Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 26: Kết Nối Mic
Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:31
Editor: Yang Hy
[@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: Số 901 và số 333, thầy thấy tấm nào chân đẹp hơn ạ?]
[@Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Mùa Đông: 333, bố cục hợp lý hơn.]
[@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: Có lý, tấm này váy che hờ hững, đúng là không tồi.]
[@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: Số 1111, số 309 với cả số 2231, thầy thấy tấm nào môi đẹp hơn ạ?]
[@Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Mùa Đông: 309, nụ cười nở trên môi, rất đẹp.]
[@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: Vẫn cứ là thầy, biết thưởng thức.]
Phương Tri Nhiên thêm 333 và 309 vào thư mục 【Mùa Đông Tuyển Chọn】.
[@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: Thầy xem trước đi, em đi lấy cái ba lô chuẩn bị đi học đây ạ.]
Phương Tri Nhiên nhét điện thoại vào túi, đi qua hành lang, về hướng văn phòng lão Quách.
"Quý Hành Xuyên, hôm nay tần suất cười của cậu có phải hơi cao rồi không?" Cam Uyển Hòa đang nói chuyện, "Áp lực học tiến sĩ không làm khó được cậu đúng không?"
Cam Uyển Hòa: "Mau chia sẻ bí kíp xả stress của cậu cho mọi người đi!"
Phương Tri Nhiên bước vào, trên bàn làm việc của đàn anh cậu vốn có 10 cái hộp các tông nhỏ, lúc này đàn chị cậu đã đập bẹp năm cái.
"Cái gì thế, trông có vẻ xả stress phết nhỉ?" Phương Tri Nhiên hỏi.
Quý Hành Xuyên: "Chờ..."
Phương Tri Nhiên mỗi tay một cái, đập bẹp năm cái còn lại: "Sướng tay."
"Tiểu Nhiên, danh sách hội nghị học thuật của viện có rồi đấy." Phan Hủ đẩy cửa đi vào, "Phòng giáo vụ xếp em cuối cùng, em xem không?"
Phan Hủ ngó nghiêng: "Mọi người có thấy mười cái hộp chuyển phát nhanh nhỏ em vừa để trên bàn không?"
Phương Tri Nhiên, Cam Uyển Hòa: "Không thấy."
Hội nghị học thuật này xếp sinh viên trong trường xuống cuối cùng, ưu tiên người ngoài trường, hội nghị do Đại học A tự tổ chức dường như vẫn luôn có quy tắc này.
Phương Tri Nhiên không quan trọng, hôm đó cũng chẳng vội đi đầu thai, báo cáo thứ mấy cũng chẳng sao. Có điều, cậu liếc mắt nhìn, lại thấy một cái tên quen thuộc trên bảng danh sách này.
Học viện Vật lý Đại học B - Phó Vũ Trác.
Phương Tri Nhiên: "?"
Phương Tri Nhiên đ.ấ.m một phát xuống bàn làm việc.
"Sao sao sao sao thế?" Phan Hủ sợ đến nói lắp, "Trên danh sách này có điểm ghét của em à?"
"Có người quen à?" Quý Hành Xuyên nhàn nhạt hỏi, "Phó Vũ Trác?"
Phương Tri Nhiên: "Dạ."
Phó Vũ Trác, bạn học đại học của cậu, đối thủ không đội trời chung.
Trong thời gian học, hai người năm nào cũng tranh giành vị trí đầu chuyên ngành đến sứt đầu mẻ trán, vì đủ loại giải thưởng mà đ.á.n.h nhau bể trời bể đất.
Tốt nghiệp xong thì một người đổi chuyên ngành được tuyển thẳng vào khoa Vật lý Đại học B, một người thi trái ngành vào khoa Vật lý Đại học S đứng đầu cả sơ tuyển và phúc khảo.
Một núi không thể có hai hổ, cậu đã đổi núi rồi, Phó Vũ Trác sao còn mò sang địa bàn của cậu làm gì.
"Người đến là khách." Quý Hành Xuyên nói.
"Đúng đấy." Phan Hủ cũng khuyên, "Có bạn từ phương xa tới..."
"Đấm đá túi bụi." Phương Tri Nhiên nói.
Phan Hủ: "..."
*
Phương Tri Nhiên một mình đi trên con đường nhỏ đến trường.
[@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: Thầy Mùa Đông, số 1203, tấm này có phải hơi hở hang không ạ?]
