Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 59: Các Em... Đang Họp Nhóm Ở Cái Chỗ Quái Quỷ Nào Thế?!
Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:46
Editor: Yang Hy
Khương Phong loạng choạng một cái.
"Đến b.ắ.n tim nào." Phương Tri Nhiên nói, "Bỏ ra bốn trăm tám để gặp em đâu có dễ."
Khương Phong lại loạng choạng, cứng ngắc giơ ra nửa cái... càng cua.
"Nụ cười của anh đâu?" Phương Tri Nhiên giơ điện thoại lên, "Mấy hôm trước chụp ảnh đồng phục với em chẳng phải cười tươi lắm sao?"
Khương Phong loạng choạng ba cái.
Em cũng biết là chúng ta mới chụp mấy hôm trước à!
"Vui lên nào." Phương Tri Nhiên vỗ vai đàn anh Khương, "Tác giả anh theo dõi, hôm nay lại xin nghỉ rồi đấy."
Khương Phong: "..."
A a a a.
"A a a bạn fan này, có phải không khỏe không?" Nhân viên bước tới, "Thấy bạn cứ loạng choạng mãi."
Khương Phong: "Tôi..."
"Không sao đâu!" Nhân viên ân cần nói, "Thầy Bông Tuyết của chúng tôi ở ngoài đời có phải còn đáng yêu hơn trên mạng không! Gặp thầy Bông Tuyết kích động như vậy là có thể hiểu được!"
"Lần sau lại 'mua vé' đến nhé!" Phương Tri Nhiên đổ thêm dầu vào lửa.
Khương Phong chịu 100.000 sát thương bạo kích.
"Đàn em ác thật." Trên bàn khách mời, Phan Hủ vẫn còn bàng hoàng.
"Cậu mới biết ngày đầu à?" Quý Hành Xuyên hỏi.
Phan Hủ: "Hê hê hê cũng vui phết."
"Nếu không khỏe thì qua bên cạnh nghỉ ngơi một lát nhé." Nhân viên chu đáo nói, "Ngắm nhìn ba thầy nhiều hơn chút."
Thế là, Khương Phong bị nhân viên kéo đi, ngồi xuống —
Sau lưng Phan Hủ.
Khóe miệng Phan Hủ giật giật, bắt đầu toát mồ hôi.
Phương Tri Nhiên tiêu sái vẫy tay với fan xếp hàng phía sau, trở về bàn khách mời.
"Em chợt nhớ ra." Phương Tri Nhiên nói, "Đàn anh Gừng, 480 tệ anh lấy làm trâu ngựa thời vụ cho bọn em, không phải là..."
"Đừng nói nữa." Lý trí của Khương Phong sắp về không rồi.
Làm trâu ngựa cho ba người này suốt một tháng, rồi thì... cùng nhóm kiếm tiền cùng nhóm tiêu?!
Cậu ta nhận được cái gì?!
Một tháng làm việc vặt?
Khương Phong héo úa rồi.
"Trải nghiệm Comic Con của em chỉ còn 10% thôi." Phương Tri Nhiên nghịch cái móc khóa Đại học A trong tay, ghé sát vào, thì thầm với Quý Hành Xuyên, "Lại thêm một cái bóng đèn nữa."
"Ừm..." Quý Hành Xuyên nói, "Hai cái bóng đèn đời cũ."
"Làm việc trước đã." Phương Tri Nhiên nói.
"Thầy Bông Tuyết!" Fan bước lên, "Viết cho em một lời đề tặng được không ạ?"
"Không thành vấn đề." Phương Tri Nhiên nói, "Vẽ thêm cho bạn bông tuyết lớn nữa nhé, ID của bạn là gì?"
"Thầy ơi, em tên là 'Tay Chân Luống Cuống'!" Fan nói, "Bình thường em không hoạt động nhiều lắm, chắc thầy không ấn tượng gì với em đâu."
