Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 42: Anh Thích Em
Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:39
Editor: Yang Hy
Trong khoảnh khắc, Phương Tri Nhiên nhìn thấy trong ánh mắt của lão tặc Mùa Đông có sự ngạc nhiên, do dự, nhẹ nhõm và... một chút hứng thú đang dâng cao?
"Anh muốn làm gì đồng minh 2D của anh?" Cậu lại hỏi một lần nữa.
"Ừ!" Quý Hành Xuyên gật đầu.
Phương Tri Nhiên: "Anh còn 'Ừ!' nữa à?"
Đây là câu hỏi tu từ mà, ai cho phép anh trả lời như câu hỏi Yes/No thế hả?
Khoan đã, thừa nhận rồi à?
Anh không thèm che giấu luôn à? Anh không che giấu thì tui còn muốn che giấu đấy.
"Em, em về trước đây." Lão tặc không hoảng, Phương Tri Nhiên hoảng rồi, liếc nhìn đồng hồ điện t.ử trên bàn bên cạnh Quý Hành Xuyên, chuẩn bị báo giờ, "Đã là tối..."
Quý Hành Xuyên đ.ấ.m mạnh ba phát vào đồng hồ điện t.ử, chỉnh thời gian sớm hơn ba tiếng.
Phương Tri Nhiên: "?"
Bịt tai trộm chuông à?
"Hình như hết việc rồi." Cậu giả vờ ngáp một cái, "Thế em về trước..."
Một chồng tài liệu tham khảo bị ném trước mặt cậu.
"Làm đi." Quý Hành Xuyên nói.
Phương Tri Nhiên: "..."
Mịa kiếp, tui cho anh bậc thang để xuống, anh nhất định phải coi tui là bậc thang để giẫm lên chứ gì?
Cậu thẹn quá hóa giận, lại phát hiện đối phương đang nhàn nhã nhìn mình.
"Muốn cùng em nghe kịch truyền thanh." Quý Hành Xuyên hỏi, "Cho cơ hội không?"
Phương Tri Nhiên: "...Chỉ là nghe kịch truyền thanh thôi sao?"
"Đương nhiên là không." Đối phương nói, "Còn muốn cùng em diễn hai tập nữa."
Phương Tri Nhiên: "..."
Vô số chữ "A" bay qua trên đầu cậu.
Nhà ai tỏ tình lại nói là muốn cùng em diễn hai tập kịch truyền thanh thế hả?
"Phương Tri Nhiên." Quý Hành Xuyên đặt hai tay lên vai cậu, ghim c.h.ặ.t cậu vào ghế, nhấn ga tăng tốc độ nói, "Anh năm nay 25 tuổi là diễn viên l.ồ.ng tiếng nổi tiếng tài khoản gần ba triệu fan thuộc công ty văn hóa ACG hàng đầu Tương Nguyệt Media tiếng phổ thông hạng nhất giọng nói đa dạng các độ tuổi khác nhau tính cách khác nhau đều có thể diễn xuất đã l.ồ.ng tiếng cho nhiều vai diễn phim truyền hình điện ảnh cũng như l.ồ.ng tiếng cho nhiều nhân vật game sau này còn muốn thử thách các vai diễn khác nhau giọng nói khác nhau."
Quý Hành Xuyên: "Chuyên môn phù hợp, giọng nói đa dạng, cái gì không biết thì học cũng nhanh, xin hỏi có thể ứng tuyển làm bạn trai của em không?"
"Giỏi thật." Phương Tri Nhiên nói, "Anh nói chuyện hoàn toàn không cần lấy hơi à?"
Không đúng.
Đây là trọng điểm sao?
"Không thể!" Cậu nói.
"Tại sao?" Quý Hành Xuyên ung dung rót cho mình một cốc nước.
"Em... không thích con người." Phương Tri Nhiên nói.
"Anh là đại thần l.ồ.ng tiếng." Quý Hành Xuyên nói,
"Cao cấp hơn con người."
