Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 24: Muốn Không? (ba Chương Gộp Một)
Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:30
Editor: Yang Hy
Trên màn hình PK của phòng livestream, cả hình ảnh Bông Tuyết và Tùng Trạch đều đứng yên.
Bình luận —
[Cái này không phải còn kịch tính hơn hội thao trường mình à. Đầu ch.ó.jpg]
[Quá, quá đã luôn.]
[@Tùng Trạch, đừng ngây ra đó nữa, làm nhiệm vụ trừng phạt đi.]
Hình ảnh đứng yên cuối cùng cũng chuyển động.
【(Trọc phú lv56) @Tô Gia Thích Chụp Ảnh: Bông Tuyết, đừng sợ, bố đến cứu con đây! Xem kiếm!】
【Hệ thống thông báo: "Tô Gia Thích Chụp Ảnh" đã ném một "Phép Màu Băng Tuyết" vào phòng livestream của "Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông".】
【(Trọc phú lv57) @Tô Gia Thích Chụp Ảnh: Ơ, kết thúc rồi à.】
【(Trọc phú lv57) @Tô Gia Thích Chụp Ảnh: Ngại quá, mạng bố lag như 2G ấy.】
【(Trọc phú lv57) @Tô Gia Thích Chụp Ảnh: Bông Tuyết ơi cậu thua t.h.ả.m quá.】
Phương Tri Nhiên: "..."
Hay là cậu xem lại kết quả PK một chút đi nhỉ?
"Bông Tuyết Nhỏ, cậu có đại gia top 1 to thế này cơ à." Trên màn hình, sắc mặt Tùng Trạch không được tốt lắm, "Giấu kỹ thật đấy."
Phương Tri Nhiên: "Ờ, vừa mới có thôi."
Tùng Trạch: "...?"
Hối hận rồi, làm 50 cái squat mệt lắm.
Đều tại khán giả trong phòng livestream của anh ta cứ nhất quyết đòi làm cho Bông Tuyết mệt khóc, hòn đá này vừa nâng lên lại đập trúng chân mình.
Tùng Trạch với vẻ mặt chán đời đứng dậy, bắt đầu làm nhiệm vụ trừng phạt.
Bên phía Phương Tri Nhiên, bình luận bỗng trở nên vô cùng sôi nổi —
[Nghiêm túc vào, làm cho đúng tư thế, đừng có qua loa.]
[Tôi, một kẻ ngày nào cũng bị sếp chèn ép, cuối cùng cũng được nở mày nở mặt trong phòng livestream của thầy Bông Tuyết rồi.]
[@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông, nói to lên nào, cùng nhau gáy lên nào, sao tự nhiên lại câm như hến thế?]
Phương Tri Nhiên: "..."
Lật kèo phút ch.ót, gáy thì cũng muốn gáy lắm, nhưng mà, thầy Mùa Đông vẫn còn đang ở trong phòng livestream của cậu.
Cậu vốn không có khái niệm gì về giọng nói của mình, không biết là hay hay dở. Bây giờ lại có một chuyên gia đang nhìn cậu.
Liệu thầy Mùa Đông có thấy giọng cậu khó nghe không?
"Cảm ơn... quà tặng của thầy Mùa Đông ạ." Cậu nói.
[Ai đang nói chuyện thế?!]
[Giọng cậu sao tự nhiên lại dẹo thế này. Mặt vàng khinh bỉ.jpg]
[Bình thường cậu nói chuyện với bọn tôi thế này à?]
[Rồi rồi rồi, biết cậu đáng yêu rồi.]
Phương Tri Nhiên: "..."
"Cảm ơn quà tặng của thầy Mùa Đông ạ." Cậu cảm ơn lại một lần nữa.
【(Đại quý tộc lv100) @Mùa Đông: Cảm ơn thế nào?】
Phương Tri Nhiên: "..."
Bình luận —
[Bông Tuyết, cho thầy Mùa Đông chút phúc lợi dành cho đại gia top 1 đi.
[@Mùa Đông, Bông Tuyết có phúc lợi cho quà tặng giá trị lớn đấy, cậu ấy sẽ b.ắ.n tim cho thầy, rồi bắt chước giọng điệu nhân vật nói một câu với thầy, đáng yêu lắm.]
[Tôi thèm cái này lâu rồi, nhưng tôi không có tiền.]
[Tôi có tiền, nhưng Bông Tuyết không nhận ủy thác cos, phúc lợi quà tặng ngắn quá, tôi muốn b.a.o n.u.ô.i Bông Tuyết theo ngày.]
"Đừng có hùa theo." Phương Tri Nhiên nói, "Thầy Mùa Đông không xem mấy cái này đâu."
【(Đại quý tộc lv100) @Mùa Đông: Mong chờ.】
Phương Tri Nhiên: "..."
A a a a.
Bắn tim thì được, có tay là làm được.
Nhưng mà bắt chước giọng điệu nhân vật nói chuyện trước mặt thầy Mùa Đông, thật sự không phải là múa rìu qua mắt thợ sao!
"Thế thì em múa rìu qua mắt thợ một chút vậy." Cậu nói.
[?]
[Múa rìu qua mắt thợ?]
[Lần trước cậu phát phúc lợi rõ ràng nói là "Quỳ xuống cảm tạ ơn ban phát của bố Bông Tuyết đi" mà.]
Phương Tri Nhiên: "..."
[Mau múa đi, đang đợi xem đây.]
PK không biết đã ngắt kết nối từ lúc nào, Tùng Trạch đã hoàn thành nhiệm vụ trừng phạt, lẳng lặng rời đi.
Nhiệm vụ PK tối nay đã kết thúc, hệ thống không ghép thêm phòng livestream mới nào nữa.
Phương Tri Nhiên nhắm mắt làm liều, chỉnh lại ống kính, để mình đối diện chính diện với màn hình.
Thiếu niên cáo trong màn hình vẻ mặt ngây thơ, xoa xoa tai, rồi nghiêng người khẽ lắc cái đuôi trắng như tuyết, năm ngón tay trắng nõn khẽ cử động, b.ắ.n tim về phía ống kính.