Phương Tri Nhiên: "?"
Quen tai quá.
Ấn tượng đau thương quá, nắm đ.ấ.m cứng rồi.
"Thầy ơi, thầy viết cho em một câu chúc đi ạ!" Fan nói, "Chúc gì cũng được, thầy thấy em cần gì thì viết ạ!"
Phương Tri Nhiên không cần nghĩ ngợi, hạ b.út như thần.
"Chúc bạn tay chân linh hoạt vận dụng tự nhiên"
"Tay Chân Luống Cuống" ôm lời đề tặng vui vẻ rời đi.
Khương Phong ngồi sau bàn khách mời, vẻ mặt hoảng hốt.
Em gái Bông Tuyết đáng yêu ngọt ngào trên ảnh là con trai thì thôi đi, lại còn là cậu đàn em học thần hôm qua biện luận khiến cậu ta câm nín trong buổi họp nhóm.
Thầy Mùa Đông l.ồ.ng tiếng cho bao nhiêu nhân vật kinh điển, giọng nói có thể trầm lạnh có thể ngông cuồng, vậy mà lại là ông đàn anh tiến sĩ mở miệng ra là "Cậu còn muốn tốt nghiệp không" của cậu ta.
Quá đáng nhất là, cái thứ tác giả thái giám (hay drop truyện) này.
Thái giám lại ở ngay bên cạnh mình?!
Mình còn từng khuyên người ta làm thái giám?!
Khương Phong: "..."
"Cái hội trường này có phải hơi nóng không nhỉ?" Trên bàn khách mời, Phan Hủ như ngồi trên đống lửa.
"Đúng là hơi..." Quý Hành Xuyên đứng ngồi không yên, "Ra mồ hôi rồi."
"Em cũng nóng." Thầy Bông Tuyết sắp bị nhìn chằm chằm đến bốc hỏa rồi.
Ánh mắt đàn anh Khương biến thành tia laser rồi, bỏng người.
"Thầy Cấp Vũ." Nhân viên đến, "Thầy có cần nghỉ ngơi một lát không?"
"Không không không." Phan Hủ nói, "Tôi có thể tiếp tục."
Nhân viên: "Thầy không nghỉ chút sao?"
Bị mắng theo dây chuyền sướng rồi à?
Phan Hủ lắc đầu như trống bỏi.
"Sau lưng anh ấy có một tràng c.h.ử.i mắng." Phương Tri Nhiên hả hê khi người gặp họa, "Đang ủ."
"Sắp bốn giờ rồi." Quý Hành Xuyên nói, "Anh và Tiểu Nhiên phải ra sân khấu rồi, cậu tự gánh đi nhé."
Phan Hủ: "Đợi đã! Em cũng muốn ra sân khấu!"
"Anh có tài nghệ gì?" Phương Tri Nhiên hỏi, "Drop truyện à?"
Phan Hủ: "..."
Phương Tri Nhiên tương tác xong với vị fan cuối cùng trong hàng, tinh thần sảng khoái.
Tương Nguyệt Media giỏi thật, số lượng vé VIP bán ra vừa đủ, không đến mức khiến người ta mệt mỏi.
"Thầy Mùa Đông." Phương Tri Nhiên nói, "Lát nữa lên sân khấu, trải nghiệm Comic Con của anh sẽ quay lại thôi."
Quý Hành Xuyên: "..."
"Thật đấy." Phương Tri Nhiên nói, "Đừng nản lòng, hai cái bóng đèn này chỉ là t.a.i n.ạ.n thôi."
Phương Tri Nhiên: "Sân khấu vui lắm, có rất nhiều fan yêu mến anh biểu diễn cùng anh, còn có khán giả may mắn tương tác với anh nữa, anh sẽ cảm nhận được tình yêu tràn đầy của thế giới 2D."
Quý Hành Xuyên: "Được thôi."
Nghe cũng không tệ.
