Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 46: Vui Không
Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:40
Editor: Yang Hy
Khu bình luận —
@Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Lộc Trúc (Du Trúc Dạ): @Mùa Đông Của Bông Tuyết Nhỏ, @Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông, chậc, hai người đừng có giành với fan của tôi, tôi tự bỏ tiền túi ra luôn.
@Lộc Trúc Bao Giờ Thì Thử Giọng Công: Thầy Mùa Đông, người từng mất tích bí ẩn, dạo này hoạt động năng nổ đến mức làm em sợ.
@Mắt Kém: @Mùa Đông Của Bông Tuyết Nhỏ, a a a thầy Bông Tuyết ôm ôm, fan cả hai sướng điên, thích "Mười Bốn" thầy hợp tác với Lộc Trúc lắm, mê hoặc em rồi.
Phương Tri Nhiên: "..."
Điện thoại rung lên, Dục Hoàng Đại Đế đến rồi.
[Lộc Trúc]: [Kịch truyền thanh · Hotboy trường theo đuổi tôi không buông], cầm lấy nghe đi, nghe kỹ vào, lần sau gặp tôi kiểm tra bài.
[F]: ...
[Lộc Trúc]: Tôi thấy bộ này hiện tại là đỉnh cao của tôi đấy, đoạn trên xe một lần qua luôn, đạo diễn l.ồ.ng tiếng cũng không nỡ ngắt lời tôi.
[F]: ...
Cậu đang tự hào về cái thứ kỳ quái gì thế hả!
Miễn phí thì tội gì không nghe, Phương Tri Nhiên liếc nhìn bạn cùng phòng đang xem phim, đeo tai nghe vào.
Lộc Trúc vẫn giữ vững phong độ như mọi khi, giọng vừa ngọt vừa mềm, nhưng cái cốt truyện này...
Thế này gọi là theo đuổi không buông á?
Công chỉ che ô nấu cơm cho thụ, rồi tặng hai quyển sách, thế là hai người bắt đầu...?
Phương Tri Nhiên: "..."
Nếu thế này gọi là theo đuổi không buông, thì bên cậu là cái gì, đòi mạng hả?
Tiểu Nhiên không nghĩ ra đáp án, Tiểu Nhiên nghe kịch truyền thanh rồi ngủ quên mất.
*
Hôm sau, bầu trời thành phố S vẫn lất phất tuyết rơi, nhiệt độ vẫn rất thấp. Phương Tri Nhiên mặc chiếc áo phao dày nhất của mình, che ô, đi bộ đến tòa nhà viện.
Cành cây ven đường tích đầy tuyết, cậu nhìn mấy lần, không kìm được lôi từ trong túi ra một cái mạt chược cát lún, lắc lắc, giơ lên, lại lôi điện thoại ra.
A, thiếu một tay.
Đang lúc cậu phân vân có nên ngậm cán ô hay không, một bàn tay vươn tới, cầm lấy cán ô thay cậu.
"Chụp đi." Giọng nói quen thuộc vang lên, "Cầm giúp em rồi."
Phương Tri Nhiên: "..."
Cậu lắc lắc mạt chược cát lún lần nữa, dí sát vào tuyết và cành cây, quay một đoạn video ngắn cát chảy xuống.
"Anh còn có thể l.ồ.ng tiếng câu nói kinh điển của nhân vật cho em nữa." Quý Hành Xuyên nói, "Muốn không? Dù sao lát nữa em cũng phải đi tìm mà, Bá chủ vũ trụ Nhiên?"
Tay chụp ảnh của Phương Tri Nhiên cứng đờ: "Đừng có dự đoán hành vi của em, Bá chủ vũ trụ Nhiên sẽ trừng phạt anh đấy."
Cậu mặt không cảm xúc cất mạt chược cát lún đi, nhận lại ô từ tay đối phương.
"Tiểu Nhiên tối nay muốn ăn gì?" Quý Hành Xuyên hỏi, "Cơm đùi gà, bánh ngọt, hay là ăn thêm ít goods nữa?"
"Muốn ăn mấy cái 'hên’." Phương Tri Nhiên nói, "Sau này quay 10 lần ra card (SSR)."
