Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 44: Em Có Thích Mùa Đông Không?
Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:39
Editor: Yang Hy
Bây giờ dám chèn quảng cáo, sau này dám đ.á.n.h người đấy.
Phương Tri Nhiên tức tối tắt video.
Ừm, còn bốn cái nữa.
Vẫn muốn xem chuyện vui trong phòng thu âm, trong lòng ngứa ngáy khó chịu.
Xem thêm một cái nữa chắc là được nhỉ?
Phương Tri Nhiên mở video thứ mười, video này không có quảng cáo, buồn cười thật.
Cậu lại mở video thứ tám —
Đầu video không có quảng cáo, yên tâm xem, xem đến một nửa, bỗng nhiên biến thành phỏng vấn của một diễn viên l.ồ.ng tiếng nào đó.
"Bạn tôi Mùa Đông, trong công việc l.ồ.ng tiếng thì khỏi phải bàn, l.ồ.ng vai nào chất vai nấy." Diễn viên l.ồ.ng tiếng Văn Ương ngồi nghiêm chỉnh, "Thái độ đoan chính tác phong tốt, đáng để lựa chọn."
Phương Tri Nhiên: "..."
Phương Tri Nhiên: "............"
Tui muốn gi.ết anh.
"Trên đây là thành quả nghiên cứu gần đây của thầy Quách ở nước ngoài, cũng như những nỗ lực mà nhóm đề tài chúng tôi đã thực hiện trong thời gian qua." Trên sân khấu, Quý Hành Xuyên kết thúc bài phát biểu, trở về chỗ ngồi của mình.
Lần này Phương Tri Nhiên đã khôn ra, cậu đứng dậy, nhường đường cho Quý Hành Xuyên, không cho anh cơ hội khoác vai mình.
Sau đó cậu thấy người này liếc nhìn cậu đầy tiếc nuối, rồi ngồi xuống chỗ của mình.
"Xem xong chưa?" Quý Hành Xuyên hỏi.
"Rồi." Phương Tri Nhiên nghiến răng.
"Còn xem nữa không?" Quý Hành Xuyên hỏi.
"Có bản không quảng cáo không?" Phương Tri Nhiên hỏi.
"Nạp thẻ hội viên bạn trai ở chỗ anh đi." Quý Hành Xuyên nói, "Không chỉ không quảng cáo, còn có thể phát sóng theo yêu cầu."
Phương Tri Nhiên nắm c.h.ặ.t t.a.y: "Em gi.ết anh đấy."
"Được thôi." Quý Hành Xuyên hạ thấp giọng, đẩy một tấm ảnh chụp màn hình anime sang, "Sát thủ tóc trắng này, dạo này anh cũng thích lắm, rất hợp với em."
Phương Tri Nhiên: "..."
Cuộc họp hôm nay, người cuối cùng lên phát biểu vẫn là thầy Tiền, thầy Tiền vốn thích kéo dài giờ học, hôm nay nói nhanh như bị ai đuổi gi.ết, chỉ sợ bị người ta cắt ngang.
Đúng lúc thầy Tiền đang giảng bài với tốc độ ánh sáng, Phương Tri Nhiên đứng dậy.
Cậu nam sinh nhặt cuốn vở cuộn tròn trên bàn lên, gõ vào đầu Quý Hành Xuyên.
Thầy Tiền: "?"
Nội bộ lục đục à?
Do thầy Tiền chạy tiến độ, cuộc họp toàn thể kết thúc sớm.
Cam Uyển Hòa và Sở Hi chui tọt vào phòng thí nghiệm, Khương Phong thức trắng đêm hôm qua về ký túc xá ngủ bù, Phan Hủ đi ăn cơm với ba người bạn khoa Luật, những người khác cũng lần lượt giải tán.
Còn lại Phương Tri Nhiên, đứng ngồi không yên trong văn phòng nhìn tay mình.
Ước mơ ban đầu, đi một vòng lớn, cuối cùng lại thành hiện thực rồi.
Trong lúc thẹn quá hóa giận, cậu hình như đã làm chuyện đại nghịch bất đạo dưới con mắt bao người.