"Thu dọn một chút, chuẩn bị rút lui thôi." Phương Tri Nhiên nói, "Chúng ta tránh xa mấy người nồng nặc mùi họp nhóm này ra."
"Hai cậu lát nữa nếu rảnh, có thể thảo luận một chút về dự án hôm qua chưa nói xong." Quý Hành Xuyên nói.
Phan Hủ: "Oẹ."
Khương Phong: "Oẹ."
Coser Bông Tuyết và diễn viên l.ồ.ng tiếng Mùa Đông tạm thời rời khỏi hiện trường dưới sự tháp tùng của hậu cần và an ninh.
Bên bàn ký tên, chỉ còn lại Phan Hủ và độc giả Khương Phong của cậu ta.
Vị độc giả xếp hàng cuối cùng ký xong, Phan Hủ từ từ quay đầu lại.
Phan Hủ: "Hi."
Phan Hủ: "Anh chị em cùng thầy chúng ta, chỉ có đàn chị Uyển Hòa, đàn em Hi, với cả em là thành thật nhất."
"Anh cũng không ngờ cái buổi họp lớp của cậu là họp cách ngày đâu." Phan Hủ nói.
"Tối qua anh lại không ra chương mới." Khương Phong nói, "Em đợi đến nửa đêm đấy."
"Anh đang làm dự án của hai anh em mình mà, hôm qua em tìm anh suốt." Phan Hủ biện hộ.
"Có một khả năng nào..." Khương Phong nói, "Em đợi chương mới chán quá, mới tìm anh làm dự án không."
Cả hai đều im lặng.
Trong phòng nghỉ của khách mời, Quý Hành Xuyên xin nhân viên một cốc nước ấm, cắm ống hút, đưa cho Phương Tri Nhiên.
Phương Tri Nhiên ngậm ống hút, vừa ừng ực uống nước, vừa nghịch điện thoại.
Truyện ngắn miễn phí cậu theo dõi trên web X hôm qua lại ra chương mới, trước sau cộng lại cũng được 50.000 chữ rồi, có thể bắt đầu ăn rồi.
Quý Hành Xuyên đi xác nhận quy trình hoạt động với MC sân khấu, Phương Tri Nhiên rảnh rỗi mở truyện ngắn ra.
Chương 1
[Đàn em lại mặc áo blouse của đàn anh rồi, trông ngoan ngoãn và gầy gò quá đi.]
[Đàn anh của tôi rất thích mua đồ ăn vặt cho đàn em nhỏ ăn, mỗi lần đàn em ăn, đàn anh đều nhìn chằm chằm.]
[Hồi cuối thu, đàn anh mua hồng liên tục mấy ngày liền cho đàn em nhỏ ăn, có lần còn rút khăn giấy, giúp đàn em lau khóe miệng.]
[Hê hê.]
Phương Tri Nhiên: "?"
Chương 2
[Cậu đàn em của tôi có sức phá hoại cực mạnh.]
[Môi trường trưởng thành của em ấy chắc chắn không tầm thường, em ấy rất độc lập, cũng rất kiên cường.]
[Nhưng đàn anh luôn chăm sóc em ấy.]
[Có lần em ấy bị thương mắt, đàn anh dắt em ấy đi, em ấy còn hơi đỏ mặt.]
Phương Tri Nhiên: "?"
Chương 3
[Sau đó, đàn em nhỏ thỉnh thoảng lại đến ký túc xá của đàn anh ngủ qua đêm.]
Phương Tri Nhiên: "??"
Camera giám sát gỡ rồi mà.
Không đúng, độ trùng hợp này cũng cao quá rồi.
Bên cạnh có tác giả? Còn có thật.
Được lắm, cái tên Phan Hủ ch.ết tiệt này, đào hố không lấp thì thôi, lại còn đào mấy cái hố liền.