Quý Hành Xuyên: "...Đổi cái nào bớt trừu tượng đi."
Hai người trước sau bước vào tòa nhà viện, đi đến văn phòng.
Điều hòa văn phòng đang mở, hơi ấm phả vào mặt.
"Nhóm thầy Tiền nhận dự án mới à?" Phan Hủ ngồi bên cửa sổ, ngáp ngắn ngáp dài, "Vừa thấy Tần Phàm bê thùng bột magie."
"Chắc thế." Cam Uyển Hòa nói, "Nhìn cái vẻ đắc ý của lão Tiền dạo này chắc là có việc mới rồi."
Cam Uyển Hòa: "Tiểu Nhiên, em làm gì đấy?"
"Cái cửa này hình như hơi lỏng lẻo..." Phương Tri Nhiên ngồi xổm xuống đất, vịn cửa kiểm tra, "Ơ, bản lề hơi lỏng rồi."
Phương Tri Nhiên: "Có b.úa không ạ, thôi bỏ đi, không cần."
Quý Hành Xuyên đang mặc áo blouse trơ mắt nhìn cậu nam sinh giẫm mạnh một phát lên bản lề cửa.
"Sửa xong rồi." Phương Tri Nhiên nói.
Quý Hành Xuyên: "..."
Quý Hành Xuyên khẽ ho một tiếng, bưng cốc nước lên nhấp một ngụm, trấn an tinh thần.
"Hôm nay ngoài trời vẫn có tuyết, độ ẩm cao." Quý Hành Xuyên nói, "Thí nghiệm nhóm bên cạnh làm về hợp kim magie, mọi người vào phòng thí nghiệm nhớ để ô ở giá bên ngoài, lúc thay giày nhớ kiểm tra xem quần áo có dính nước không, tự chú ý an toàn."
"Biết rồi." Cam Uyển Hòa nói, "Cẩn thận lắm đấy."
"Lát nữa tôi sẽ nhờ giáo viên phụ trách phòng thí nghiệm nhắc nhở bên thầy Tiền, bảo họ đừng chất đống bột magiê bột nhôm trong phòng thí nghiệm." Anh đeo găng tay vào, đợi ở cửa, "Đi thôi Nhiên Nhiên, chúng ta vào phòng thí nghiệm."
"Đi thôi." Công thần sửa cửa Phương Tri Nhiên đi theo sau.
Hôm nay phòng thí nghiệm đông người, mọi người đều đang bận rộn với dự án của mình.
Phương Tri Nhiên như thường lệ giúp đỡ Quý Hành Xuyên.
Người này lúc nghiêm túc thì rất chăm chú, phân biệt rõ công và tư, vừa thao tác vừa giảng giải cho cậu, không mang chút chuyện riêng tư nào của hai người vào phòng thí nghiệm.
Cậu học theo, hiểu thì tự làm, không hiểu thì hỏi.
"Đợi anh ở đây." Quý Hành Xuyên nói, "Anh đi lấy mẫu vật."
Anh dừng trước tủ mẫu vật, mở cửa tủ ra.
Học sinh của thầy Trần đứng gần tủ mẫu vật, đang thay bình khí rỗng.
Bình khí đặt không vững, lắc lư nghiêng về phía Quý Hành Xuyên.
Phương Tri Nhiên đi sau lưng Quý Hành Xuyên phản ứng cực nhanh, đưa tay ra đỡ, bình khí nặng trịch va vào tay phát ra tiếng trầm đục.
"Cậu cẩn thận chút." Cậu nói.
Cậu nam sinh bình thường trông ngoan ngoãn hiền lành giờ đang lạnh lùng lườm người ta.
"Xin lỗi xin lỗi." Đối phương vội vàng xin lỗi, "Nó hơi nặng, tôi không giữ được, cảm ơn cậu."
Quý Hành Xuyên đóng tủ mẫu vật lại, đẩy vai cậu nam sinh, đưa người ra khỏi phòng thí nghiệm.
"Xem tay xem nào." Trong văn phòng, Quý Hành Xuyên nói.