"Giải vô địch Vật lý sinh viên sẽ thi đấu theo hình thức đối kháng." Quý Hành Xuyên (HP -20) nói, "Anh có video công khai các trận đấu năm trước, copy một bản cho em, em xem qua đề bài các năm trước nhé."
"Video này giữa chừng không chèn quảng cáo chứ?" Phương Tri Nhiên thận trọng hỏi.
"Không thích bất ngờ nhỏ anh tặng à?" Quý Hành Xuyên hỏi, "Sáng tạo thế còn gì."
"Sáng tạo thì đúng là... nhưng đây là vấn đề sáng tạo sao?" Phương Tri Nhiên đập bàn.
Cậu hít sâu một hơi, đưa ra một tấm thẻ người tốt: "Thầy Mùa Đông, anh là hotboy khoa, lại là đại thần l.ồ.ng tiếng, còn có nhà, là một người rất ưu tú."
"Vậy em không để mắt đến anh, có phải là rất không có mắt nhìn không?" Quý Hành Xuyên hỏi.
Phương Tri Nhiên: "? Anh mới không có mắt nhìn!"
"Anh có." Đối phương nói, "Anh chấm trúng Bông Tuyết Nhỏ rồi."
Phương Tri Nhiên: "..."
Lại bị cuốn vào rồi, lại bị cuốn vào rồi.
"Tuyết rơi rồi!" Không biết ai hét lên ngoài cửa sổ, "Đang có bông tuyết nhỏ bay kìa!"
"Thành phố S có tuyết rơi á?" Phương Tri Nhiên hỏi.
"Hiếm lắm." Quý Hành Xuyên đi đến bên cửa sổ, ngẩng đầu nhìn trời, "Đến ông trời cũng biết anh muốn có Bông Tuyết Nhỏ rồi."
Phương Tri Nhiên phá cửa xông ra ngoài.
*
Diễn đàn Thạc sĩ - Tiến sĩ Đại học A - Box Viện Vật lý
【Tuyết rơi càng lúc càng to, tích tuyết rồi kìa.】
1L (Gừng tươi): Lạnh quá, cóng tay, rơi từ chiều tối qua, rơi cả ngày rồi.
2L (Sống động như thật): A a a a tôi ghét cái thời tiết gõ bàn phím lạnh cóng tay này.
3L (Gia tinh Dobby phòng thí nghiệm): Cửa văn phòng nhóm thầy Quách Lân sao lại hỏng rồi?
4L (Giáo sư nổi tiếng): @Bắp Cải.
5L (Bắp Cải): ...
Phương Tri Nhiên ôm cốc trà nóng, ngồi bên ban công ngắm tuyết.
Cậu đến từ miền Nam, ID có chữ Tuyết, nhưng chưa từng thấy tuyết rơi lớn mấy lần.
Bạn cùng phòng đang viết luận văn, cậu lôi một cái huy hiệu từ trong túi ra, mượn chút tuyết vụn đọng trên ban công bắt đầu chụp ảnh.
Điện thoại rung lên.
[Quý Hành Xuyên]: [Hình ảnh], ban công nhà anh tích tuyết rồi, một mảng lớn luôn.
[F]: ?
[Quý Hành Xuyên]: Muốn đến chụp goods không?
[F]: ...
[F]: Ký túc xá của em cũng mọc ra cái ban công mà.
Chỉ là cái ban công thôi mà cũng muốn dụ dỗ cậu.
[MCN Tình Đăng Culture - Ly Ly]: Bông Tuyết, tuần này có buổi chụp hình, ảnh thử trang điểm gửi sớm nhé.
[F]: Biết rồi.
Cậu đã canh chừng hai ngày nay rồi, lượn lờ khắp các ứng dụng đặt phòng, quanh trường đúng là hết phòng thật.
Hơn nữa, gia tài của cậu vẫn còn để ở ký túc xá đơn của Quý Hành Xuyên, nhét đầy tủ quần áo nhà người ta.
Cậu suy nghĩ một chút, vẫn nhắn tin cho người ta.
[F]: Anh có thể xuống lầu quét hết tuyết ở sân vận động đi không?
[Quý Hành Xuyên]: ?
[Quý Hành Xuyên]: Muốn thử trang điểm à?
[F]: .
[Quý Hành Xuyên]: Em đến đi.