Sau đó, cậu chống tay trái lên má, liếc mắt nhìn nghiêng, nói lời thoại của thiếu niên cáo trong truyện tranh: "Sư phụ, con có thể ăn trộm gà trong sân của người không?"
Bình luận —
[Giống, giống thật đấy, hèn gì coser chính thức là cậu.]
[A a a a mẹ bán trường học đi mua gà cho con ăn ngay đây.]
[Vãi chưởng, tôi bò từ bên Tùng Trạch sang, bên này ăn tiệc linh đình thế này à.]
Màn biểu diễn phúc lợi kết thúc, Phương Tri Nhiên ngồi lại vị trí cũ, vẻ ngây thơ trên mặt biến mất, thay vào đó là sự chột dạ và bất an.
Giới cos bọn cậu khá kén người xem, nhiều người không vừa mắt, liệu thầy Mùa Đông có thấy cậu kỳ cục không.
Còn cả câu bắt chước giọng nhân vật vừa rồi nữa, dưới con mắt chuyên môn của thầy Mùa Đông, chắc chắn là chẳng đáng một xu.
Thầy Mùa Đông đâu rồi? Đừng có bị dọa chạy mất nhé.
Bình luận trong phòng livestream trôi vùn vụt, nhưng cái ID phát sáng lv100 vẫn khá nổi bật.
【(Đại quý tộc lv100) @Mùa Đông: [ 3"(((]】
Phương Tri Nhiên: "!!!"
Cậu còn chưa kịp bấm nghe, khán giả trong phòng livestream đã phản ứng trước.
[A a a thầy Mùa Đông đỉnh quá.]
[Cứu mạng, chiến quá đi.]
Không chê mình à?
Phương Tri Nhiên bấm vào tin nhắn thoại.
"Không cần ăn trộm, đều là của con hết."
Giọng nói này dịu dàng, từ tốn, trầm ổn, khiến người ta chỉ cần nghe thôi, trước mắt đã hiện ra hình ảnh sư phụ tộc người trẻ tuổi dịu dàng của thiếu niên cáo.
Đây là lời thoại trong truyện tranh mà, thầy Mùa Đông vậy mà cũng biết.
[Sư phụ trong lòng tôi chính là giọng nói này!]
[Có ai quay màn hình livestream không, lát nữa cho tôi xin một bản với.]
Phương Tri Nhiên cũng muốn xin, cái này có khác gì bánh từ trên trời rơi xuống trúng mặt đâu.
"Cảm ơn thầy Mùa Đông." Cậu nói, "Thầy từng đọc bộ truyện tranh này rồi ạ?"
【(Đại quý tộc lv100) @Mùa Đông: Đã đọc, khá thích.】
【(Đại quý tộc lv100) @Mùa Đông: Con cáo khá đáng yêu.】
Phương Tri Nhiên cũng thấy thế, cậu thích nhân vật này cực kỳ.
[MCN Tình Đăng Culture - Ly Ly]: Bông Tuyết, có muốn live thêm một tiếng nữa không? Bạn cậu mang lại tương tác lớn quá.
[MCN Tình Đăng Culture - Ly Ly]: Thời buổi này sức ảnh hưởng của diễn viên l.ồ.ng tiếng lớn thế này rồi sao?
[F]: Không, đến giờ rồi, tôi còn có việc, tôi phải xuống live đây.
Thầy Mùa Đông khó khăn lắm mới quay lại, cậu không muốn bào mòn nhiệt độ của thầy Mùa Đông.
Vừa qua chín giờ tối, Phương Tri Nhiên đúng giờ thông báo tắt livestream.
"Hôm nay cảm ơn mọi người đã ủng hộ." Cậu nói, "Thời gian livestream lần sau sẽ thông báo trong nhóm fan."
Cậu vừa nói vừa mở bảng xếp hạng quà tặng, chụp màn hình ID của thầy Mùa Đông mấy chục tấm.
【(Đại quý tộc lv100) Chủ phòng khu Visual 2D "Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông" lái siêu xe sang chảnh xuống live rồi!】
Phương Tri Nhiên thoát livestream, mở trang web mua sắm.
[Hoa Khai Phú Quý Chuyên Đóng Khung Tranh Chữ]: Chào bạn, cửa hàng chúng tôi cung cấp dịch vụ đóng khung tranh chữ, bao hài lòng.
[Hoa Khai Phú Quý Chuyên Đóng Khung Tranh Chữ]: Xin hỏi bạn muốn đóng khung thư pháp hay danh họa.
[F]: Đóng khung cho tôi cái ảnh chụp màn hình này.
[Hoa Khai Phú Quý Chuyên Đóng Khung Tranh Chữ]: ...
Phương Tri Nhiên đặt hàng xong xuôi mới nhớ ra tháo đôi tai trên đầu xuống.
Cậu suy nghĩ một chút, gửi tin nhắn riêng cho đài radio của thầy Mùa Đông.
【@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: Thầy tốn kém quá! Lần sau thầy xem free là được rồi, không cần tốn tiền đâu ạ.】
【@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: Thỏ dập đầu.jpg, sao tự nhiên thầy lại nghĩ đến chuyện ghé qua phòng livestream của em thế ạ.】
【Đối phương đang nhập...】
【Đối phương đang nói...】
【Đối phương đã thu hồi một tin nhắn thoại.】
Phương Tri Nhiên: "?"
【@Mùa Đông: Vừa nãy tôi mở livestream, trên kênh chat chung có antifan quấy rối, quản trị viên của tôi đều không có mặt.】
【@Mùa Đông: Định đi tìm quản trị viên xem sao, kết quả thấy trên ID quản trị viên hiển thị đang livestream.】
Phương Tri Nhiên: "À à à."
Thế là thầy Mùa Đông tiện đường ghé qua xem luôn.
Hiểu rồi.
【@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: Lần sau thầy livestream cứ treo thông báo trước, em nhất định sẽ làm việc chăm chỉ ạ!】
【Đối phương đang nhập...】
【@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: Không còn sớm nữa, thầy nghỉ ngơi đi ạ, em không làm phiền nữa.】
【@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: Em là fan lý trí, rất biết giữ khoảng cách, tuyệt đối không làm phiền cuộc sống của thầy Mùa Đông đâu ạ.】
Cậu nói xong, đăng xuất tài khoản web X của mình, không thể cứ làm phiền mãi được, phải để lại ấn tượng tốt cho thầy Mùa Đông.
