Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 18: Im Miệng

Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:28

Editor: Yang Hy

Diễn đàn Thạc sĩ - Tiến sĩ Đại học A - Box Viện Vật lý

【Buổi đào tạo viết luận văn kỳ 4 tan chưa? Giờ đi còn nhận được quà tham dự không?】

1L (Giỏi viết lời cảm ơn): Ừm... tan rồi, đừng đến.

2L (Gia tinh Dobby phòng thí nghiệm): Nhịn cười suýt thì nội thương.

3L (Tần Phàm muốn tốt nghiệp): ...Tôi ch.ết rồi. Kiếp sau tránh xa nhóm thầy Quách Lân ra, trừ Quý Hành Xuyên ra chẳng ai bình thường cả.

4L (Chủ thớt): ?

*

Nhóm chat [Cứ Thi Là Qua] (27)

[Lão Quách]: Mấy đứa, mấy đứa làm cái trò gì vậy?

[Lão Quách]: Tiền Nam Chính vừa bắt thầy bồi thường phí tổn thất tinh thần cho ổng kìa.

Phan Hủ đổi tên nhóm chat thành [Truy cứu trách nhiệm vụ náo loạn buổi đào tạo]

[Quý Hành Xuyên]: Chim cánh cụt ngồi bệt run rẩy.jpg

[Cam Uyển Hòa]: Trách nhiệm trực tiếp thuộc về em, em không nên táy máy tay chân, cứ thấy cái gì tròn tròn là muốn bóp.

[Phan Hủ]: Trách nhiệm gián tiếp thuộc về em, em không nên muốn đi vệ sinh, càng không nên đi đường hầm, còn làm văng cả cục cưng của Tiểu Nhiên.

[F]: Trách nhiệm căn bản thuộc về em, em không nên treo cái bánh bao phát tiếng mồm to như thế trên ba lô.

[F]: Nhưng mà, Tần Phàm không có lỗi à? Nếu anh ta không ném qua, đàn chi cũng đâu có muốn bóp đến thế?

[Thạc sĩ 2 - Khương Phong]: ? Tối nay kịch tính thế á? Biết thế em cũng đi rồi.

[Lão Quách]: @Thạc sĩ 2 - Khương Phong, thằng nhóc này, em không đi chứ gì.

[Phan Hủ]: Xét cho cùng, đàn anh Quý không có lỗi nào sao? Nếu không phải anh ấy nằm bò ra đó bất động, em cũng đâu đến nỗi...

[F]: Im đi, đừng nói nữa, đàn anh của em trong sạch.

[F]: Đêm nay người vô tội nhất chính là Quý Hành Xuyên.

[F]: Toàn bộ quá trình xảy ra sự việc chẳng có khâu nào dính líu đến anh ấy cả.

[Quý Hành Xuyên]: Chim cánh cụt ngồi bệt run rẩy.jpg

[Cam Uyển Hòa]: Đều tại lão Tiền, thầy ấy giảng xong sớm thả người sớm thì đâu có chuyện này.

[Cam Uyển Hòa]: @Lão Quách, hay là bảo lão Tiền bồi thường chút phí tổn thất tinh thần cho chúng ta đi, em sống 26 năm trên đời chưa bao giờ thấy quê độ thế này.

[Lão Quách]: ...

*

Hành lang bên ngoài văn phòng, ba người dựa tường nói chuyện.

"Đàn anh Hành Xuyên của em có ổn không ạ?" Phương Tri Nhiên hỏi.

Quý Hành Xuyên, con cưng của trời, từ lúc sinh ra đến giờ thuận buồm xuôi gió, chưa từng gặp kiếp nạn lớn thế này, chưa từng vấp ngã đau thế này.

"Để cậu ấy tự xấu hổ một lúc đi." Cam Uyển Hòa che mặt, "Đều tại chúng ta không có tiền đồ, thu hút ánh mắt của cả viện, làm cậu ấy mất mặt."

"Thế phải làm sao?" Phan Hủ hỏi, "Em quan hệ rộng, để em sang bên khoa Tâm lý mượn ba sinh viên về khai thông tâm lý cho anh ấy nhé?"

Phương Tri Nhiên: "..."

"Là do chúng ta làm anh ấy mất mặt, em nghĩ đàn anh có thể tự chữa lành, em về đây." Phương Tri Nhiên nói, "Sắp mười giờ rồi."