Được rồi, cũng có chút lý lẽ cùn.
Phương Tri Nhiên lại nói: "Thế thì em cũng không thể thích thần."
"Trong voice game thì phát bệnh ảo tưởng, trong phòng livestream của Bông Tuyết thì đọc lời thoại theo đuổi người yêu sến súa, thế còn được tính là thần sao?" Quý Hành Xuyên hỏi, "Anh đã bị em lôi xuống khỏi thần đàn rồi."
Phương Tri Nhiên: "..."
Cứu mạng.
"Trước đây, công việc công ty đưa đến trước mặt anh, toàn là ngâm thơ, l.ồ.ng tiếng game các kiểu, dạo gần đây vừa mở Weibo ra, toàn là bình luận kêu gọi anh đi đóng phim đam mỹ, đây là trên mạng." Quý Hành Xuyên nói.
Quý Hành Xuyên: "Còn ngoài đời, trước đây thầy Tiền gặp anh, gió xuân phơi phới, nụ cười thân thiết, bây giờ thầy Tiền gặp anh... bây giờ thầy Tiền không thèm gặp anh nữa."
"Hình tượng của anh đều bị em phá hủy hết rồi." Quý Hành Xuyên chỉ trỏ, "Em phải chịu trách nhiệm."
Phương Tri Nhiên vắt óc suy nghĩ, tiếp tục giãy giụa.
"Thế... nhà ai đàn anh đàn em lại yêu nhau chứ?" Cậu lí nhí nói, "Không ảnh hưởng đến việc học à? Còn phải thi đấu nữa."
"Em gần đây chẳng phải vừa nghe kịch truyền thanh sao?" Quý Hành Xuyên nói, "Lộc Trúc bảo em thích lắm mà, còn đi tặng hoa nữa."
"Thế thế thế thần tượng và fan cũng không được yêu nhau." Phương Tri Nhiên nói.
"《Sống Chung Với Nam Thần》, có phải em nghe không kỹ không?" Quý Hành Xuyên nói, "Em nghe lại đi."
"Còn vấn đề gì nữa không?" Quý Hành Xuyên hỏi.
Phương Tri Nhiên cảm thấy có, chắc chắn có, nhưng trong một thoáng đối phương bắt được quá nhiều sơ hở, cậu lại không thể phản bác.
【Nhiên Nhiên】
Không biết từ lúc nào, đối phương đã chuyển sang giọng nói dịu dàng của Mùa Đông.
【Đừng chỉ thích giọng nói nữa, thích anh đi?】
【Anh vẫn luôn theo đuổi em, em nhận ra không?】
*
04:23:00
Nhóm chat [Cứ Thi Là Qua] (27)
[Khương Phong]: Mặt vàng bốc hỏa.jpg, đứa nào chỉnh đồng hồ trong văn phòng sớm hơn ba tiếng thế hả???
[Khương Phong]: Điện thoại khóa trong tủ, vốn định tối nay học đến hơn một giờ thì về.
[Khương Phong]: Đứa nào thất đức thế! Ra đây ta đảm bảo không đ.á.n.h ch.ết mi!
[F]: ...
[Khương Phong]: Ơ, Tiểu Nhiên chưa ngủ à?
[F]: Vịt Psyduck đau đầu.jpg
Phương Tri Nhiên nằm thẳng cẳng, suy nghĩ miên man.
Thầy Mùa Đông, thích cậu?
Bắt đầu từ bao giờ nhỉ?
Từ lúc nói chuyện về anime đam mỹ, hay lúc giảng giải cho cậu về cách l.ồ.ng tiếng những đoạn nhạy cảm trong kịch truyền thanh?
Không đúng, chắc chắn là sớm hơn.
Vậy là lúc nửa đêm lái xe đến Tình Đăng Culture đón cậu?
Trời ơi, cậu còn bắt người ta tháo đuôi, chỉnh dây xích eo cho mình, chẳng khác nào tự dâng bánh nếp đến tận tay người ta.