Cậu nói nhiều quá rồi, nói mãi không hết chuyện.
Được rồi, cũng không còn sớm nữa, phải tẩy trang thôi.
Fan lý trí điềm tĩnh đứng dậy, đi một mạch vào nhà vệ sinh, đi qua tấm gương, lắc lắc cái hông, cái đuôi cáo sau lưng lắc lư qua lại.
Trong lúc tẩy trang tắm rửa, Phương Tri Nhiên ngân nga mười lăm bài nhạc mở đầu anime, nhảy bảy điệu nhảy Otaku, niềm vui nhân đôi, cổ chân sưng đỏ cũng nhân đôi.
Cậu vác cái đầu vừa sấy khô nhào lên giường, chưa kịp lăn lộn thì thấy tin nhắn của Tô Gia.
[Tô Gia]: Mau khai ra! Làm thế nào mà cậu câu được thầy Mùa Đông thế!
[F]: Có lẽ lòng thành của tui đã cảm động trời xanh.
[Tô Gia]: .
[F]: Mấy hôm đó thầy ấy bị đồn giải nghệ, fan Trà Mộc sang phòng livestream quấy rối, thế là tui đã kích hoạt kỹ năng nguyền rủa, vừa khéo thầy Mùa Đông online.
[F]: Nhanh như chớp, tui dũng cảm đứng ra, chắn hết lời ra tiếng vào cho thầy Mùa Đông. Thầy Mùa Đông cảm động quá, bèn trao chức quản trị viên đài radio cho tui.
[Tô Gia]: Livestream của cậu hình như hot rồi. [Link: Phòng livestream của coser Bông Tuyết bất ngờ xuất hiện diễn viên l.ồ.ng tiếng Mùa Đông]
Phương Tri Nhiên bấm vào xem, đúng là đoạn cậu diễn vai nhân vật và thầy Mùa Đông gửi tin nhắn thoại.
Bình luận 1: "Mùa Đông", "Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông", hai cái ID này, ha ha ha ha.
Bình luận 2: Bông Tuyết hình như là fan của Mùa Đông đấy, nếu tôi nhớ không lầm thì trước đây cậu ấy từng khoe gia tài goods của mình, toàn bộ đều là nhân vật thầy Mùa Đông từng l.ồ.ng tiếng.
Bình luận 3: Bản thân thầy Mùa Đông chưa chắc đã nhớ hết nhiều nhân vật thế đâu.
Bình luận 4: Đúng thế, thầy Bông Tuyết thật sự sưu tầm nhiều goods lắm. [Hình ảnh], hồi đó tôi còn lưu ảnh lại này.
Bình luận 5: @Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông, [Hình ảnh], cậu không sưu tập đủ bằng tôi đâu nha, cậu thiếu mất cái bánh bao phát ra tiếng của Lẫm Khâm kìa.
Bình luận 6: Cái bánh bao này hình như cháy hàng từ lâu rồi mà, hiện tại chưa có tin bán lại, tội nghiệp thầy Bông Tuyết, xem ảnh của tôi cho đỡ thèm nhé.
[Tô Gia]: Có cùng thầy Mùa Đông của cậu trò chuyện thâu đêm suốt sáng không đấy.
[F]: Không có, tui chỉ là quản trị viên nhỏ bé của thầy ấy thôi, nỗ lực làm việc là được rồi.
Các thầy cô trong giới 2D đều phân chia online và offline rất rõ ràng, cậu không muốn sự nhiệt tình của mình làm phiền đến thầy Mùa Đông.
[F]: Từ giờ mỗi ngày tui chỉ gửi cho thầy ấy năm tin nhắn riêng thôi.
Hôm nay đã vượt chỉ tiêu rồi, cậu sẽ không nói nữa đâu, đài radio cậu cũng thoát rồi.
WeChat lại nhảy ra một tin nhắn mới —
[MCN Tình Đăng Culture - Ly Ly]: Bông Tuyết, bộ ảnh chụp dưới nước của "Bước Vào Ngàn Năm" có ảnh rồi, cậu chia sẻ bài đăng trên Weibo của nhà phát hành game nhé.
[F]: Đến ngay đây.
Cậu trở mình, mở Weibo, đi làm thôi.
【Vừa nãy, bạn tốt @Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Mùa Đông bạn đặc biệt quan tâm đã like video hot "Phòng livestream của coser Bông Tuyết bất ngờ xuất hiện diễn viên l.ồ.ng tiếng Mùa Đông".】
Phương Tri Nhiên: "?"
Ngay sau đó, giao diện tin nhắn riêng của cậu hiện lên thông báo tin nhắn mới.
【@Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Mùa Đông: [Hình ảnh]】
Cái gì thế?
Chỉ xem một cái thôi, không trả lời, chắc không tính là làm phiền đâu nhỉ?
Cậu bấm vào xem ảnh.
Oa, là một chiếc bánh bao phát ra tiếng của Lẫm Khâm, mới tinh, không tì vết, có mắt có cánh có mặt.
Phương Tri Nhiên nhìn kỹ lại lần nữa, so với cái này, cái con đang treo trên ba lô của cậu đúng là con ghẻ nhem nhuốc.
[@Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Mùa Đông: Nhà phát hành game mobile tặng tôi đấy. Đã kết thúc bán trực tuyến rồi, đây chắc là c.o.n c.uối cùng trên toàn mạng đấy.]
[@Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Mùa Đông: Muốn không?]
[@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: A a a a a em muốn muốn muốn muốn muốn muốn.]
Phương Tri Nhiên: "..."
Cái tay này, sao nó cứ tự động gõ thế nhỉ.
-
Không được làm phiền thầy Mùa Đông thường xuyên, nhưng mà, thường xuyên không trả lời tin nhắn của thầy Mùa Đông thì cũng rất bất lịch sự mà!
Phương Tri Nhiên hùng hồn nghĩ.
[@Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Mùa Đông: Thấy cậu online rồi mà không trả lời tin nhắn, còn tưởng cậu không muốn để ý đến tôi chứ.]