Phương Tri Nhiên xắn tay áo, bẻ khớp ngón tay, đợi Comic Con kết thúc, cậu phải nói chuyện phải trái với tác giả Phan mới được.
"Sao thế?" Quý Hành Xuyên cầm một chiếc lược chống tĩnh điện quay lại.
"Xem này." Phương Tri Nhiên đưa điện thoại ra.
Quý Hành Xuyên thành thạo dùng lược chải tóc giả cho cậu, lại chỉnh c.h.ặ.t trâm cài đầu cho cậu, cuối cùng nhận xét: "Nhiệm vụ anh giao cho Phan Hủ vẫn còn nhẹ quá."
Khu vực khách mời A.
Phan Hủ hắt xì hơi liên tục mấy cái, hỏi Khương Phong: "Em mắng anh à?"
"Không phải em đâu nhỉ?" Khương Phong nói, "Người mắng anh nhiều thế mà."
Phan Hủ: "..."
"Thôi bỏ đi." Phan Hủ nói, "Bên anh cũng ký xong rồi."
"Anh đi viết văn à?" Khương Phong hỏi.
Phan Hủ nhảy dựng lên: "Em còn là người không?"
"Ý anh là." Phan Hủ nói, "Chúng ta ra sân khấu chơi đi, nghe nói màn trình diễn sân khấu của Bông Tuyết đỉnh lắm, với lại buổi này cũng là buổi biểu diễn công khai đầu tiên của Mùa Đông, tiền cũng tiêu rồi, chúng ta đi xem chút gì mới mẻ đi."
"Cũng được." Khương Phong nói, "Xem diện mạo tinh thần của những người 2D khác xem sao."
*
Buổi biểu diễn kết hợp khu AB hôm nay sắp bắt đầu, người đi dạo triển lãm nườm nượp đổ về phía sân khấu.
Phan Hủ và Khương Phong theo dòng người, chen chúc từng chút một vào trong.
"Anh có thể viết tiếp chương 356 được không?" Khương Phong hỏi, "Em vội lắm rồi."
"Hay là anh cho em xem bản phác thảo nhé." Phan Hủ nói.
Khương Phong: "???"
Khương Phong xoa tay: "Dài không?"
"Có một câu thôi." Phan Hủ nói, "Nhân vật chính trải qua muôn vàn khó khăn, vượt ải thành công."
"Em gi.ết anh đấy, Phan công công." Khương Phong nói.
Dưới sân khấu, bỗng nhiên nổ ra một tràng hoan hô.
"Nhanh, máy ảnh chuẩn bị sẵn sàng." Người hàng sau nói, "Màn cos của Bông Tuyết đỉnh lắm, động tác thần thái đều sát nguyên tác."
"Chúng ta cũng chụp đi." Phan Hủ nói, "Bình thường đâu có thấy được đàn em skin xịn thế này."
Trên sân khấu, coser trước vừa xuống, âm nhạc lại vang lên, dưới khán đài reo hò ầm ĩ.
【Ha ha.】
Một giọng nói tùy ý, lả lơi vang lên.
"A a a a." Người hàng sau hét lên, "Thầy Mùa Đông!"
"Vãi chưởng." Khương Phong khiếp sợ, "Đàn anh còn biết nói chuyện kiểu này à?"
Phan Hủ cũng ngẩn người.
【Con đường thành thần, quang minh lỗi lạc, được muôn người ngưỡng mộ.】
【Đi theo ta, ta đưa ngươi đến nơi cao nhất thế gian này.】
"Có chút ấn tượng đấy." Khương Phong nói, "Nghề tay trái của hai người họ đều khá ấn tượng."
"Còn anh?" Phan Hủ hỏi.
Khương Phong: "Anh không ra gì."
"Bông Tuyết Nhỏ!" Người phía sau lại hét lên.
【Dựa vào ngươi?】
Trên sân khấu, một giọng thiếu niên trong trẻo, kiêu ngạo vang lên.