Hiện trường hôm nay có hai nạn nhân, Quý Hành Xuyên và thầy Mùa Đông.

Quý Hành Xuyên tính là bị thương nhẹ, thầy Mùa Đông bị thương nặng.

Cậu phải ném chút quà nhỏ vào kênh radio của thầy Mùa Đông, âm thầm bù đắp một chút.

Trong văn phòng yên tĩnh, Quý Hành Xuyên ngồi nghiêm chỉnh, nhìn chằm chằm vào một cục tròn tròn trên bàn làm việc.

Một lúc sau, Quý Hành Xuyên đưa tay, bóp vào cục tròn đó —

【Ha ha ha ha ha】

【Không cùng tộc ta, gi.ết không tha】

【Hừ】

Quý Hành Xuyên lại bóp.

【Hửm? Bỏ cái tay bẩn thỉu của ngươi ra khỏi người bản tôn】

Quý Hành Xuyên: "..."

Đây là... giọng của chính anh mà nhỉ?

Hồi đó lúc thu âm, chỉ thấy nhân vật tiêu sái phóng khoáng, đâu có thấy xấu hổ thế này đâu.

Quý Hành Xuyên ôm đầu như con vịt Psyduck bị đau đầu.

Đúng lúc này, chuông điện thoại vang lên.

"Mẹ, có chuyện gì không ạ?" Quý Hành Xuyên nghe máy.

"Hành Xuyên, con bị cảm à?" Du Kim hỏi, "Giọng nghe lạ thế."

"Không đâu ạ." Quý Hành Xuyên nói.

Chỉ là ngượng đến nỗi biến dạng thôi.

"Bên game mobile 'Bước Vào Ngàn Năm' muốn tìm con." Du Kim nói, "Lô bánh bao phát tiếng đợt trước bán rất chạy, cháy hàng luôn. Họ bảo nó được yêu thích đến mức ở Comic Con, gối ôm bị lỗi nặng rụng cả cánh cả mắt cũng có người tranh nhau mua."

Du Kim: "Bên game muốn nhân cơ hội này tung ra một đợt bánh bao mới, muốn bổ sung thêm vài câu thoại mới dựa trên nền tảng voice nhân vật cũ."

Du Kim: "Họ nhờ mẹ hỏi con, con có ý tưởng gì không? Thêm mấy câu dỗ ngủ hay an ủi nhé?"

"Muốn thêm mấy công thức vật lý." Quý Hành Xuyên nói, "Khuyên học."

Du Kim: "..."

Du Kim chẳng hiểu mô tê gì, mắng vài câu rồi cúp điện thoại.

Quý Hành Xuyên cầm cục tròn trước mặt, tiếp tục cân nhắc.

Đàn em nhỏ... thích nhân vật anh từng l.ồ.ng tiếng này lắm sao? Thích đến mức treo cả một con trên ba lô.

-

Phương Tri Nhiên về đến ký túc xá mới phát hiện mình để quên cục cưng ở văn phòng.

[F]: Đàn anh Hành Xuyên, anh còn ở văn phòng không ạ?

[Quý Hành Xuyên]: Ừ.

[F]: Giúp em cất cái bánh bao vào ngăn kéo với, em sợ nó lạnh.

[Quý Hành Xuyên]: ...

[F]: Đàn anh đừng bóp nó nhé, số lần phát âm thanh chỉ còn khoảng 200 lần thôi, bóp một lần thiếu một lần đấy.

[F]: Đúng là hời cho lão Tiền quá.

[Quý Hành Xuyên]: [Hình ảnh]

Cục cưng đã nằm yên trong ngăn kéo, Quý Hành Xuyên còn đắp cho nó một chiếc khăn tay, Phương Tri Nhiên yên tâm rồi.

【Chào thầy Mùa Đông thân mến, hình như em đã làm thầy mất mặt rồi.】

【May mà mọi người đều học đến ngốc rồi, không biết thưởng thức giọng nói của thầy.】

【Chuyện này trời biết đất biết em biết, mọi thứ hãy theo gió bay đi.】

【@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông đã ném 200 lọ keo dán vào kênh radio của Mùa Đông.】

Kênh radio đang ở trạng thái công khai, khi không có ai phát sóng, mọi người vẫn có thể trò chuyện trong kênh.