[@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: Sao có thể ạ! Thế thì em là người đầu tiên không tha cho bản thân mình!]
[@Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Mùa Đông: Cười liếc mắt.jpg]
[@Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Mùa Đông: Vừa khéo nhìn thấy ảnh khoe goods của cậu, trong đó không có cái bánh bao này.]
[@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: Thỏ dập đầu lia lịa.jpg]
[@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: Em có tài đức gì chứ!]
Phương Tri Nhiên lăn lộn trên giường khách sạn.
[@Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Mùa Đông: Đưa cho cậu kiểu gì đây?]
Phương Tri Nhiên copy địa chỉ Đại học A từ trong ghi chú, gửi cho thầy Mùa Đông.
[@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: Gửi đến đây là được ạ, thầy Mùa Đông là thần tiên!]
[@Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Mùa Đông: Tôi dùng hộp chính hãng gói cho cậu, cậu cứ để ở nhà, mang ra ngoài dễ mất lắm.]
[@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: Chắc chắn sẽ không mang ra ngoài đâu ạ!]
Đùa à, con này cậu chắc chắn còn chẳng nỡ bóp ấy chứ.
[@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: Thầy Mùa Đông, em phải lên Weibo làm việc đây, thầy nghỉ ngơi sớm nhé!]
Cậu chuyển về trang chủ Weibo, chia sẻ video quảng bá skin mới của game mobile.
Video này chi phí quay chụp cao, hiệu quả cũng cực tốt, cậu vừa chia sẻ không bao lâu, lượt xem đã tăng ch.óng mặt.
@Không Cân Nhắc Thi Đấu Chuyên Nghiệp: Hóa ra chụp ảnh dưới nước đẹp thế này, Bông Tuyết linh hoạt thật đấy, cái eo và đôi chân này, quá đỉnh.
@Khoai Tây Chiên (Từ chối fan cùng bias): Vốn dĩ không hứng thú lắm với cái skin này, thấy Bông Tuyết cos xong mua ngay tắp lự, trang phục chi tiết quá.
@Túc Túc - Hội Cưng Chiều Bông Tuyết Nhỏ: Bông Tuyết, nhận ủy thác của chị đi, chị pass rẻ cái bánh bao phát ra tiếng Lẫm Khâm cho em.
@Túc Túc - Hội Cưng Chiều Bông Tuyết Nhỏ: Tặng em cũng được.
@Túc Túc - Hội Cưng Chiều Bông Tuyết Nhỏ: Người đâu rồi! Ai dạy chị cách dụ bắt Bông Tuyết thế này, mồi nhử vô hiệu rồi!
Ở đầu kia thành phố S, trong căn hộ chung cư, Quý Hành Xuyên mân mê mồi nhử trên tay.
Anh lấy hộp quà tặng của hãng game từ trên giá sách xuống, đặt bánh bao phát ra tiếng vào, do dự hai giây, không tháo bộ phát âm thanh ra.
Chuông điện thoại vang lên.
"Con trai ngoan, thế mà tối nay lại livestream radio cơ đấy." Giọng Du Kim vang lên, "Cuối cùng con cũng hiểu lòng mẹ rồi, l.ồ.ng tiếng thú vị lắm, tuy bây giờ con bận, thỉnh thoảng cũng có thể l.ồ.ng chơi chơi mà, tiện thể giúp mẹ tạo ra chút của cải."
"Cũng khá thú vị." Quý Hành Xuyên nói.
Phát hiện ra thanh tiến độ ẩn rồi.
"Cái giọng hay đó của con không dùng thì phí quá." Du Kim nói.
Quý Hành Xuyên: "Đúng thật."
Du Kim: "Chỉ là thời gian live hơi ngắn."
"Không ngắn đâu." Quý Hành Xuyên nói, "Lương tâm của con chắc cũng chỉ dài đến thế thôi."
Du Kim: "...?"
"Nhắc mới nhớ, công ty gần đây có dự án mới, định tổ chức fan meeting riêng cho từng diễn viên l.ồ.ng tiếng đã ký hợp đồng." Du Kim nói, "Con muốn làm một buổi không?"
"Con thì thôi." Quý Hành Xuyên nói, "Nhường cơ hội quý giá cho những người có ước mơ."
Du Kim: "..."
"Tài khoản Weibo của con sau này con tự dùng à?" Du Kim hỏi.
Quý Hành Xuyên: "Đang có ý đó ạ."
"Được." Du Kim nói, "Vậy mấy bài đăng quảng cáo sau này mẹ bảo bên quản lý soạn sẵn rồi gửi cho con."
Hai người nói chuyện phiếm vài câu rồi cúp máy.
Quý Hành Xuyên gõ vào thanh tìm kiếm trên web X "Video quay màn hình livestream hôm nay của coser Bông Tuyết", sau khi mở video, anh kéo thanh tiến độ về đầu tiên.
Viết luận văn không thì hơi chán, hiệu suất không cao, kết hợp với livestream của Bông Tuyết, có lẽ sẽ thú vị hơn chút.
"Tai tôi bị lệch á? Không có lệch mà." Trong video, cậu nam sinh chỉnh lại hai ba lần, dần dần trở nên cáu kỉnh, "Hay là cậu tự vặn lại đầu mình cho thẳng đi."
Quý Hành Xuyên và khán giả cùng bật cười.
"Lắc đuôi, chỉ biết xem lắc đuôi thôi." Cậu nam sinh đứng dậy, nghiêng người ra sau, ngó ngó ch.óp đuôi, "Lát nữa làm rụng mất, tôi đ.á.n.h gãy xương đuôi cậu đấy."
Mái tóc dài trắng bạc không gió mà bay, thiếu niên cáo trong truyện tranh như đang hiện ra ngay trước mắt. Cậu nam sinh cúi đầu thắt đai lưng, đôi mắt xinh đẹp rủ xuống, cổ áo hơi mở, lộ ra hai đoạn xương quai xanh trắng nõn xinh đẹp.
"Quyến rũ người khác? Ai quyến rũ cậu?" Cậu nam sinh trả lời bình luận, "Thế này là quyến rũ cậu à?"