"Ồ ồ ồ cái này là Du Trúc Dạ." Người phía sau nói, "Cậu ấy nói chuyện nghiêm túc nghe cũng hay phết."
Phương Tri Nhiên chậm rãi bước lên sân khấu, đôi cánh sau lưng bung mở trong nháy mắt, lông vũ rơi lả tả.
Dây cung trong tay thiếu niên căng c.h.ặ.t, kéo căng về phía hư không.
【Không đi theo ngươi, ta cũng có thể làm được.】
"Gào gào gào, ngầu quá." Phan Hủ nói, "Tiểu Nhiên giỏi thật."
"Đúng rồi, Khương Phong." Phan Hủ thấm thía nói, "Em phải bảo vệ bí mật của chúng ta đấy nhé."
"Sẽ không để các đàn chị biết phong cách của mọi người trong thế giới 2D thế này đâu." Khương Phong nói.
Bí mật của ba người, cứ thế biến thành của bốn người.
"Mai đàn anh viết thêm 20 chữ cho em sướng nhé." Phan Hủ nói.
Khương Phong: "?"
Anh ngắn thật.
*
"Xông lên! Chị phải xem xem CP Đông Tuyết rốt cuộc dựa vào đâu mà hot thế!" Cam Uyển Hòa nắm cổ tay Sở Hi chạy như bay tới, túi giấy trong tay đựng một đống thú bông.
"Oa, em yêu cosplay mất rồi." Sở Hi nhìn coser mặc đồ trắng trên sân khấu từ xa, "Thầy Bông Tuyết vừa nãy đẹp quá, nhưng mà cậu ấy xuống sân khấu rồi."
Sở Hi: "Ra khỏi giới học thuật, thế giới bên ngoài thật tuyệt vời."
Còn giọng l.ồ.ng tiếng này nữa, hay quá đi mất, chất giọng tuyệt vời.
"Bên kia có chỗ trống kìa." Sở Hi chỉ vào bên cạnh sân khấu, "Chúng ta qua đó xem đi."
"Được." Cam Uyển Hòa nói.
Cam Uyển Hòa bám vào lan can: "Vui quá đi, hôm nay cuối cùng cũng không phải gặp mấy con chim sẻ ồn ào kia rồi."
"Đúng là mọi người đều cảm thấy không khí 2D rất tốt." Khương Phong quay sang nói với Phan Hủ.
Phan Hủ: "Trốn tránh hiện thực mà."
Phan Hủ: "Ngoại trừ sự cố nhỏ vừa rồi, em xem, nhìn quanh đây xem, đều là không khí 2D tràn ngập, coser đi dạo, quà miễn phí ở các gian hàng."
Phan Hủ quay đầu: "Còn cả mấy người bạn 2D chính hiệu mới toanh bên cạnh này nữa, để anh chào hỏi một cái, làm quen ba người..."
Cam Uyển Hòa: "?"
Khương Phong: "?"
Phan Hủ: "??"
Sở Hi: "..."
Phan Hủ và Khương Phong đồng thời hét t.h.ả.m một tiếng, ôm đầu ngồi xổm xuống.
Xong đời, Comic Con hôm nay coi như đi tong.
"Tiếp theo, thầy Mùa Đông của chúng ta, sẽ cùng thầy Bông Tuyết bước ra trước sân khấu." MC nói, "Tôi sẽ chọn hai khán giả may mắn, lên tương tác với hai thầy của chúng ta trước nhé."
"Tôi! Tôi!" Cam Uyển Hòa giơ tay nhiệt tình.
Đi đâu cũng được, nhanh ch.óng tránh xa hai cái thứ đen đủi nhìn phát chán trong buổi họp nhóm này ra.
"Tôi yêu Mùa Đông! Tôi yêu Bông Tuyết Nhỏ!" Cam Uyển Hòa nhảy cẫng lên, gào đến lạc cả giọng.