Mình làm cái hành động gì thế này, Phương Tri Nhiên vùi mặt vào chăn, ngượng ngùng cào cấu chăn điên cuồng.
Cho nên, đối phương vì thích cậu, mới chủ động tiết lộ thân phận của mình.
Chứ không phải vì quá quê độ, muốn lấy mạng ch.ó của cậu.
Cái gì mà cùng cậu chơi game, mời cậu làm đạo diễn l.ồ.ng tiếng, đài radio 1-1 mỗi ngày, cái gì mà khoe kỹ thuật phát cơm, toàn bộ đều là mồi nhử đối phương thả ra, dụ dỗ cậu đến mức say mê mê muội.
Lão tặc Mùa Đông, giấu kỹ thật đấy.
Cậu nhớ lại, vậy mà phát hiện ra mỗi bước đi đều là đối phương cố ý làm vậy.
Anh thích tui điểm gì? Phương Tri Nhiên nghĩ không ra.
Chẳng lẽ là tình yêu sét đ.á.n.h?! Hay là anh muốn ngủ với fan!
Cậu chưa từng yêu đương, cũng không biết thích là gì, bình thường chỉ thích nhân vật 2D, tuy nói đều là nhân vật do Mùa Đông l.ồ.ng tiếng, nhưng cậu không biết mình có nên thích người thật hay không?
Không ngủ nữa, coser nổi tiếng sắp biến thành coser đoản mệnh rồi.
Cậu mở web X, muốn tìm một video đi biển bắt hải sản thảnh thơi để dỗ giấc ngủ, vừa mở trang chủ ra, hệ thống đã đẩy cho cậu mấy tin nhắn.
【"Chủ phòng radio - Mùa Đông" bạn đặc biệt quan tâm đã cập nhật một tác phẩm】
【Đoán bạn sẽ thích: 《Mùa Đông · Nếu đọc thư tình cho em》】
Nửa đêm nửa hôm, còn cập nhật tác phẩm?
Chưa nghe bao giờ, mặc dù đối mặt với lời tỏ tình của đối phương, cậu đã phá cửa bỏ chạy trối ch.ết, nhưng tác phẩm thì với tư cách là một người mê giọng nói, cậu vẫn phải nghe chùa một chút.
Phương Tri Nhiên do dự nửa giây, chuyển sang nick phụ.
@Goods Đắt Hại Dân đang nghe audio 《Mùa Đông · Nếu đọc thư tình cho em》.
【Vẫn chưa ngủ sao?】
【Bắt được em rồi nhé.】
Giọng nói mang theo ý cười trầm thấp, được tai nghe cần mẫn truyền đến bên tai Phương Tri Nhiên.
Giọng nói này... là giọng thật.
Chính xác mà nói, là giọng thật đã qua kỹ thuật phát âm và chỉnh sửa đơn giản.
Bình thường nghe có vẻ lười biếng và lạnh lùng, nhưng nghe trong đêm khuya, lại có vẻ tập trung và nghiêm túc.
【Đừng ngạc nhiên, nghe anh nói hết đã —】
【Rất xin lỗi, lúc đầu đã lạnh lùng với em như vậy, em giấu kỹ quá, không để anh nhìn thấy hào quang của em.】
【Cũng may em hấp tấp, để một bông tuyết có một không hai rơi xuống sa mạc hoang vu của anh.】
Phía trên audio, bình luận bay vèo vèo —
[Dùng cái giọng này đọc thư tình hôm nay đúng là phạm quy!]
[Hu hu hu làm tròn lên là diễn viên l.ồ.ng tiếng tôi thích đang tỏ tình với tôi!]
[Rất tốt, sau này cứ theo chất lượng cập nhật này mà làm nhé.]
Audio vẫn đang tiếp tục.
【Em chắc không ngờ tới đâu nhỉ.】
【Khi chưa vào đông, anh đã thích em rồi.】
Phương Tri Nhiên: "..."
