Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 35: Xem Đuôi

Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:35

Editor: Yang Hy

"Anh biết cái này à!" Phương Tri Nhiên kinh ngạc.

Nghe đài radio của Mùa Đông bao lâu nay, cậu chưa từng nghe thấy kiểu này bao giờ.

Mẹ ơi, hóng được hàng hiếm rồi.

"Hồi trước có học qua một chút." Quý Hành Xuyên nói, "Có điều... chưa dùng bao giờ."

Du Kim cái gì cũng có thể dạy một chút.

Phương Tri Nhiên giơ tay, đập "rầm" một cái xuống bàn làm việc: "Quý Hành Xuyên, được đấy."

Bàn làm việc (mới 90%): ?

Phương Tri Nhiên rục rịch muốn thử: "Em cũng làm được không?"

"Được." Quý Hành Xuyên hỏi, "Em muốn thử không?"

Phương Tri Nhiên hăng hái: "Em muốn cái giọng loli ấy."

Quý Hành Xuyên: "..."

Lớp học Mùa Đông bắt đầu, Phương Tri Nhiên chờ đợi được dạy bảo.

Cậu không đợi được giọng nói của Quý Hành Xuyên, mà là một ngón tay hơi lạnh, nhẹ nhàng chạm vào yết hầu của cậu.

"Chỗ này." Quý Hành Xuyên nói, "Nâng lên một chút."

Phương Tri Nhiên ngẩng đầu nhìn trần nhà, thử phát âm: "Cạc cạc cạc, vẫn là giọng Bông Tuyết."

"Không phải đầu!" Quý Hành Xuyên nói, "Cụ thể là cổ họng cơ? Nâng lên một chút, sau đó nâng tông giọng của cậu lên."

Một điểm trên cổ bị ngón tay ấn nhẹ, Phương Tri Nhiên chớp mắt, vươn cổ: "Cạc cạc cạc."

"Không phải cổ!" Quý Hành Xuyên giơ tay, đập "rầm" xuống bàn làm việc.

Bàn (mới 80%): ?

"Thầy Mùa Đông, hình như em không tìm thấy dây thanh quản của mình." Phương Tri Nhiên bị sặc, bắt đầu ho dữ dội.

"Thôi bỏ đi." Quý Hành Xuyên rót cho cậu cốc nước, "Vẫn là câu nói đó, nghề nào nghiệp nấy, đừng tự hành hạ bản thân nữa."

"Dạ." Phương Tri Nhiên há miệng, tự chuốc cho mình một cốc nước.

Nhìn thấy vẻ mặt thất vọng của cậu nam sinh, Quý Hành Xuyên suy nghĩ một chút, nói: "Bạn anh hình như giả được giọng loli đấy, hôm nào bảo cậu ấy chơi cùng em."

"Được ạ." Phương Tri Nhiên nói,

"Kỹ năng mạnh thế này, sao trước đây anh không lôi ra khoe?"

Quý Hành Xuyên bình thản liếc nhìn cậu.

"Dùng ít thôi." Quý Hành Xuyên nói, "Nói chuyện kiểu đó mãi, không tốt cho cổ họng đâu."

Bép, Phương Tri Nhiên bịt miệng anh lại: "Kỹ năng cất xuống đáy hòm đi, cấm khoe."

Quý Hành Xuyên: "..."

Trên cổ tay áo cậu nam sinh thoang thoảng mùi xà phòng, rất tươi mát dễ chịu.

Màn hình điện thoại của Phương Tri Nhiên lại sáng lên.

[Chu Dục An]: A, xin lỗi, xin lỗi, sau này tôi sẽ không tìm cậu nữa.

[Chu Dục An]: (Trừ bài tập nhóm)

Phương Tri Nhiên: "..."

"Tốt quá." Cậu nói, "Cảm ơn thầy Mùa Đông đã giúp em đ.á.n.h bay một đóa hoa đào."

Cậu tìm một cái giá để ba lô lên, khoác áo blouse vào, lao ra cửa: "Đi làm việc đây."

Trong văn phòng, chỉ còn lại một mình Quý Hành Xuyên.

Anh từ từ đưa tay lên, chạm vào môi mình, đầu mũi dường như vẫn còn ngửi thấy mùi hương sạch sẽ trên người cậu nam sinh.

