ.

Ngay cả việc cô ấy cố tình bắt tay với Thời Anh, thiết kế một cái bẫy hoàn hảo để chọc cho tôi ghen l.ồ.ng ghen lộn lên, cũng đáng yêu không chịu nổi.

Chiếc điện thoại tội nghiệp kia thực chất chỉ là do tôi vô tình ném mạnh quá tay mà thôi. Tất nhiên là tôi không hề giận cô ấy rồi.

Thật lòng mà nói, tôi rất muốn nhốt cô ấy lại, xích cô ấy bên mình mãi mãi.

Nhưng có vẻ cô ấy không thích phong cách bạo lực đó cho lắm. Cô ấy có vẻ thích nhìn tôi rơi nước mắt, thích nhìn tôi yếu thế chịu thua hơn.

Được thôi, vậy thì tôi sẽ khóc cho cô ấy xem. Đợi đến lúc chiêu nước mắt này hết tác dụng, tôi lại nghĩ ra cách khác vậy.

Dù sao thì, Lý Phù Hạ, một khi em đã là người lựa chọn bắt đầu vở kịch này, thì em bắt buộc phải cưỡng chế, khóa c.h.ặ.t tôi bên em cả đời!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cách Mở Khóa Chính Xác Của “tình Yêu Ép Buộc” - Chương 11: Chương 11 | MonkeyD