[@Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Mùa Đông: Đợi chút, tôi phóng to lên xem đã.]
[@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: Thầy xem xong chưa ạ? (^▽ ^), mười phút trôi qua rồi.]
[@Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Mùa Đông: Đúng là có một chút, giữ lại tự mình thưởng thức đi.]
[@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: Thế thì em xóa đây, không cần ảnh đâu, ngày nào tắm em cũng tự thưởng thức bản thân mà, Bông Tuyết phiên bản 3D sống động.]
[@Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Mùa Đông: .]
Phương Tri Nhiên cử động ngón tay, xóa bức ảnh 1203.
Xong xuôi, đầy đủ rồi, thầy Mùa Đông giúp cậu chọn ra chín tấm hình, cậu gửi cả mã số ảnh cho Tô Gia.
[@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: [Hình ảnh], thầy Mùa Đông, thầy xem này, hồng bên đường đỏ hơn rồi. Hồng mùa này ngon lắm, hôm qua đàn anh em mua ngọt cực.]
[@Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Mùa Đông: Ngoài hồng ra, cậu còn thích ăn gì nữa?]
Phương Tri Nhiên: "Hửm?"
Mình á?
[@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: Em thích hồng sấy.]
[@Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Mùa Đông: Chim cánh cụt ngồi bệt run rẩy.jpg]
[@Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Mùa Đông đã thu hồi một tin nhắn]
[@Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Mùa Đông: Còn gì khác không?]
[@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: Em thích chuối, tóm lại là rất thích hoa quả ngọt. (^▽ ^), ngọt như bản thân em vậy.]
[@Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Mùa Đông: He he.]
Phương Tri Nhiên: "?"
Cái điệu cười "ha ha" đầy mùi thời đại này là sao.
Thầy Mùa Đông bao nhiêu tuổi thế?
Phương Tri Nhiên đi ngang qua siêu thị giáo d.ụ.c.
Nói chuyện đến phát thèm, cậu muốn mua chút hoa quả.
Cậu đi từ siêu thị bán đồ dùng học tập sang hàng hoa quả, rồi lại sang tiệm tạp hóa, cuối cùng, mua được nải chuối rẻ hơn giá thị trường một hào.
[@Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Mùa Đông: Bình thường Bông Tuyết Nhỏ chơi game gì không?]
[@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: Em chơi cái "Bước Vào Ngàn Năm" ấy ạ! Lần nào em cũng dùng "Lẫm Khâm", em đặc biệt thích vị tướng này.]
[@Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Mùa Đông: Thế thì cậu lợi hại thật đấy, tướng này độ khó thao tác rất cao, năm nay lại bị giảm sức mạnh thê t.h.ả.m nữa.]
[@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: Cũng bình thường thôi ạ.]
[@Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Mùa Đông: Cho tôi chiêm ngưỡng thành tích chiến đấu chút nào.]
[@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: Múa rìu qua mắt thợ rồi, [Ảnh chụp màn hình chiến tích]]
Viện Vật lý, trong văn phòng, Quý Hành Xuyên nhìn chằm chằm vào ảnh chụp màn hình trên điện thoại, bị chấn động mạnh.
Chuỗi thua 50 trận liên tiếp.
Thành... thành tích xấu hổ quá.
[@Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Mùa Đông: Thật ra... cũng có thể cho các tướng khác chút cơ hội ra sân mà.]
[@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: Em nhường cơ hội cho đồng đội rồi ạ.]
[@Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Mùa Đông: Đợi lúc nào rảnh, tôi làm đồng đội của cậu.]
[@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: Oa! Em phải đi luyện tướng đây, không thể làm mất mặt thầy được!]
[@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: Thầy ơi, em đi học đây, em là học sinh ngoan, nghe giảng chăm chú lắm ạ.]
[@Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Mùa Đông: Đi đi đi đi.]
Quý Hành Xuyên rút cuốn sổ tay ra, ghi lại vài dòng —
Tiểu Nhiên thích hoa quả ngọt: Hồng, chuối.
Suy rộng ra: Thích dưa lưới, mía và các loại quả ngọt khác, có thể cũng thích đồ ngọt? (Không chắc chắn)
Thích chơi tướng Lẫm Khâm trong "Bước Vào Ngàn Năm".
Phân tích: Gà đến mức t.h.ả.m thương, vì thích giọng l.ồ.ng tiếng mà cố chấp chơi.
Xong, cập nhật tình báo hoàn tất.