Cậu lắc hông một cái, vuốt vuốt ch.óp đuôi cáo.
Quý Hành Xuyên: "..."
Tốt lắm, trước khi mở video, mười phút anh viết được ba dòng.
Sau khi mở video này, ba mươi phút anh mới viết được một dòng.
Anh hít sâu một hơi, xóa dòng chữ nhảm nhí vừa viết, gập máy tính lại.
*
Diễn đàn Thạc sĩ - Tiến sĩ Đại học A - Box Viện Vật lý
【Chỉ viết luận văn không thôi hình như hơi khô khan, các bạn có bật video hay nghe nhạc kèm không? Có phải sẽ nâng cao hiệu suất học tập không.】
1L (Học giỏi Toán Lý Hóa): Cho xin tí lời khuyên.
2L (Sống động như thật): Bạn mở phim kinh dị lên xem, luận văn không những không nhàm chán, mà bạn còn phải cầu nguyện luận văn trừ tà ấy chứ.
3L (Gừng tươi): Tìm một streamer chơi game gà mờ mà xem, nó feed một mạng (ch.ết một lần) thì tôi tự phạt viết ba đoạn, hiệu suất cực cao.
4L (F): Lũ chuột nhắt các người, thứ ta nghe há lại là thứ các ngươi có thể mơ tưởng sao?
5L (Bắp Cải): Nitơ lỏng trong phòng thí nghiệm đã bổ sung chưa, sao lại tụ tập hết ở đây thế này?
6L (F): Bắp Cải là ai thế, ngông vậy?
7L (Gừng tươi): Quý Hành Xuyên đấy, hồi đăng ký cậu ta muốn gõ tên viết tắt, gõ nhanh quá, không sửa được nữa ha ha ha.
8L (Bắp Cải): .
"Xin chào." Quý Hành Xuyên dừng bước trước điểm chuyển phát nhanh trong trường, đặt một chiếc hộp lên bàn, "Gửi chuyển phát nhanh."
"Ok cậu đẹp trai." Nhân viên chuyển phát nhanh đến, "Cậu điền thông tin đơn hàng, tôi đóng gói cho cậu."
Quý Hành Xuyên: "Ừm, điền xong rồi."
"Được rồi cậu đẹp trai." Nhân viên dán đơn, "Tổng cộng 8 tệ, cậu thanh toán ở đây."
"Thanh toán rồi." Quý Hành Xuyên nói, "Đưa tôi đi."
Nhân viên: "?" Lời thoại của tôi mà?
Quý Hành Xuyên: "Tôi tự đi giao."
Nhân viên: "...?"
Trong ánh mắt kinh hãi của nhân viên chuyển phát nhanh, Quý Hành Xuyên xách cái túi chuyển phát đã dán đơn đi xa.
Bên ngoài phòng thí nghiệm, mấy người đang chuyển bình nitơ lỏng.
"Tổng cộng bảy bình." Khương Phong đếm, "Tất cả là của chúng ta."
"Dán cái nhãn vào đi, tránh cho nhóm khác dùng nhầm." Phan Hủ nói.
"Để chị." Cam Uyển Hòa xé mấy tờ giấy, viết chữ "Lão Quách" lên đó, lại vẽ thêm ký hiệu "động vào đ.á.n.h ch.ết".
"Thế để em đi lấy băng dính." Phương Tri Nhiên nói.
Cậu chạy bước nhỏ, một mạch về văn phòng.
Lúc đi ngang qua phòng bảo vệ, trên giá để đồ chuyển phát nhanh ở cửa có một gói hàng nằm đó, hình dáng khá vuông vức, Phương Tri Nhiên liếc mắt nhìn.
Người nhận: F
Người gửi: Mùa Đông
Địa chỉ người gửi: Ẩn
Phương Tri Nhiên: "???"
Thầy Mùa Đông gửi chuyển phát nhanh kiểu gì mà nhanh thế!
Cậu mở túi ra, từ bên trong nâng niu lấy ra một chiếc bánh bao phát ra tiếng mới tinh.
Đôi mắt này, cái miệng này, đôi cánh này, quá hoàn hảo, hóa ra gối ôm không tì vết trông như thế này.
Cái này phải nhanh ch.óng bày biện lên, chụp vài tấm feedback cho thầy Mùa Đông mới được.
Cửa phòng thí nghiệm, ba người ngồi trên xe đẩy nhỏ, dựa lưng vào bình nitơ lỏng nhìn trời.
"Tiểu Nhiên đâu rồi?" Phan Hủ hỏi.
Khương Phong: "Lạc đường rồi à?"
"Từ đây đến văn phòng chưa đến năm mươi mét đâu nhỉ?" Cam Uyển Hòa nói, "Ngồi thêm lúc nữa đi, cũng đâu có vội."
Phan Hủ: "Cũng được, em cũng muốn ngồi đây lười biếng một lúc."
Khương Phong: "Ok, em canh chừng, đàn anh đến em sẽ hét to lên."
*
Trong ký túc xá, Phương Tri Nhiên cẩn thận nâng niu bánh bao phát ra tiếng, bóp một cái, lại bóp thêm cái nữa.
Quá chuẩn, chính là giọng nói này.
@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: [Hình ảnh] x9, tui cũng có bánh bao rồi! Thỏ múa ba lê.jpg
Bình luận —
@Ùng Ục: Mèo con mua bao nhiêu tiền thế, tôi cũng muốn.
@Không Bao Giờ Uống Trà Sữa Nữa: Ai pass cho cậu thế? Cậu nhận ủy thác của cái bà Túc Túc kia rồi à?
@Túc Túc - Hội Cưng Chiều Bông Tuyết Nhỏ: Hu hu hu không phải chị.
@Lòng Dạ Hẹp Hòi: Đồ pha kè, nhìn cái biết ngay là giả.
@Siro Cai Nạp Tiền: Hu hu hu Bông Tuyết Nhỏ đáng thương của tôi, có phải gặp l.ừ.a đ.ả.o rồi không, bánh bao của chúng tôi đều là tem mác trắng, sao của cậu lại là tem vàng.
@Tào Phớ Yêu Bông Tuyết Nhỏ: Bông Tuyết, lấy cái của tui đi, tui tặng cậu.