"A? Em không sao." Phương Tri Nhiên nói.
Đối phương không để ý đến cậu, xắn tay áo blouse của cậu lên, kéo theo cả tay áo len bên trong.
Trên cánh tay trắng nõn của cậu nam sinh có một vết bầm tím xanh đỏ.
"Phan Hủ." Quý Hành Xuyên gọi to, "Mang hộ anh hộp t.h.u.ố.c tới đây."
Phan Hủ đang gõ bàn phím lạch cạch nhảy xuống từ bệ cửa sổ: "Đến đây! Ui da, sao thế này."
"Phải cẩn thận chứ." Phan Hủ lải nhải, "Lần trước anh không cẩn thận bị bật móng tay một miếng, đau đến mức hai tuần không viết được luận văn, hê."
"Chuyện này làm anh vui lắm à?" Phương Tri Nhiên hỏi.
Phan Hủ: "Cái đó thì không."
"Anh cười như kiểu muốn bị thêm lần nữa ấy." Phương Tri Nhiên nói.
Cậu ở đây đấu võ mồm với đàn anh Phan, Quý Hành Xuyên đã mở lọ t.h.u.ố.c, đổ một ít ra bông y tế.
Cổ tay bị đối phương giữ c.h.ặ.t, trên cánh tay mát lạnh, cơn đau dịu đi đồng thời chỗ vết thương bị bông y tế cọ vào hơi ngứa, Phương Tri Nhiên hơi khó chịu giãy nhẹ một cái.
"Đừng động đậy." Cổ tay bị giữ c.h.ặ.t hơn.
"Anh có thể chậm hơn nữa đấy, lát nữa nó lành mất bây giờ." Phương Tri Nhiên nói.
"Thế em hồi m.á.u cho anh xem thực lực nào." Quý Hành Xuyên vẫn ung dung bôi t.h.u.ố.c cho cậu, "Thí nghiệm buổi sáng tàm tạm rồi, chiều em về nghỉ ngơi đi."
"Thế anh đi làm việc đi, em tự bôi t.h.u.ố.c được." Phương Tri Nhiên nói.
"Anh biết em làm được." Đàn anh cậu nói, "Nhưng anh muốn có một cơ hội."
Phương Tri Nhiên: "..."
Phan Hủ ra ngoài rót cốc nước, quay lại đẩy cửa mãi mới mở, vừa khéo nhìn thấy cậu đàn em nhảy dựng lên đập cuốn sổ tay vào đầu đàn anh.
Phan Hủ: "?"
Quý Hành Xuyên (HP -1): "."
*
Buổi trưa, Phương Tri Nhiên xách theo bánh ngọt ăn chùa và hoa quả ăn chùa, đi về ký túc xá.
Trên đường, nhóm chat công việc Comic Con trò chuyện rôm rả.
[Coser Túc Nguyệt]: Cuối tuần này thành phố U có triển lãm nhỏ, chỉ có tôi với Bông Tuyết Nhỏ là khách mời coser, có ai đến ủng hộ không?
[Du Trúc Dạ]: @Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông, tuần này cậu cosplay cái gì?
[Coser Túc Nguyệt]: Cậu ấy với tôi cosplay chung một series, đều do bên quảng cáo chỉ định.
[Coser Túc Nguyệt]: Là cái game b.ắ.n s.ú.n.g chủ đề tận thế đang hot gần đây ấy. [Hình ảnh]
[Du Trúc Dạ]: A a a là thiếu niên chỉ huy tóc trắng trong video quảng bá kìa, cái eo cái chân kia chậc chậc chậc.
[Mùa Đông Của Bông Tuyết Nhỏ]: Tôi thích.
[Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông]: ?
[Coser Túc Nguyệt]: Tôi cos lính đ.á.n.h thuê vác s.ú.n.g phóng lựu (bazooka) bên cạnh cậu ấy.
[Coser Khiếu Lâm]: @Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông, hôm đấy nhớ chụp ít ảnh feedback nhé.
[Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông]: Chắc đạo cụ nặng lắm, đến lúc đó tùy tình hình rồi chụp.