Thư tình này viết cho ai?
Không được, không ổn, cậu khó khăn vươn ngón tay về phía nút thoát.
【Đừng vội, nghe anh nói hết đã.】
Phương Tri Nhiên: "?"
Biết trước tương lai à?
【Anh dường như không biết phải thích em thế nào, cũng không biết em thích gì.】
【Cuộc đời anh trong miệng người khác luôn có vẻ suôn sẻ, nhưng chỉ với em, nó luôn vấp ngã trầy trật.】
【May mà anh trong mắt em không phải là người vô dụng.】
Phương Tri Nhiên: "..."
Là đang nói mình sao?
【Phải.】
【Em thân yêu (tiếng dòng điện rè rè), rất xin lỗi, đã từng vô số lần để tin nhắn của em chìm xuống đáy biển.】
【Hôm nay hồi âm cho em.】
【Cảm ơn em từ đầu đến cuối vẫn luôn đợi anh, người chẳng biết đang ở nơi đâu.】
【Anh thích em, giống như em trước kia, đang đợi một lời hồi âm.】
【Muốn hẹn hò với em, được không?】
Audio dừng lại ở đây.
Bình luận lại bùng nổ một đợt nhỏ —
[Được được, hay lắm hay lắm.]
[Đúng là thầy Mùa Đông, bức thư tình này đọc lên thật sự có cảm giác chân thành dè dặt cẩn trọng!]
[Sao hôm nay tự nhiên lại phát cơm! Tôi thật sự xứng đáng được nghe sao?]
[A a a tôi yêu rồi hu hu hu, có mùi vị tình yêu rồi.]
[Thầy ơi lần sau chọn cái văn bản nào hay hơn chút, thư tình này viết cái gì em không hiểu lắm, nhưng giọng thầy vẫn đỉnh lắm ạ.]
[Đúng đúng đúng, thư tình không hiểu.]
[Ai viết thế, văn phong dở tệ, phí cả giọng của thầy.]
Phương Tri Nhiên trước màn hình: "..."
Làm sao bây giờ, cậu nghe hiểu.
Lão tặc Mùa Đông, có ai đưa thư tình kiểu như anh không?
Tui không thích con trai, Phương Tri Nhiên nghĩ, cũng không biết yêu đương thế nào.
Anh có thể sẽ không đợi được hồi âm của tui đâu, thật đấy.
Cậu thoát khỏi audio, tìm một video bắt hải sản, streamer sắp đào thủng cả bãi biển rồi mà cậu vẫn chưa buồn ngủ.
Mãi cho đến khi tiếng chuông báo thức của Hà Húc Dương vang lên trong ký túc xá.
Hà Húc Dương như một con ch.ó già mệt mỏi, giãy giụa bò xuống giường, rón rén đi rửa mặt, sợ đ.á.n.h thức bạn cùng phòng.
Cậu ta đeo ba lô, mở cửa ký túc xá, chuẩn bị đón ánh mặt trời ngày mới... Quý Hành Xuyên?!
"Chào đàn anh." Hà Húc Dương thăm dò chào hỏi, "Đàn anh tìm Phương Tri Nhiên làm việc sớm thế ạ?"
"Giúp anh đưa cái này cho em ấy, cảm ơn." Quý Hành Xuyên đưa ra một cái túi giấy.
Hà Húc Dương: "?"
Hà Húc Dương rón rén lùi lại, đặt nhẹ túi giấy lên bàn Phương Tri Nhiên.
"Cái gì thế?" Phương Tri Nhiên ngồi dậy.
Hà Húc Dương giật mình: "Trời ơi, cậu dậy rồi à."
"Đàn anh cậu bảo đưa cho cậu đấy." Cậu ta nói, "Tôi đến tòa nhà viện đây, bái bai."
Phương Tri Nhiên: "..."