@Mặt Trời Nhỏ Của Trà Mộc: Chậc, fan của Mùa Đông đúng là mất mặt, ăn hàng lậu.
Phương Tri Nhiên: "?"
Tem trắng?
Cậu xách ba lô lên, túm lấy cái bánh bao trên khóa kéo, bẻ ra xem tem mác.
Đúng thật, trên cái tem trắng nhỏ xíu có in biểu tượng của game mobile "Bước Vào Ngàn Năm".
Còn cái trong tay cậu, tem mác là màu vàng.
Cậu đúng là chưa để ý đến cái này thật.
@Mặt Trời Nhỏ Của Trà Mộc: Coser chính thức của game mà lại đăng ảnh hàng lậu của game, dưa to phết nhỉ.
Cái thứ này sao cứ như ma da ám quẻ mãi thế không biết.
Phương Tri Nhiên tích tụ năng lượng nguyền rủa, đang định mở miệng c.h.ử.i, thì khu bình luận lại xuất hiện tin nhắn mới, người đến còn là tài khoản chính thức có tích xanh.
@Game Mobile - Bước Vào Ngàn Năm: Ha ha ha các cục cưng, đến chiêm ngưỡng nhan sắc thầy Bông Tuyết, vừa khéo đi ngang qua, tôi xin đính chính một chút, màu vàng không phải hàng lậu đâu nhé, là quà tặng kỷ niệm đặc biệt dành cho CV (diễn viên l.ồ.ng tiếng), đợt bánh bao phát ra tiếng đầu tiên tổng cộng có bảy nhân vật, tem vàng chỉ có bảy con thôi, quản trị viên thèm cái này lâu lắm rồi đấy. Lau nước mắt.jpg
@Game Mobile - Bước Vào Ngàn Năm: Thầy Bông Tuyết có thể chơi thử xem, gói voice của gối ôm tem vàng lớn hơn, bao gồm rất nhiều câu thoại cuối cùng không được chọn dùng.
Phương Tri Nhiên: "!!!"
Vậy mà còn có voice mới sao!
@Ùng Ục: Hu hu hu hóa ra là gối ôm kỷ niệm CV trong truyền thuyết, nhớ ra rồi, tôi từng thấy diễn viên l.ồ.ng tiếng khác khoe một lần.
@Tào Phớ Yêu Bông Tuyết Nhỏ: @Mặt Trời Nhỏ Của Trà Mộc, đồ nhà quê, mất mặt!
@Tào Phớ Yêu Bông Tuyết Nhỏ: @Lòng Dạ Hẹp Hòi, cậu thường xuyên mua hàng lậu lắm à mà nhìn cái gì cũng ra hàng lậu thế.
Phương Tri Nhiên nâng bánh bao phát ra tiếng về, tiếp tục bóp, sau một loạt câu thoại quen thuộc, nó thật sự xuất hiện những voice chưa từng nghe qua.
@Lòng Dạ Hẹp Hòi: Gối ôm kỷ niệm CV thì không có hàng lậu chắc?
@Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Mùa Đông: Tôi tặng đấy, cậu nghĩ tôi cầm hàng lậu à?
@Lòng Dạ Hẹp Hòi đã xóa hai bình luận.
@Mặt Trời Nhỏ Của Trà Mộc đã xóa hai bình luận.
--
Thầy Mùa Đông bất ngờ xuất hiện ở khu bình luận, bàn tay đang nắm bánh bao của Phương Tri Nhiên khựng lại giữa không trung.
Cậu mở tin nhắn riêng của Mùa Đông ra.
[@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: QAQ Sao thầy lại xuất hiện thế ạ?]
[@Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Mùa Đông: Đến xem feedback.]
[@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: Em chụp goods đẹp lắm đấy. A a a thầy Mùa Đông ơi, bánh bao quý giá thế này sao thầy lại cho em ạ.]
[@Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Mùa Đông: Không muốn bóp bánh bao nghe giọng mình lắm.]
[@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: .]
[@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: Em vốn định khoe ảnh khiêm tốn thôi, fan của thầy mà biết được, liệu có không vui không ạ.]
[@Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Mùa Đông: Chính xác mà nói, lâu như vậy rồi không online, tài khoản cũng do công ty vận hành, tôi chỉ có thính giả, không có fan.]
[@Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Mùa Đông: Để chỗ tôi cũng vô dụng, cậu thích thì cứ lấy mà chơi.]
[@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: Thế thì em hạnh phúc quá đi mất! Phúc lợi làm quản trị viên của thầy cũng tốt quá đi.]
Cậu bóp bánh bao từng cái một, nghe lại voice một lần nữa.
[@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: Tiếc là số lần phát âm thanh có hạn, nếu không em chắc chắn sẽ bóp cả ngày.]
Mấy cái bánh bao phát ra tiếng này, pin không thay được, nếu bóp thường xuyên, chẳng mấy chốc sẽ biến thành bánh bao bình thường vô hồn ngay.
[@Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Mùa Đông: Cậu thích câu nào?]
[@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: Em thích câu "Đừng sợ" với cả "Gi.ết sạch gian tà", thích cực kỳ luôn ạ!]
Cậu cất kỹ bánh bao, cẩn thận đặt lên giá sách.
Không nghe nữa, nghe một lần là thiếu đi một lần.
Thông báo tin nhắn lóe lên, trong khung chat bỗng nhiên xuất hiện hai tin nhắn thoại.
Cậu bấm vào, vừa khéo là hai câu thoại cậu vừa chỉ ra.
Thầy Mùa Đông dùng giọng Lẫm Khâm đọc cho cậu nghe từng câu một, thậm chí... hiệu ứng âm thanh còn tốt hơn cả trong bánh bao phát tiếng.
[@Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Mùa Đông: Thế nghe cái này đi, cái này không hết pin đâu.]
Phương Tri Nhiên: "!"
Cậu chọc đi chọc lại hai cái tin nhắn thoại đó mấy chục lần, nghe cho đã tai.
Cái này cũng quá hạnh phúc rồi.
[@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: Cảm ơn thầy nhiều lắm ạ! Thỏ dập đầu.jpg]
[@Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Mùa Đông: Chuyện nhỏ thôi.]