[Quý Hành Xuyên]: Quan hệ đồng minh của chúng ta vẫn còn hiệu lực, 2D tương trợ lẫn nhau, đừng vì anh đang theo đuổi em mà vứt bỏ quan hệ đồng minh của chúng ta.
[Quý Hành Xuyên]: Chúng ta là đồng minh, còn là đàn anh đàn em, giúp em là chuyện nên làm.
[Quý Hành Xuyên]: Mau đến đi, nếu em ngại, anh sẽ ra ngoài.
[F]: Thế thì cũng không cần thiết.
Công việc quan trọng hơn, Phương Tri Nhiên cầm ô, che ô đi đến ký túc xá tiến sĩ, mang theo gió lạnh đầy người, xông vào phòng Quý Hành Xuyên.
Oa, ấm quá, người này lại bật điều hòa trong phòng lên rất cao.
Điều hòa ký túc xá tiến sĩ hình như tốt hơn cái điều hòa cũ rích ở phòng cậu.
"Hôm nay mặc bộ nào?" Quý Hành Xuyên hỏi, "Sườn xám?"
"Mơ đi!" Phương Tri Nhiên nói, "Em muốn thử bộ cổ trang trong tủ."
"Vậy hôm nay là Bông Tuyết Nhỏ tóc dài." Quý Hành Xuyên nói.
Phương Tri Nhiên: "Hừ."
Lúc này cậu mới phát hiện, Quý Hành Xuyên không mặc đồ ở nhà, đối phương ăn mặc chỉnh tề, dáng vẻ như sắp ra ngoài.
"Ra ngoài thật ạ?" Cậu hỏi.
"Chứ sao?" Quý Hành Xuyên nói, "Ở đây nhìn chằm chằm người mình thích thay quần áo, thử thách đối với anh có phải hơi lớn quá không?"
Phương Tri Nhiên: "..."
Anh cmn trước đây thi đỗ kiểu gì thế?
"Bên ngoài lạnh lắm đấy." Cậu nói.
"Không sao, bên ngoài toàn là bông tuyết nhỏ, anh coi như là goods của thầy Bông Tuyết nhà chúng ta vậy." Quý Hành Xuyên nói.
Phương Tri Nhiên: "..."
"Yên tâm thay đồ đi." Quý Hành Xuyên nói, "Không làm phiền em nữa, anh ra ngoài đây."
Khóa cửa vang lên tiếng động nhẹ, Quý Hành Xuyên đóng cửa, đi ra ngoài.
Phương Tri Nhiên: "?"
Chạy thật à? Đến phòng thí nghiệm rồi à?
Mỡ dâng đến miệng mèo mà anh không ăn à?
Nhưng mà cũng tốt, thầy Mùa Đông đúng là... khiến người ta an tâm một cách bất ngờ?
Biết tâm tư của đối phương dành cho mình, cậu đúng là không thể nào vô tư thử đồ, rồi bắt người ta chỉnh đuôi cho mình như trước nữa.
Cậu lấy bộ cổ trang màu đỏ từ trong tủ ra, đứng trước gương thay đồ, rồi tự trang điểm, đội tóc giả.
Nhân vật lần này là một NPC trong game chủ đề tiên hiệp, là một tiểu vương gia tính tình lạnh lùng, v.ũ k.h.í là một cây roi dài.
Phương Tri Nhiên lục lọi tủ quần áo, tìm đạo cụ của mình.
Tìm thấy rồi, Quý Hành Xuyên còn đặc biệt tìm một cái hộp đựng cho cậu, bên trong bỏ túi hút ẩm.
[Quý Hành Xuyên]: Cho xem ảnh với?
[F]: ?
Cơ mà, đàn anh đã nhường phòng cho cậu rồi, cho xem tấm ảnh cũng không quá đáng đâu nhỉ?
[F]: [Ảnh selfie]
[Quý Hành Xuyên]: Chim cánh cụt nhảy dây.jpg
[Quý Hành Xuyên]: [Tin nhắn thoại]
"Cho xem toàn thân đi." Quý Hành Xuyên nói.
Phương Tri Nhiên lùi lại một chút, đứng trước gương, chụp một tấm toàn thân, gửi qua cho anh.