Hoa đào cũng đ.á.n.h bay hai đóa rồi, vậy đóa còn lại, có thể cho chút đất trồng không?

Anh thu dọn sách vở trên bàn, khoác áo blouse vào, cũng định đi đến phòng thí nghiệm, trước khi đi, Quý Hành Xuyên nhìn quanh bốn phía.

Ừm, đợi lão Quách về, cái văn phòng này chắc cũng đến lúc trùng tu rồi.

*

Buổi chiều, cửa phòng thí nghiệm.

Tần Phàm đang nói chuyện với đàn anh Hoàng cùng nhóm.

Đàn anh Hoàng: "Không sao đâu, thất bại thì làm lại, thí nghiệm của ai mà chẳng phải làm mấy chục mấy trăm lần mới có kết quả chứ."

Tần Phàm cảm thấy được khích lệ.

Giây tiếp theo, cửa phòng thí nghiệm bị đẩy ra, Phan Hủ và Phương Tri Nhiên khoác vai nhau đi ra.

"Đàn anh Phan." Phương Tri Nhiên nói, "Thí nghiệm chiều nay của em, làm một lần là thành công luôn."

"Tiểu Nhiên nhà mình giỏi quá." Phan Hủ tấm tắc khen ngợi.

Cửa phòng thí nghiệm, đàn anh Hoàng: "Ơ, Tần Phàm cậu sao thế?"

Phương Tri Nhiên mở tủ đồ, lấy điện thoại của mình, trên màn hình có vài tin nhắn từ công ty quản lý.

[MCN Tình Đăng Culture - Ly Ly]: Bông Tuyết, tối nay nhớ đến công ty nhé. Trang phục cos hợp tác quảng bá tiểu thuyết chuẩn bị xong rồi, chúng ta đến công ty thử trang điểm nhé? Chuẩn bị cho buổi chụp hình cuối tuần này.

[Bông Tuyết]: 111

[Bông Tuyết]: Khoảng bảy giờ tôi đến.

Quý Hành Xuyên hình như đang bận, không ở trong văn phòng, cậu thay xong áo blouse, đi ra khỏi văn phòng, đi ngang qua cửa nhóm thầy Tiền, thấy trên cửa lại dán thêm một biển cấm nữa.

Cấm... Phương Tri Nhiên?

"Cấm này cấm nọ phiền phức thế." Phương Tri Nhiên nói, "Hay là mấy người tìm cái hộp, tự đóng gói mình vào, sau này đảm bảo an toàn tuyệt đối."

Nhóm thầy Tiền: "..."

Cậu vung ba lô lên vai, đi thang máy xuống lầu, bắt taxi ở cổng trường, đi về hướng công ty quản lý.

*

Tiểu thuyết hợp tác lần này là cuốn sách bán chạy chủ đề kinh dị vô hạn lưu gần đây Sẽ Có Lúc》 , nhân vật Phương Tri Nhiên cos là boss của phó bản thứ mười bốn trong truyện.

Tiểu thuyết hot một thời gian, đủ loại tranh fanart bay đầy trời, mỗi người có một cách lý giải khác nhau về hình tượng của "Mười Bốn".

Phương Tri Nhiên tranh thủ lúc không làm thí nghiệm, cày hết tiểu thuyết gốc một lượt, lại thu thập tất cả tranh đồng nhân có trên 100 like trên mạng, đại khái tìm được điểm chung trong nhận thức của cư dân mạng về nhân vật này.

Vẻ ngoài ngây thơ của Quỷ hấp tinh (Succubus/Incubus), và hành vi tàn nhẫn đối với người chơi, là sự đồng thuận của độc giả về nhân vật này.

Cậu tổng hợp các yếu tố "cánh ác ma", "đuôi trái tim" và "tóc tím mắt đỏ", vẽ một bản phác thảo khá nguệch ngoạc, giao cho thiết kế của công ty, cuối cùng cũng hoàn thành việc may trang phục trước ngày chụp.

Công việc lần này cũng là hợp tác nhiều bên, địa điểm chụp ảnh được chọn là studio của Tình Đăng Culture.

Phương Tri Nhiên vừa đến công ty đã gặp người bạn cũ Khiếu Lâm.