Mùi thơm của bánh kếp rù quến cậu lết từ trên giường đến trước bàn.
Không được ăn, đây là mồi câu cá.
Một số món quà được định giá ngầm.
Cậu còn chưa biết yêu đương thế nào, sao mà đồng ý được.
Cậu đi vào nhà vệ sinh, rửa mặt, để bản thân tỉnh táo hơn một chút, lúc quay lại, trên điện thoại, avatar của Quý Hành Xuyên nhảy ra.
[Quý Hành Xuyên]: [Tin nhắn thoại]
Phương Tri Nhiên: "?"
"Bông Tuyết Nhỏ, em ăn của anh bao nhiêu đồ ăn vặt rồi, không thiếu miếng này đâu."
[F]: Em trả lại đồ ăn vặt cho anh. (^▽ ^)
[Quý Hành Xuyên]: Em thích đồ ăn vặt, anh không thích.
[Quý Hành Xuyên]: Tóm lại, anh không phải tặng đồ ăn vặt, là tặng thứ em thích.
[Quý Hành Xuyên]: Em muốn trả, thì cũng phải đ.á.n.h trúng sở thích chứ? Chim cánh cụt nhảy dây.jpg, dạo này anh thích bác sĩ tóc trắng này. [Hình ảnh]
Phương Tri Nhiên: "..."
Đồ ch.ó, người khác cùng lắm yêu cầu có qua có lại (tặng đào trả mận), anh tặng đào xong đòi tui lấy nửa đời sau ra trả à.
Cậu coi cái bánh kếp là Quý Hành Xuyên, c.ắ.n rau ráu.
[Quý Hành Xuyên]: [Tin nhắn thoại]
"Thư tình gửi cho em, em nghe chưa?"
Phương Tri Nhiên: "..."
[F]: Điếc đột xuất.
[Quý Hành Xuyên]: .
[Quý Hành Xuyên]: Bảo Phan Hủ tìm ba sinh viên y khoa đến khám cho em nhé?
[F]: Không cần.
[Quý Hành Xuyên]: Không nói chuyện với em nữa, anh đến tòa nhà viện rồi, bánh xèo ăn sớm đi, nguội rồi không ngon đâu.
[F]: Mặt vàng khinh bỉ.jpg
Anh cứ theo đuổi đi, tui cứ ăn chùa uống chùa đấy, tui lời to rồi.
Phương Tri Nhiên gặm xong cái bánh kếp nghĩ thầm.
Nghiên cứu sinh thì cũng biết thức đêm, nhưng cũng không chịu nổi kiểu thức này, ăn xong bữa sáng, cơn buồn ngủ dần dần ập đến.
Cậu lết về giường, nằm vật xuống ngủ, trước khi ngủ dường như nhìn thấy trên màn hình điện thoại nhảy ra một nhóm chat.
Trong văn phòng Viện Vật lý, Quý Hành Xuyên nộp xong đơn đăng ký giải vô địch, thong thả nhấp một ngụm trà.
[Lộc Trúc]: Ơ, triển lãm lớn thành phố S tháng 2 có danh sách khách mời rồi này.
[Lộc Trúc]: Tác phẩm của em nhiều hơn anh mà, dựa vào đâu mà xếp tên anh trước em chứ.
[Quý Hành Xuyên]: Theo bảng chữ cái.
[Lộc Trúc]: Từ nay em tên là A Trúc.
[Lộc Trúc]: Khoan đã, lão tặc, anh đồng ý đi Comic Con rồi á?
[Quý Hành Xuyên]: ?
[Quý Hành Xuyên]: Cậu vừa nói chuyện với Bông Tuyết à?
[Lộc Trúc]: .
[Quý Hành Xuyên]: Đừng gọi bậy. Ban tổ chức triển lãm là Tương Nguyệt, anh giúp mẹ anh kiếm tiền vàng.
[Lộc Trúc]: Làm màu.
[Lộc Trúc]: Rõ ràng là muốn làm khách mời cùng Bông Tuyết Nhỏ.