Phương Tri Nhiên về ký túc xá ăn trưa, mở app đặt vé máy bay đi thành phố U.
Vừa hay nhập học lâu thế rồi, cậu vẫn chưa về nhà lần nào.
Chuyến này đi thành phố U làm coser chính thức xong, cậu còn có thể về nhà thăm mẹ.
Cậu suy nghĩ một chút, mở WeChat, xin nghỉ với Quý Hành Xuyên —
[F]: Cuối tuần này em đi thành phố U.
[Quý Hành Xuyên]: Được, Nhiên Nhiên báo cáo với anh rồi.
[F]: Chim cánh cụt ngồi bệt run rẩy.jpg
[F]: Nhiên Nhiên đi làm gấu trúc lớn đây, anh đi bắt con trâu ngựa khác làm việc cho anh đi.
[Quý Hành Xuyên]: Không cần người khác.
[F]: .
[Quý Hành Xuyên]: Cosplay vui không?
[F]: Vui. Anh đi cosplay đi, đừng suốt ngày nghĩ cách chơi coser nữa.
[Quý Hành Xuyên]: Ok.
[F]: ?
*
Vài ngày sau, máy bay chở Phương Tri Nhiên cất cánh từ thành phố S hạ cánh xuống thành phố U lúc mười giờ sáng.
Người của ban tổ chức Comic Con đợi cậu ở sân bay, giơ cao tấm biển vẽ bông tuyết, vô cùng bắt mắt.
Phương Tri Nhiên xách túi lớn túi nhỏ, chào hỏi người ta.
"Thầy Bông Tuyết đi một mình ạ?" Người của ban tổ chức hỏi, "Không mang theo hậu cần?"
Phương Tri Nhiên: "Có mình tôi thôi."
Tình Đăng Culture không bố trí hậu cần cho coser, thường là trợ lý đi theo, cũng chẳng giúp được gì nhiều.
Gần đây cậu sắp ngừng hợp tác, tiền thưởng của trợ lý không còn, đang vội vàng đi đào tạo người mới rồi, càng không đi theo cậu.
Cậu thay đồ và trang điểm thành thạo trong phòng thay đồ do ban tổ chức cung cấp, đúng giờ bắt đầu ký tặng, ngồi vào bàn khách mời.
Bạn cũ Túc Nguyệt quay đầu nhìn cậu, vừa nhìn vừa chép miệng liên tục: "Bông Tuyết Nhỏ, gương mặt vĩ đại thật đấy."
"Muốn không?" Phương Tri Nhiên xoay khẩu s.ú.n.g lục đạo cụ trong tay, "Bố dạy con cách đầu t.h.a.i nhé."
"Xem cậu đắc ý kìa." Túc Nguyệt chỉ tay, "Cậu nhìn thấy hàng dài kia chưa? Đều là xếp hàng đợi cậu đấy, tôi xem lát nữa cậu còn cười được không."
Phương Tri Nhiên không cho là đúng: "Làm gì có hàng dài? Đây là hàng ngắn mà."
Vừa dứt lời, rắn săn mồi chiếu vào đời thực.
Hàng ngắn nuốt hàng ngắn, hàng ngắn biến thành hàng dài, chỉ trong mười mấy giây ngắn ngủi, một hàng dài không thấy điểm cuối xuất hiện trước mặt cậu.
Phương Tri Nhiên: "..."
"Bông Tuyết Nhỏ tui hot thật rồi." Cậu nói, "Nhiều người đến xem tui thế này cơ à?"
"Video quay dưới nước với video quảng bá tiểu thuyết của cậu quay đẹp thật mà." Túc Nguyệt nói, "Tôi xem Weibo rồi, hôm nay nhiều người đặc biệt bay từ nơi khác đến xem cậu đấy, cậu mau bảo ban tổ chức chốt số lượng ngay đi, không thì lát nữa chỉ riêng tương tác từng người một thôi cũng đủ làm cậu mệt ch.ết."
Túc Nguyệt giơ tay gọi người của ban tổ chức đến: "Vé ký tặng của các bạn bán hơi lố rồi đấy? Mau ngắt hàng cho cậu ấy đi, số còn lại thì hoàn tiền."