Khiếu Lâm vừa mặc xong đồ cos, một bộ giáp nặng nề, trên đầu còn đội một cái mũ giáp to đùng che kín mắt, vừa nghe thấy tiếng cậu đã lập tức thân thiện nắm lấy cánh tay cậu chào hỏi.

"Hây, Bông Tuyết Nhỏ." Khiếu Lâm nói.

"Tôi là sếp cậu." Người trước mặt Khiếu Lâm nói.

Bông Tuyết Nhỏ cách đó 20 mét: "?"

"Tôi đi thay quần áo đây." Phương Tri Nhiên chào hỏi trợ lý.

Bộ đồ này khá phức tạp, chắc phải mặc mất một lúc.

Cậu vào phòng thay đồ, đặt điện thoại lên tủ, giơ tay cởi cúc áo khoác gió.

Màn hình điện thoại sáng lên, bắt đầu nhận tin nhắn.

[Quý Hành Xuyên]: Đang ở trường à?

[Quý Hành Xuyên]: Dấu chấm hỏi.jpg

[Quý Hành Xuyên]: Tối đi ăn nhà ăn không? Mở quầy mới đấy, bán bánh xèo chuối.

[Quý Hành Xuyên]: Còn muốn gọi điện thoại nói chuyện không?

[Quý Hành Xuyên]: Người đâu rồi?

Phương Tri Nhiên đá giày ra.

[Quý Hành Xuyên]: [Tin nhắn thoại]

[Quý Hành Xuyên]: [Cuộc gọi thoại]

[Cuộc gọi thoại không có người nghe.]

[Quý Hành Xuyên]: Dấu chấm hỏi.jpg

Phương Tri Nhiên cởi quần dài ra.

Đa phần đồ cos đều như nhau, lúc làm chỉ lo đẹp và sát nguyên tác, mặc vào thì bộ sau tốn sức hơn bộ trước.

Cậu mặc xong áo trước gương, rồi quấn mấy phụ kiện nhỏ lên thắt lưng, trong gương, màn hình điện thoại lại sáng lên một cái.

Phương Tri Nhiên: "?"

Sao thế này, cứ nhấp nha nhấp nháy, thắp đèn cho thầy Bông Tuyết à.

Cậu xoay người nhìn điện thoại, đúng lúc màn hình hiện lên thông báo cuộc gọi video, đầu ngón tay cậu vô tình chạm vào, vừa khéo bấm nút nghe.

Phương Tri Nhiên: "..."

Quý Hành Xuyên?

Vãi chưởng, video call à.

Trong màn hình, vẻ mặt thanh tú của cậu nam sinh đang vặn vẹo thành biểu cảm trợn mắt há mồm.

Quý Hành Xuyên thở phào nhẹ nhõm: "Không ở trường à?"

Câu tiếp theo: "Em mặc cái gì thế kia?"

Phương Tri Nhiên thầm nghĩ tui không chỉ mặc đồ kỳ quái, mà lúc này tui còn chưa mặc quần nữa cơ.

Camera điện thoại chắc không quay được nhiều thế đâu nhỉ?

Trong màn hình, Quý Hành Xuyên nheo mắt lại, dường như nhớ ra điều gì đó.

"《Sẽ Có Lúc》? Mười Bốn?" Một lúc sau, Quý Hành Xuyên nói.

Phương Tri Nhiên: "?"

"Cái này anh cũng biết à? Anh nằm vùng trong giới 2D sâu phết nhỉ." Cậu nói.

Tiểu thuyết này vẫn đang ra chương mới mà.

"Vì Tương Nguyệt có hợp tác." Quý Hành Xuyên nói, "Bên em là video cos, bên anh là l.ồ.ng tiếng (kịch truyền thanh), anh cũng nhận một vai."

"Của em ạ?" Phương Tri Nhiên tràn đầy mong đợi.

"Của em anh không làm được." Quý Hành Xuyên thử nói lời thoại của Mười Bốn, rồi lắc đầu, "Không được, điều kiện giọng của anh không ép xuống được kiểu giọng thiếu niên nhỏ tuổi đó, người hợp tác với em là Lộc Trúc của Tương Nguyệt Media."