"Được được được." MC bị dọa sợ, "Fan nhiệt tình quá, tôi cảm nhận được tình yêu của bạn rồi, để nhân viên của chúng tôi mời hai bạn fan lên sân khấu."
"Bạn trai." Bên kia sân khấu, Phương Tri Nhiên vỗ vai Quý Hành Xuyên, "Cảm nhận được sự nhiệt tình của fan anh chưa?"
Phương Tri Nhiên đưa tay ra: "Đến đây nào, để chúng ta cùng nhau cảm nhận thật kỹ thế giới 2D đích thực."
"Phan Hủ gửi cho anh cái gì thế này?" Quý Hành Xuyên nhìn điện thoại, "Đừng lên, lên cái gì?"
Sở Hi bất ngờ bị kéo lên sân khấu, căng thẳng muốn ch.ết.
"Đàn chị Uyển Hòa!" Sở Hi nói, "Chúng ta chẳng hiểu gì về họ cả, lát nữa lộ tẩy mất."
Sở Hi: "Trước Comic Con này em còn chưa từng gặp họ."
"Không sợ." Cam Uyển Hòa nói, "Đàn chị từng ăn chút hint rồi, cũng hiểu sơ sơ, hai người này ngon lắm."
Cam Uyển Hòa: "Chúng ta đã đứng trên sân khấu Comic Con rồi, họp nhóm không đuổi kịp chúng ta đâu, hôm nay cứ vui vẻ là được."
"Đợi lâu rồi." MC nói, "Bây giờ, hãy cùng chào đón Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông và thầy Mùa Đông Của Bông Tuyết Nhỏ."
Cam Uyển Hòa vỗ tay nhiệt liệt.
Cam Uyển Hòa nhận lấy micro của MC: "Tôi yêu Mùa Đông! Tôi yêu Bông Tuyết!"
Phương Tri Nhiên đi trước: "?"
Phương Tri Nhiên: "..."
Phương Tri Nhiên quay đầu bỏ đi, đ.â.m sầm vào người Quý Hành Xuyên.
"Sao thế?" Giọng nói ôn hòa của Quý Hành Xuyên nghẹn lại ở âm cuối cùng, "..."
Quý Hành Xuyên quay đầu bỏ đi.
"Làm cái gì thế! Hai đứa đang làm cái gì thế!" Du Kim xuất hiện dưới sân khấu, "Quay lại!"
Du Kim: "Đi tương tác, đi kiếm tiền vàng cho mẹ!"
Phương Tri Nhiên, Quý Hành Xuyên: "..."
"Bây giờ đang đi về phía chúng ta là thầy Mùa Đông." MC nói.
Trên sân khấu, Sở Hi căng thẳng đến mức chân run lẩy bẩy.
Thật sự không lộ tẩy chứ, trước đây chưa từng gặp thật mà, hoàn toàn không hiểu gì cả...?
Sở Hi: "?"
Cam Uyển Hòa: "???"
Đây chẳng phải là trùm họp nhóm sao?
Ơ kìa, Quý Hành Xuyên, sao cậu lại đi ghép CP với người khác thế này!
Khoan đã, người đàn anh đang dắt tay nhìn kỹ lại sao giống Tiểu Nhiên thế, văn học thế thân à?
Không đúng, đây chẳng phải là con chim sẻ to nhất trong buổi họp nhóm hôm qua sao?
Cam Uyển Hòa: "..."
Vãi chưởng, sao lại là mấy người?
"Bạn fan cuồng nhiệt này." MC hỏi, "Có câu hỏi gì muốn hỏi thầy Mùa Đông và Bông Tuyết Nhỏ của chúng ta không?"
Quý Hành Xuyên mặt lạnh tanh: "Hỏi đi."
Nhìn thấy khuôn mặt này, Cam Uyển Hòa buột miệng thốt ra theo bản năng: "Vâng, cái lò nung của tôi bao giờ mới sửa xong?"