[@Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Mùa Đông: Tiện miệng mà (.).]
[@Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Mùa Đông: Còn muốn nghe lại câu nào thì cứ nhắn lại cho tôi nhé, có việc rồi, tôi đi làm đây.]
[@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: Thầy đi đi ạ!]
Phương Tri Nhiên nâng niu điện thoại, như nâng niu thầy Mùa Đông quý giá của cậu.
Mấy ngày nay đúng là sống như trong mơ vậy.
Được rồi, cậu cũng nên quay lại phòng thí nghiệm thôi, hôm nay còn khá nhiều việc.
Cậu đeo tai nghe, đi một mạch về phía tòa nhà thí nghiệm, dọc đường lại gặp cây hồng của trường.
Hồng đều chín rồi, treo đỏ rực trên cành cây, rất có không khí mùa thu.
Cậu nghĩ ngợi một chút, giơ điện thoại lên chụp một tấm, chia sẻ với thầy Mùa Đông.
[@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: [Hình ảnh], cho thầy xem cây hồng nè, trông nó ngon thật đấy.]
[@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: Không biết hồng trong trường có ngon không nhỉ. Thèm chảy nước miếng.jpg]
Cậu mang theo tâm trạng tốt đẹp mà thầy Mùa Đông ban tặng, chạy một mạch về phòng thí nghiệm.
Cửa phòng thí nghiệm, ba người ngồi trên xe đẩy nhỏ, giơ điện thoại chơi rất vui vẻ.
"Tiểu Nhiên, băng dính lấy đến chưa?" Phan Hủ thấy cậu thì hỏi.
Phương Tri Nhiên: "..."
Em là hạnh phúc đến quên thật, còn các anh chị là chúa lười không muốn làm việc thật đấy.
*
Nhóm chat [Cứ Thi Là Qua] (27)
11:00:00
[Lão Quách]: Giải vô địch Vật lý toàn cầu, nhóm đề tài của chúng ta đăng ký chưa?
11:30:00
[Lão Quách]: Vợ thầy mua nhiều táo quá, @Quý Hành Xuyên, thầy gửi qua đó cậu chia cho các đàn em nhé?
12:00:00
[Lão Quách]: Các em chắc chắn còn một nhóm chat không có thầy. Cười liếc mắt.jpg
12:30:00
[Lão Quách]: [Bao lì xì]
[Khương Phong]: Không tồn tại cái gọi là 【Nhóm chat không có thầy Quách】 đâu ạ.
[Khương Phong]: Nhưng em nhớ là có một cái 【Nhóm chat không có thầy Quách và Quý Hành Xuyên】.
[F]: ...
[F]: Thầy Quách ơi, hôm nay nhóm đề tài bận, mọi người đều không xem tin nhắn.
[Phan Hủ]: Cái bao lì xì này bé quá.
[F]: Anh được năm hào, em được có hai hào đây này.
[Lão Quách]: Xem cái bên trên ấy, Giải vô địch Vật lý toàn cầu, tuần sau đến hạn đăng ký rồi, nhóm chúng ta thử sức xem sao.
[Quý Hành Xuyên]: Ok.
[Quý Hành Xuyên]: [Bao lì xì]
[Phan Hủ]: Oa, một trăm tệ.
[Cam Uyển Hòa]: Oa, năm mươi tệ.
[F]: Oa, mười tệ, cảm ơn đàn anh Hành Xuyên. (^▽ ^)
Phương Tri Nhiên dùng khoản tiền khổng lồ mười tệ nạp tiền điện thoại cho mình.
【Điện thoại của bạn đã được khôi phục dịch vụ, số dư hiện tại là 1 tệ.】
Cậu cởi áo blouse, dùng móc treo lên, mở tủ treo cẩn thận.
Nhắc mới nhớ, cậu quên đi xin cấp áo blouse rồi, lâu nay vẫn mặc áo của đàn anh Quý.
Két một tiếng, cửa văn phòng bị đẩy ra.
"Đàn anh Hành Xuyên?" Cậu quay đầu lại.
Quý Hành Xuyên xách hai túi nilon đi vào.
"Cái gì thế ạ?" Cậu hỏi, "Dụng cụ thí nghiệm?"
"Hồng." Quý Hành Xuyên nói.
Phương Tri Nhiên: "Oa!"
"Vừa đi qua cổng sau trường, có người bán." Quý Hành Xuyên nói, "Tiện tay mua hai túi."
Phương Tri Nhiên: "Oa!"
Cậu thích ăn hồng lắm, đàn anh cũng khéo mua quá đi.
Nhóm chat [Cứ Thi Là Qua] (27)
[Quý Hành Xuyên]: @Tất cả thành viên, đến ăn hồng.
[Lão Quách]: Thầy có phần không?
[Phan Hủ]: Chỗ lão Quách chắc chỉ có đá thôi (chơi chữ Thạch và Hồng).
[Lão Quách]: ...
Quý Hành Xuyên dựa người vào bệ cửa sổ, ánh mắt lại vượt qua điện thoại dừng lại bên bàn làm việc.
Phương Tri Nhiên ôm cái thùng rác, gặm hồng rau ráu, vừa ăn vừa khen: "Ngọt quá, ngon quá, đàn anh là người tốt."
Khóe miệng Quý Hành Xuyên khẽ nhếch lên trong thoáng chốc.
Đàn em thích ăn hồng, câu này anh trả lời đúng rồi.
Theo đuổi trực diện khó quá, thanh tiến độ dễ tìm sai, còn dễ bị người ta đ.á.n.h lệch.
May mà anh có tài khoản "Mùa Đông", tâm tư của đàn em, cũng không khó đoán đến thế.
"Đàn anh Hành Xuyên." Một quả hồng đã rửa sạch được đưa đến trước mắt anh, "Hiếu kính anh đấy."
"Cảm ơn." Khóe miệng Quý Hành Xuyên giật giật.
Ngoan thật, mồm miệng cũng ngọt, chẳng nhìn ra chút nào là sau lưng muốn úp thùng rác lên đầu anh cả.
*
Nhóm đề tài hôm nay bận rộn, công việc chuyển đến tay Phương Tri Nhiên cũng nhiều.