A, Lộc Trúc, Phương Tri Nhiên có ấn tượng, người này cùng công ty với Quý Hành Xuyên.

Ngoài cái vai điên tình kia ra, cậu đúng là chưa nghe Quý Hành Xuyên l.ồ.ng giọng thiếu niên bao giờ thật.

Cậu nhanh ch.óng mặc quần soóc của nhân vật vào, đi chân trần đứng trên đống vải vóc, treo thầy Mùa Đông lên cạnh gương trước đã.

"Vừa khéo, em đang sầu không tìm được người." Cậu nói, "Anh đọc tiểu thuyết rồi, chắc giúp em xem được bộ đồ này em mặc đúng chưa nhỉ?"

"Được." Quý Hành Xuyên nói, "Anh xem giúp cho."

"A, móc vòng đùi bị ngược rồi." Cậu đá đống vải dưới chân ra, cúi người tháo vòng đùi.

Để tránh bị tuột, cậu cài khá c.h.ặ.t, trên đùi đã hằn lên một vệt đỏ.

"Cái khóa bạc này phải quay ra trước, a, nhìn bản thiết kế là một chuyện, mặc thực tế lại là chuyện khác." Phương Tri Nhiên nói, "Thầy Mùa Đông, anh có đang nghe không đấy?"

"Có có có."

Phương Tri Nhiên: "?"

"Làm mất thời gian của anh rồi." Cậu cài lại vòng đùi, xoay người lại, ch.óp đuôi ác ma có gắn một trái tim màu đen, "Anh xem cái đuôi của em, có ở chính giữa không?"

Phương Tri Nhiên: "Thầy Mùa Đông? Quý Hành Xuyên?"

"Sang phải một chút." Quý Hành Xuyên nói, "Lệch rồi."

"Lệch rồi ạ?" Phương Tri Nhiên cúi đầu, hai tay vòng ra sau lưng, theo động tác của cậu, chiếc áo ngắn màu đen vốn chẳng dài lắm bị kéo lên, để lộ một đoạn thắt lưng trắng ngần, "Bây giờ thì sao? Sao em cảm giác vẫn lệch nhỉ."

Cậu quay đầu nhìn vào gương, không được, vẫn lệch.

Nhà thiết kế chọn chất liệu mềm dẻo, ch.óp đuôi vừa nãy bị cậu làm gập lại, cậu đưa tay ra sau bẻ lại mấy lần, khó khăn uốn cong eo.

"A... giá mà anh ở cạnh em thì tốt, còn giúp em chỉnh được." Cậu tiếp tục chỉnh trước gương, "Hình như tàm tạm rồi? Lát nữa tìm trợ lý xác nhận lại vậy."

"Ừ." Quý Hành Xuyên nói.

"Tiếp theo là cái dây xích eo này." Phương Tri Nhiên nhặt một đống đồ từ túi phụ kiện lên, "Anh xem hình nhân vật bên hợp tác gửi cho Tương Nguyệt xem, ngôi sao này ở bên trái hay bên phải?"

Tác giả tiểu thuyết này, lúc thì viết bên trái, lúc thì viết bên phải, lúc thiết kế Phương Tri Nhiên đã bảo với nhà thiết kế là phải chốt lại với tác giả.

"Phải." Quý Hành Xuyên nói.

"Ok luôn." Phương Tri Nhiên mở dây xích eo ra, quấn quanh hông, cài từng chút một.

Dạo này hình như cậu gầy đi, khác với lúc đo số đo, dây xích eo không ôm sát hoàn toàn, rủ xuống, khiến vòng eo thon trông càng nhỏ hơn.

"Phiền phức thật." Phương Tri Nhiên bắt đầu lục lọi tìm kéo, trái tim màu đen ở ch.óp đuôi lắc la lắc lư, "Để sát nguyên tác, em phải cắt bớt một đoạn."

"Cắt." Quý Hành Xuyên nói.

Phương Tri Nhiên: "?"

"Thầy Mùa Đông?" Cậu gọi.

"Nói đi." Quý Hành Xuyên đáp.

Phương Tri Nhiên: "?"

Sao thế này, tối qua chẳng phải còn một mình một sân khấu làm đài radio 1-1 cho cậu sao, giờ sao tự nhiên lại kiệm lời thế?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.