Người của ban tổ chức liên tục xin lỗi: "Thật sự xin lỗi, lúc mở bán vé có bên kênh phân phối thiếu kinh nghiệm, thầy Bông Tuyết, bây giờ chúng tôi đi chốt danh sách ngay."
"Đợi đã." Phương Tri Nhiên đập bàn, "Không cần chốt, số lượng này ký được."
Cậu từng xếp hàng dài ở Comic Con không ít lần, mọi người đều vì đam mê mà đến từ bốn phương tám hướng, vì thích một người hoặc một nhân vật mới tụ họp lại.
Cái cảm giác đau đớn khi bị thông báo hàng đã đầy cậu hiểu rõ nhất.
"Ký." Phương Tri Nhiên đập mạnh xuống bàn, "Ký kết khế ước với Bông Tuyết Nhỏ đi nào, loài người!"
Ban tổ chức: "..."
Túc Nguyệt: "..."
Bảo sao cái tên này đứng đầu bảng xếp hạng năng lực nghiệp vụ coser do web X bình chọn, cái nhiệt huyết thời "trẻ trâu” này vẫn chưa hề giảm sút chút nào.
Hơn nửa buổi chiều, Phương Tri Nhiên bận rộn, bận chụp ảnh chung, bận viết lời đề tặng, bận nhận đồ ăn fan tặng, Túc Nguyệt bên cạnh gục xuống bàn mấy lần, ngủ gà ngủ gật đến mức OOC, cậu vẫn chẳng ngơi tay chút nào.
"Bông Tuyết." Mỗi người chỉ có 30 giây tương tác, cô bé đứng trước mặt cậu nói liến thoắng, "Hu hu hu ban tổ chức ch.ết tiệt bán lố vé rồi chứ gì, em mãi mãi thích thầy!"
"Chữ đẹp quá." Cô bé nói, "Nào, Bông Tuyết chụp chung nào! Cho em mượn khẩu s.ú.n.g kia tạo dáng với."
"Cái đó thường thôi." Phương Tri Nhiên nhấc khẩu s.ú.n.g b.ắ.n tỉa đạo cụ dưới chân lên, "Vác cái này đi, cái này ngầu, đủ để em khoe cả năm đấy."
Cô bé ôm bức ảnh chụp chung, che miệng cười trộm, mãn nguyện rời đi.
Thầy Bông Tuyết xoay xoay cổ tay hơi đau nhức, đón tiếp vị fan tiếp theo.
Khác với những fan khác lao tới tặng quà xin chữ ký rồi tỏ tình các kiểu, vị này bình tĩnh như fan giả.
Sao thế? Hướng nội à?
Để tôi trị cho.
"Có muốn tôi ký gì không?" Mái tóc trắng cắt tỉa so le che trước trán, tốc độ nói của cậu nam sinh chậm lại một chút, "Hoặc là muốn chụp ảnh kiểu gì nào? Hôm nay thời gian gấp rút, chúng ta chỉ có 30 giây tương tác thôi, bạn đừng..."
Phương Tri Nhiên sững người.
Người trước mặt rất cao, mặc áo gió đen, cổ quàng khăn kẻ caro, khăn quàng che mất nửa khuôn mặt dưới.
Nhưng dáng mắt sắc sảo và sống mũi cao thẳng kia, đủ để Phương Tri Nhiên nhận ra người này.
"Lão tặc, anh làm gì ở đây thế?" Cậu hạ thấp giọng.
"Vốn định cos fan cuồng của thầy Bông Tuyết một chút." Quý Hành Xuyên nói, "Xin một tấm chữ ký đề tặng 'Gửi Mùa Đông Của Bông Tuyết Nhỏ', rồi bắt em chụp ảnh b.ắ.n tim với anh."
Quý Hành Xuyên: "Bây giờ anh đổi ý rồi."
Quý Hành Xuyên: "Bây giờ anh là fan giả không cầu không muốn, em cứ ngồi đó đi."
"Nghỉ ngơi 30 giây đi." Anh nói, "Thầy Bông Tuyết chăm chỉ."