[F]: Hết rồi.
[Quý Hành Xuyên]: Đẹp lắm, trong ngăn kéo có máy ảnh, em tự chụp cận mặt đi.
[F]: Ok!
Cậu mở ngăn kéo Quý Hành Xuyên nói, tìm máy ảnh.
Oa, nhiều goods đồng nhân "Bước Vào Ngàn Năm" quá. Nhìn kỹ lại, trên giá sách cũng có, trên bàn cũng có một cái.
Phương Tri Nhiên đi theo dấu vết goods, đi một mạch ra ban công đầy tuyết.
Thiếu niên mặc cổ trang đỏ rực cúi người trên nền tuyết, thầy Mùa Đông còn đặt chút goods đẹp ngoài ban công nữa chứ.
Đúng lúc chập tối, tuyết vẫn đang rơi, kèm theo tiếng phát thanh của đài phát thanh trường, rất có không khí mùa đông.
Máu "ảo tưởng sức mạnh” của Phương Tri Nhiên trỗi dậy, giơ điện thoại lên, tự chụp cho mình mấy tấm.
Đài phát thanh "Tiếng nói học đường" hôm nay phát bài nhạc kết thúc của bộ anime dị năng đô thị cậu thích, nghe cái biết ngay là trạm phát thanh hôm nay có người mình trà trộn vào rồi.
Phương Tri Nhiên bám vào lan can ban công, nghe thêm một lúc.
Bài tiếp theo, lại là nhạc mở đầu của bộ anime này, nghe sướng cả tai.
Đài phát thanh trường học phát bài hát mình thích, đối với một Otaku lâu năm như cậu mà nói, là một niềm vui thầm kín.
Nếu là trước đây, nghe thấy phát mấy bài hát tương đối kén người nghe này, cậu nhất định phải đăng bài lên bảng tin để loan tin cho cả thiên hạ biết.
Bây giờ, cậu là một nghiên cứu sinh điềm tĩnh, cậu chọn đứng ngoài ban công, nghe hết từng bài một.
Người mình, chắc chắn là người mình, thân thiết quá đi mất, phát một lần nhiều bài thế này, đã cái nư.
Nhạc bài hát cuối cùng dần nhỏ đi, giọng nói của phát thanh viên "Tiếng nói học đường" vang lên.
【Chào các thầy cô và các bạn, đã lâu lắm rồi, Đại học A vào cuối năm nay, mới đón một trận tuyết lớn thế này.】
Giọng phát thanh viên này Phương Tri Nhiên không thích lắm, cậu nhíu mày ghét bỏ, chuẩn bị quay vào ổ của Mùa Đông.
Giây tiếp theo —
【Và trạm phát thanh Tiếng nói học đường Đại học A của chúng ta, cũng đã lâu lắm rồi, mới gặp lại một trạm trưởng cũ cách đây vài năm.】
【Các đàn anh đàn chị đã mời anh ấy rất nhiều lần, nhưng chỉ có năm nay, anh ấy đồng ý lời mời của chúng tôi.】
【Anh ấy đã chọn danh sách bài hát hôm nay cho chúng tôi, anh ấy nói sẽ có người khi nghe thấy những bài hát này, trên mặt sẽ nở nụ cười.】
Phương Tri Nhiên: "..."
Xè xè...
Sau tiếng dòng điện rè rè nhỏ, người nói chuyện đổi thành người khác.
【Buổi tối tốt lành.】
Giọng nói trưởng thành, trầm thấp, thông qua loa phát thanh truyền đến từng ngóc ngách của trường học.
Rất nhiều người dừng bước, ngẩng đầu tìm kiếm giọng nói đặc biệt êm tai này, ai nấy đều ngạc nhiên không biết trạm phát thanh trường có phát thanh viên giọng hay thế này từ bao giờ.
Phương Tri Nhiên cũng ngẩn người theo.
Đây là... giọng của Mùa Đông mà.
【Thích danh sách bài hát của anh không?】
【Bài hát em thích, có một ngày cũng có thể vang vọng khắp mọi ngóc ngách trong trường.】
【Tuyết rơi rồi.】
【Anh rất thích bông tuyết.】
【Em có thích Mùa Đông không?】