Phương Tri Nhiên vừa ném quà xong thì thấy màn hình bình luận nhảy ra tin nhắn mới —

@Mặt Trời Nhỏ Của Trà Mộc: Đi ngang qua, nhảy đầm trên mộ. (châm chọc người đã hết thời)

@Mặt Trời Nhỏ Của Trà Mộc: Chậc, Mùa Đông đã flop đến mức này rồi mà vẫn còn người chạy tới đốt tiền giấy (tặng quà) cơ à?

@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: ? Chó sủa gì đấy?

@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: Trà Mộc phát sóng mấy cái nội dung rác rưởi bẩn thỉu gì mà khiến bạn phải chạy sang kênh radio của người khác để thở thế?

@Mặt Trời Nhỏ Của Trà Mộc: Mày! Mày xem Weibo đi, thầy Mùa Đông của mày sắp giải nghệ rồi!

Phương Tri Nhiên: "?"

Cậu mở Weibo, bấm vào siêu thoại (super topic) "Diễn viên l.ồ.ng tiếng Mùa Đông".

Đúng thật, trang chủ treo một tin của tài khoản marketing.

@Tin Tức 2D Hôm Nay: Diễn viên l.ồ.ng tiếng nổi tiếng Mùa Đông, gần một năm nay lượng công việc giảm mạnh, có tin đồn rằng Mùa Đông sắp giải nghệ, các bạn nghĩ sao về việc này?

Khu bình luận đã bị hội những người cưng chiều thầy Mùa Đông chiếm lĩnh.

@Chim Sẻ Của Mùa Đông: Nghĩ bằng đầu gối ấy, người ta chỉ là không hoạt động năng nổ thôi, có bảo là nghỉ đâu.

@Hồ Nước Của Mùa Đông: Mấy trang marketing đừng có dây vào giới l.ồ.ng tiếng, Mùa Đông tác phẩm ít nhưng cái nào cũng kinh điển đấy nhé.

@Cánh Đồng Của Mùa Đông: Hu hu hu thầy Mùa Đông tuyệt đối đừng giải nghệ nhé, cứ như bây giờ, thỉnh thoảng ra tác phẩm là được rồi, em đã mãn nguyện lắm rồi.

@Bầu Trời Của Mùa Đông: Mùa Đông nhà chúng tôi "bị giải nghệ" bao nhiêu lần rồi, anh ấy chỉ tập trung vào tác phẩm, không thích giao tiếp xã hội thôi, xin hãy buông tha!

Phương Tri Nhiên lượn hai vòng trên mạng, không tìm thấy bằng chứng xác thực Mùa Đông sắp giải nghệ.

Cậu yên tâm hơn chút, bấm vài cái like, chui vào chăn, dần dần chìm vào giấc ngủ.

-

Con tin... à không, bánh bao tin vẫn còn trong tay Quý Hành Xuyên, cộng thêm việc ở phòng thí nghiệm mới làm được một nửa.

Hôm sau tan học, Phương Tri Nhiên một mình đi trên con đường nhỏ dẫn đến tòa nhà thí nghiệm.

Trên đường, điện thoại rung lên một cái —

[MCN Tình Đăng Culture - Ly Ly]: Bông Tuyết, có việc rồi đây, chúng ta nhận được một hợp đồng quảng bá tiểu thuyết.

[MCN Tình Đăng Culture - Ly Ly]: Cần cậu cos một nhân vật trong sách, quay một đoạn video ngắn, đăng lên để quảng bá cho tiểu thuyết.

[F]: Ok, không vấn đề, để tôi đọc truyện trước đã.

[MCN Tình Đăng Culture - Ly Ly]: Lát nữa biên tập quảng bá của bên tiểu thuyết muốn trao đổi với cậu về thiết kế trang điểm và tạo hình nhân vật, tôi đưa số điện thoại của cậu cho cô ấy nhé?

[F]: Đưa đi, chiều nay tôi vừa khéo rảnh.

Nghe điện thoại thôi mà, thời gian này cậu vẫn sắp xếp được.

Cậu cử động ngón tay, tắt chế độ im lặng của điện thoại để tránh bỏ lỡ cuộc gọi.

"Bạn học ơi." Có anh shipper gọi cậu lại, "Tòa nhà thí nghiệm Vật lý là tòa này phải không?"

"Không phải, là tòa này này." Phương Tri Nhiên chỉ tay.

Biển chỉ dẫn của Đại học A, đối với người ngoài đúng là không dễ nhìn.

À đúng rồi.

Đến đây lâu như vậy rồi, cũng chưa mời các đàn anh đàn chị uống cốc trà sữa nào.