Phan Hủ đẩy cửa, ôm mười cái hộp chuyển phát nhanh mới mua vào.
"Đàn anh, em để tạm lên bàn anh nhé." Phan Hủ hỏi, "Hội nghị học thuật của trường mình, em thấy có bài của lão Quách, anh đi báo cáo thay hả?"
"Ừ, tôi đi." Quý Hành Xuyên cất cuốn sổ tay đi.
"Đàn anh chăm chỉ thật." Phan Hủ khen ngợi, "Đàn anh nhà mình, một người cân cả nửa nhóm đề tài."
"Cậu đang rảnh lắm à?" Quý Hành Xuyên hỏi.
Phan Hủ: "?"
*
Tiết học hôm nay, đến lượt nhóm Phương Tri Nhiên thuyết trình.
Cậu là người thuyết trình, vừa giảng xong một bài báo, trả lời xong câu hỏi của giảng viên, quay về chỗ ngồi thì thấy màn hình điện thoại kẹp dưới sách giáo khoa sáng lên.
Tin vui từ ai đây? Phương Tri Nhiên mỉm cười nhìn sang.
[Tin nhắn ngắn · Số lạ]: Hội nghị học thuật Đại học A, quyết chiến trên đỉnh Vật lý.
Phương Tri Nhiên: "..."
Mùi nồng nặc quá.
Vài chữ ngắn ngủi đủ để nhận diện một thằng ngu.
[Cháu trai rùa rụt cổ, đừng quên Đại học A bây giờ là địa bàn của ai.]
Cậu trả lời.
[Tin nhắn ngắn · Số lạ]: Đỡ chiêu đi, thằng ngu, chuẩn bị sẵn luận văn của mình đi, phần đặt câu hỏi, tôi sẽ khiến cái thứ rác rưởi học thuật như cậu tự ti đến mức chui xuống đất.
[Cậu xem lại thứ tự báo cáo của tôi chưa? Chuẩn bị sẵn lời lẽ của cậu đi, tôi sẽ vặn vẹo cho luận văn của cậu không đáng một xu, tôi đợi cậu sợ vãi ra quần.]
[Tin nhắn ngắn · Số lạ]: Đứa nào sợ làm cháu.
Phương Tri Nhiên buông lời tuyên chiến xong, mở ghi chú điện thoại, ghi lại thời gian hội nghị học thuật.
Phó Vũ Trác, hộ khẩu nhà mi sắp có thêm ông nội rồi đấy.
*
Tan học, Phương Tri Nhiên vốn định tiếp tục đến phòng thí nghiệm giúp đỡ, chưa kịp đi thì nhận được tin nhắn của đàn anh Hành Xuyên.
[Quý Hành Xuyên]: Anh và Phan Hủ xử lý xong số liệu rồi, hôm qua em thức khuya quá, hôm nay chú ý nghỉ ngơi đi.
[F]: Tuyệt vời ông mặt trời.
Thế là, Phương Tri Nhiên đeo ba lô, mua một túi bánh mì rồi về ký túc xá.
Cậu nhìn quanh bốn phía, rất tốt, Hà Húc Dương không có nhà.
Cậu lao đến trước giá sách, nâng niu chiếc bánh bao thầy Mùa Đông tặng, cẩn thận bóp một cái.
【Bỏ cái tay bẩn thỉu của ngươi ra khỏi người bản tôn.】
Phương Tri Nhiên: "Vâng vâng vâng."
Chửi hay lắm.
[Tô Gia]: Bông Tuyết, chơi game không?
[F]: 111
[Tô Gia]: Bông Tuyết Nhỏ, tui mời cậu.
[F]: Vào game, tập hợp.
Phương Tri Nhiên mở game lên.
【"Bão Tuyết" đã đăng nhập vào game.】
【"Tô Gia" mời bạn vào phòng của anh ấy.】
"Tui muốn hỏi mãi rồi." Phương Tri Nhiên nói, "Cậu dùng tên thật lướt mạng à?"
Tô Gia: "?"
"Đây là nghệ danh của tui mà." Tô Gia nói, "Chủ yếu là phong cách chân thành."
Tô Gia: "Lúc cậu đi cùng tui, không để ý chứng minh thư của tui à, tên thật của tui là Tư Mã Lăng Hàn."
Phương Tri Nhiên: "..."
Lúc chọn đồ (thôi nôi) cậu chọn trúng dây mạng à, tên thật đặt cứ như tên mạng ấy.