[Lộc Trúc]: Ảnh tuyên truyền này của Bông Tuyết ai chọn thế, đẹp quá, không như anh, để mỗi cái avatar viết chữ "Đông".
[Lộc Trúc]: A, đội hình này ổn phết, mời toàn khách mời hot năm nay, Khiếu Lâm, Bông Tuyết, Túc Nguyệt đều là những coser có tên tuổi, anh - kẻ gần đây mới đội mồ sống dậy cũng đến. À đúng rồi, còn có tác giả của 《Sẽ Có Lúc》 đang hot gần đây, và cả em, A Trúc, người gánh vác một nửa bầu trời kịch truyền thanh.
[Lộc Trúc]: Lát nữa lập nhóm chat công việc rồi, kéo nick công việc của anh vào nhé.
[Quý Hành Xuyên]: Ừ.
*
Phương Tri Nhiên ngủ bù đến tận mười giờ mới từ từ mở mắt, cảm thấy toàn thân đau nhức.
Cái giường ký túc xá này cũng cứng quá thể đáng rồi.
Không như giường của Quý Hành Xuyên, có cái đệm siêu mềm... dừng lại.
Chỉ là cái đệm thôi mà, cũng muốn dụ dỗ cậu sao?
Mới mấy tiếng không xem điện thoại, tin nhắn đã ngập màn hình.
Dân 2D cứ thích một lần gửi liền mấy chục tin nhắn.
[Tô Gia]: Cười ch.ết mất, Yuki (tuyết), danh sách khách mời triển lãm lớn thành phố S có rồi.
[Tô Gia]: Tinh Vũ bị chê cười rồi.
[Tô Gia]: Fan cậu ta mấy hôm nay cứ tâng bốc học vấn rồi sự lợi hại của cậu ta, kết quả triển lãm lớn mời bao nhiêu khách mời, chẳng có ID của cậu ta, mất mặt quá.
[Tô Gia]: Fan lại sắp bảo là do cậu ta bận học, không rảnh tham gia mấy hoạt động rảnh rỗi này rồi.
[F]: Có rồi à?
[Tô Gia]: Thầy Mùa Đông của cậu cũng có mặt đấy nhé.
[F]: ???
Cậu chuyển sang nick công việc, đúng thật, trong đó đã có thêm một nhóm chat —
Nhóm chat [Comic Con thành phố S 22.2] (73) 999+
Phương Tri Nhiên: "..."
[Du Trúc Dạ]: @Ban tổ chức Comic Con, xin hãy xếp lịch ký tên của tôi cùng với bạn tốt của tôi @Coser Bông Tuyết, chúng tôi từng hợp tác nhân vật, cực kỳ có tiếng nói chung.
[Du Trúc Dạ]: Bông Tuyết Nhỏ, đợi Comic Con kết thúc, cậu mời tôi đi ăn cơm nhé!
[Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông]: ?
[Coser Khiếu Lâm]: @Ban tổ chức Comic Con, tôi và Bông Tuyết hợp tác suốt, hơn nữa đều là coser, xin hãy xếp chúng tôi cùng nhau.
[Tác giả - Cấp Vũ]: @Ban tổ chức Comic Con, tôi cũng muốn cùng thầy Bông Tuyết, chúng tôi từng hợp tác tác phẩm.
[Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông]: @Tác giả - Cấp Vũ, tác giả đại thần đi viết truyện đi, cô drop hai ngày rồi đấy. (^▽ ^)
[Tác giả - Cấp Vũ]: ...
[Ban tổ chức Comic Con] gửi một bao lì xì.
Phương Tri Nhiên bấm điên cuồng, cướp được năm hào, người nhận được nhiều nhất là "Mùa Đông Của Bông Tuyết Nhỏ", nhận được 55.55 tệ.
Nhìn trộm màn hình à, thằng nhóc này.
Khoan đã.
Anh tên là gì?!