Phương Tri Nhiên, không thạo việc đối nhân xử thế.

Hôm qua cục cưng của cậu khiến cả nhóm cùng rơi vào hầm băng, làm quà xin lỗi, hôm nay cậu mời một chầu trà sữa là hợp tình hợp lý.

Nhưng mà trà sữa đa phần toàn hai ba mươi tệ một cốc, hơi đắt, bản thân cậu còn chẳng nỡ uống.

Tuy nhiên, gần đây hình như có một IP cậu thích đang hợp tác thương hiệu.

Cậu mở ứng dụng đặt đồ ăn, chọn quán trà sữa có hợp tác đó, chọn toàn loại hợp tác, đặt liền mấy cốc.

Một mũi tên trúng hai đích.

Đàn anh đàn chị uống trà sữa, cậu ăn goods, mọi người đều no.

Sóng gió đã qua, cuộc sống vẫn phải tiếp diễn, trong văn phòng trống huơ trống hoác, mọi người dường như đều đang bận rộn trong phòng thí nghiệm.

Phương Tri Nhiên đặt điện thoại bên bệ cửa sổ, mở ngăn kéo, tìm thấy cục cưng của mình, treo lại lên ba lô.

Mảnh vỡ thầy Mùa Đông đã về vị trí cũ, hiệu suất làm việc tối đa.

Lúc vẽ đến biểu đồ thống kê thứ ba, cửa văn phòng bị đẩy ra.

"Đàn anh Hành Xuyên, buổi chiều an lành." Phương Tri Nhiên lễ phép nói.

"Buổi chiều an lành." Quý Hành Xuyên bước vào.

Tốt lắm, mọi thứ đều rất bình thường, chuyện hôm qua chỉ là một t.a.i n.ạ.n nhỏ thôi.

Phương Tri Nhiên chỉ vào máy tính: "Đàn anh Hành Xuyên, chỗ này em chưa hiểu rõ lắm."

"Anh dạy em." Quý Hành Xuyên đi tới, đứng bên cạnh ghế của cậu, chỉ vào số liệu trên máy tính, giảng giải nguồn gốc cho cậu.

Cậu tự hào về tố chất chuyên nghiệp của mình, nhưng rõ ràng, lượng kiến thức và kinh nghiệm thực thao tác trong vật lý của Quý Hành Xuyên cao hơn cậu quá nhiều.

"Em hiểu rồi, dùng cách này của đàn anh đúng là đơn giản hơn nhiều." Phương Tri Nhiên lôi sổ tay ra, ghi chép lại.

Đàn anh của cậu hôm nay có vẻ hơi bị cảm, nói chuyện cứ ho hắng suốt.

"Không phải là em lây cảm cúm cho anh đấy chứ?" Phương Tri Nhiên bày tỏ sự áy náy sâu sắc.

"Chắc không phải em đâu." Quý Hành Xuyên nói, lấy một hộp kẹo ngậm từ trong ngăn kéo ra.

"Chuyện tối qua, ngại quá ạ." Phương Tri Nhiên nói, "Đàn anh không giận chứ ạ?"

Quý Hành Xuyên vừa bỏ viên kẹo vào miệng: "Không..."

【Im miệng!】

Một giọng nói kiêu ngạo, hống hách vang lên trong văn phòng.

Quý Hành Xuyên: "Tôi..."

【Im miệng!】

Phương Tri Nhiên: "?"

Cậu đứng bật dậy, lao về phía điện thoại để tắt chuông báo tin nhắn.

Quý Hành Xuyên: "Cái này..."

【Im miệng!】

Quý Hành Xuyên: "Cậu..."

【Lũ sâu kiến mà cũng xứng mở miệng trước mặt ta sao!】

Lần này là điện thoại cũng reo.

Quý Hành Xuyên: "..."

Quý Hành Xuyên: "............"

Quý Hành Xuyên tái hiện nụ cười gượng gạo trên khuôn mặt.

"A lô a lô a lô? Trà sữa đến rồi phải không ạ?" Phương Tri Nhiên hoảng hốt nghe điện thoại, "Không tìm thấy đường ạ? Thế để tôi xuống!"

Cậu lăn lộn bò toài lao ra khỏi văn phòng.

Thầy Mùa Đông, xin lỗi thầy!

Nhưng hình như thầy c.h.ử.i trúng đàn anh của em rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.