"Mẹ tui đọc tiểu thuyết nhiều quá, cậu hiểu mà." Tô Gia nói, "Bảo là ý nghĩa hay, sau này làm tổng tài bá đạo."
"Ấy, mẹ tui gọi điện thoại." Tô Gia nói, "Hay là cậu chơi một mình một ván trước đi, tui quay lại ngay."
"Đi nhanh đi." Phương Tri Nhiên nói.
Cậu lướt giao diện game, đang định quay (gacha) skin thì thấy góc trên bên phải giao diện game có một chấm đỏ nhỏ.
Cậu bấm vào chấm đỏ đó —
【Hệ thống thông báo: Người chơi "Mùa Đông" yêu cầu thêm bạn làm bạn bè.】
【Đồng ý/Từ chối】
Phương Tri Nhiên: "?"
Cậu cẩn thận bấm "Đồng ý".
【Bạn đã thêm "Mùa Đông" làm bạn bè.】
【"Mùa Đông" mời bạn vào phòng.】
Phương Tri Nhiên đồng ý lần nữa.
【Bạn đã vào phòng của "Mùa Đông".】
[@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: Thầy ơi, avatar của thầy dễ thương thế ạ.]
"Trong phòng không có ai khác, cậu có thể bật mic." Trong tai nghe, đột nhiên vang lên giọng nam.
Phương Tri Nhiên bưng cốc nước trên bàn lên, uống một ngụm.
Làm tròn lên thì, cậu sắp được kết nối mic với thầy Mùa Đông rồi.
Với cái giọng này của cậu, mấy câu đầu có thể còn giả vờ nho nhã được chút, về sau chơi hăng quá quên mất, là cậu lộ bản chất ngay.
"Nghe thấy không?" Bên tai, đối phương lại nói.
"Nghe thấy ạ." Phương Tri Nhiên khẽ ho một tiếng, nhỏ giọng mở lời, "Thầy Mùa Đông, buổi tối vui vẻ."
"Vừa khéo lúc này đang rảnh." Mùa Đông nói, "Nhớ ra ban ngày nhìn thấy ID game của cậu, nên thử thêm bạn xem sao."
"Bông Tuyết Nhỏ." Mùa Đông nói, "Làm một ván nhé?"
Phương Tri Nhiên tiếp tục đóng vai fan ngọt ngào: "Dạ."
Đối phương chọn bắt đầu game, Phương Tri Nhiên vẫn chọn tướng Lẫm Khâm vào trận.
Vừa vào trận, trong tai nghe đã vang lên voice skin của Lẫm Khâm.
【Ta sẽ quét sạch thiên binh vạn mã.】
Phương Tri Nhiên hừng hực khí thế.
Cậu điều khiển nhân vật lao lên, định xông pha c.h.é.m gi.ết một phen.
"Quay lại." Trong kênh đội dành riêng cho hai người, bỗng nhiên vang lên cùng một giọng nói, "Bây giờ ra ngoài là bị quét sạch đấy."
Phương Tri Nhiên: "?"
Thầy Mùa Đông, dùng giọng Lẫm Khâm nói chuyện rồi?
Được thôi.
Tướng trong tay cậu, lại lùi về sau một đoạn dài.
Voice skin nhân vật —
【Dũng khí, coi rẻ tất cả, theo ta xông pha.】
Phương Tri Nhiên xông lên.
Lẫm Khâm do cậu điều khiển tốc biến về phía trước.
"Từ từ, đừng xông lên vội, tích tiền mua trang bị đã." Thầy Mùa Đông lại dùng giọng Lẫm Khâm nói.
Phương Tri Nhiên phanh gấp, lại lùi về bụi cỏ.
Voice nhân vật —
【Ẩn nấp, là hành vi của kẻ yếu.】
【Nghe lệnh ta.】
"Nghe tôi." Thầy Mùa Đông nói, "Qua chỗ tôi này."
【Kẻ yếu, nghe lời gièm pha.】
Phương Tri Nhiên: "..."
[Đồng minh · Đừng Đánh Nữa Nhà Mất Rồi: Lẫm Khâm làm cái gì đấy, núp bụi tập lùi xe vào gara à?]
Phương Tri Nhiên: "..."
Mùa Đông: "..."
"Thầy Bông Tuyết." Thầy Mùa Đông chán đời nói, "Cậu... tắt voice nhân vật đi."