Số liệu của mấy đàn anh đàn chị liên tục được chuyển đến máy tính cậu, số lượng cần xử lý và vẽ biểu đồ chất đống.
Cậu ở văn phòng cả ngày trời mới xử lý xong quá nửa.
Mọi người đều đang chạy deadline, cậu muốn giúp đỡ thêm chút, nên dứt khoát ở lại phòng thí nghiệm không về.
Thời gian trôi qua từng phút từng giây, đồng hồ trên tường dần chỉ đến 12 giờ đêm.
"Ơ, Tiểu Nhiên, em vẫn ở đây à." Phan Hủ từ phòng thí nghiệm đi ra, "Anh về đây, về ký túc xá đây."
"Bái bai anh." Tiểu Nhiên nói.
Mười hai giờ rưỡi, Cam Uyển Hòa chui ra từ phòng thí nghiệm.
"Thức khuya sạm mặt thức khuya sạm mặt." Cam Uyển Hòa lẩm bẩm, "Ơ, Nhiên Nhiên, mai làm tiếp đi em, không còn sớm nữa."
"Bái bai đàn chị." Nhiên Nhiên nói, "Em xong ngay đây."
Một giờ sáng, Quý Hành Xuyên kiểm tra xong thiết bị phòng thí nghiệm, tắt đèn khóa cửa.
Anh đi dọc hành lang, văn phòng vẫn còn sáng đèn.
Quý Hành Xuyên: "?"
"Bái bai đàn anh Hành Xuyên." Phương Tri Nhiên nói.
Đàn anh Hành Xuyên không đi, dựa vào cửa nhìn cậu: "Một giờ rồi, em định làm đến bao giờ?"
"Em muốn xử lý nốt đống số liệu này, rồi vẽ thêm mấy cái biểu đồ nữa." Phương Tri Nhiên nói.
Linh hồn nghiên cứu khoa học của cậu hôm nay đang bùng cháy hừng hực, cả người tràn đầy sức lực không dùng hết, tất cả đều là sức sống mới mà thầy Mùa Đông truyền cho cậu.
"Thế phải đến mấy giờ?" Quý Hành Xuyên nói, "Cậu định ngủ ở văn phòng à?"
"Em thấy cũng được mà." Phương Tri Nhiên nói, "Phòng trong chẳng phải có cái giường nhỏ sao."
"Cuối thu lạnh lắm." Quý Hành Xuyên nói, "Nhiệt độ trong văn phòng rất thấp."
"Mỗi tối nay thôi không sao đâu ạ." Phương Tri Nhiên nói, "Đàn anh mau về đi ạ, nghỉ ngơi sớm đi anh."
Quý Hành Xuyên “ừ” một tiếng, đẩy cửa đi ra.
Đêm yên tĩnh, Phương Tri Nhiên gõ bàn phím lạch cạch.
Màn hình điện thoại bỗng sáng lên, Weibo thông báo có tin nhắn mới từ người được quan tâm đặc biệt.
Quan tâm đặc biệt? Thầy Mùa Đông?
Cậu bấm vào Weibo.
[@Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Mùa Đông: Ngủ chưa?]
[@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: Chưa ạ chưa ạ, tỉnh như sáo.]
[@Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Mùa Đông: Lâu lắm không nhận việc mới, cảm giác phát âm thụt lùi thật rồi.]
[@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: Em không cho phép thầy nói mình như thế!]
[@Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Mùa Đông: Bộ truyện tranh hôm nọ cậu livestream, sắp ra phiên bản truyện tranh chuyển động (comic dub/motion comic) rồi, vai sư phụ định là tôi, tôi vừa luyện giọng mấy lần, đều không tìm được cảm giác.]
[@Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Mùa Đông: Quản trị viên ơi, cậu có đang bận không, có thể làm đạo diễn l.ồ.ng tiếng tạm thời cho tôi không?]
[@Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Mùa Đông: Cậu nghe tác phẩm của tôi nhiều như thế, chắc là hiểu rõ giọng của tôi hơn?]
[@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: Em không bận!]
Đây là phúc lợi đêm khuya gì thế này.
[@Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Mùa Đông: Tốc độ mạng chỗ cậu ổn không? Mạng kém sẽ ảnh hưởng đến chất lượng âm thanh đấy.]
Phương Tri Nhiên nhìn quanh bốn phía.
Mạng ở tòa nhà thí nghiệm, cứ qua 12 giờ đêm là lag, nên có lẽ phải về ký túc xá rồi.
Số liệu thì lúc nào xử lý chẳng được, làm đạo diễn l.ồ.ng tiếng tạm thời cho thầy Mùa Đông, chuyện tốt thế này đâu phải ngày nào cũng có.
Phương Tri Nhiên đứng bật dậy, vung ba lô lên vai, tắt máy tính tắt đèn, lao ra khỏi văn phòng, rầm một cái đ.â.m sầm vào người đứng ngoài văn phòng.
Phương Tri Nhiên: "Vãi chưởng, yêu quái phương nào, dám cản đường bố!"
Cậu đứng không vững, lập tức ngã nhào sang một bên.
Quý Hành Xuyên: "..."
Phương Tri Nhiên vẫn đang la hét oai oái, một bàn tay vươn ra, ôm lấy eo cậu, nhẹ nhàng kéo cậu lại, rồi giơ tay lên, vỗ nhẹ vào đầu cậu một cái.
Tiếng la hét tạm dừng.
Phương Tri Nhiên: "...Đàn anh, xin lỗi, anh là bố em."
"Trẹo chân rồi mà còn chạy kiểu này." Quý Hành Xuyên nói, "Cẩn thận chút."
"Ơ, đàn anh chưa về ạ." Phương Tri Nhiên nhặt cái ba lô văng ra ngoài của mình lên.
"Chưa." Quý Hành Xuyên nói, "Còn món đồ chưa lấy."
"Giờ lấy được chưa ạ?" Phương Tri Nhiên hỏi.
Quý Hành Xuyên liếc nhìn cậu một cái, “ừ” một tiếng.
"Thế em về cùng đàn anh." Phương Tri Nhiên nói.
Thầy Mùa Đông, em tới đây!