Quý Hành Xuyên: "..."
Phương Tri Nhiên: "..."
Sở Hi: "..."
Khách mời... quen quá.
"Hai chị." Phương Tri Nhiên hạ giọng, nghiến răng nghiến lợi, "Không phải đi leo núi à?"
Phương Tri Nhiên giậm chân xuống sân khấu: "Núi cao 1 mét?"
Sở Hi che mặt.
*
17:00:00
Nhóm chat [Cứ Thi Là Qua] (27)
[Lão Quách]: Có ai đó không? (^▽ ^)
[Lão Quách]: Thầy vẫn cần sự giúp đỡ của các em, thầy có một phương án thí nghiệm đề tài cần tập trung trí tuệ của mọi người.
[Lão Quách]: [Bao lì xì]
[Lão Quách]: @Quý Hành Xuyên, khi nào chúng ta rảnh có thể họp online một buổi không?
[Lão Quách]: Các em đều đang ở bên ngoài, đều không ở cùng nhau, thầy đăng ký một phòng họp rồi, chúng ta vào hết đi.
[Lão Quách]: [Bao lì xì] x10
Ở đất nước A xa xôi, trong văn phòng đại học, lão Quách đang kiểm tra số dư tài khoản của mình, cố gắng dùng tiền bạc để đ.á.n.h thức lương tâm của học trò.
Đúng lúc này, phía trên màn hình của ông hiện lên tin nhắn của Phương Tri Nhiên.
[F] mời thầy tham gia cuộc gọi video.
A, là Tiểu Nhiên, lúc nào cũng là người đầu tiên hưởng ứng, lão Quách cảm động rơi nước mắt.
[Lão Quách]: Em là đứa trẻ ngoan. Nhưng vấn đề lúc này của thầy cần chúng ta mở một buổi họp nhóm, tập trung trí tuệ của mọi người.
[F]: Nghe máy.
Đứa trẻ này lạnh lùng thật.
Cũng lâu rồi không gặp, gặp Tiểu Nhiên chút vậy.
"Quách, đang nói chuyện với ai thế?" Giáo viên cùng nhóm đi vào, hỏi bằng tiếng Anh.
"Học trò nhỏ nhất của tôi." Thầy Quách nói, "Em ấy giỏi lắm, bài báo lần trước cậu khen là của em ấy đấy."
"Anh biết cách đào tạo học trò thật." Giáo viên cùng nhóm nói, "Để tôi cũng xem học trò của anh chút nào."
Lão Quách mở video: "Anh nhìn thấy em ấy là biết ngay em ấy là một học sinh ngoan rất biết điều."
Trong màn hình video hiện ra sáu cái đầu.
Hai người đeo khẩu trang đen, một người ôm cuốn sách lòe loẹt, hai người đeo bờm tai thỏ lông xù, còn một người... ừm, còn một cô gái tóc trắng rất xinh đẹp.
Lão Quách: "Các em..."
"Thầy Quách, hôm nay thầy may mắn đấy, vừa khéo đông đủ cả." "Cô gái" tóc trắng lên tiếng, "Họp nhóm đi thầy."
Lão Quách: "..."
Giáo viên cùng nhóm: "..."
Màn hình còn một số khoảng trống, thỉnh thoảng có người qua đường tóc đỏ, tóc xanh, tóc tím lọt vào ống kính.
Lão Quách: "? Cách mở (video) sai à?"
"Họp đi, nhanh lên, thầy ngẩn ra đấy làm gì." Phương Tri Nhiên nói, "Chẳng phải hôm qua vừa họp xong sao? Thầy lạ lẫm à?"
Lão Quách không nỡ nhìn thẳng, cảm thấy mặt mũi già nua mất sạch sành sanh.
"Các em." Lão Quách gầm lên, "Đang họp nhóm ở cái chỗ quái quỷ nào thế hả!"
