Cái Gì? Tổng Tài Cố Chấp Bá Đạo Đã Chờ Tôi Mười Tám Năm - Chương 29: Kinh Hoàng Tại Quán Bar

Cập nhật lúc: 05/01/2026 14:33

Kể từ sau khi hẹn ước một năm với Nam Cung Thần, khoảng thời gian này, anh ta ngày càng bám lấy cô dữ dội hơn. Hạ Điềm Điềm cảm thấy anh ta hận không thể biến thành một con lười, treo trên người cô suốt 24 giờ mỗi ngày.

Khó khăn lắm hôm nay anh ta mới phải đi họp một cuộc họp rất quan trọng, trước khi đi còn dặn dò đủ điều, bảo cô đừng chạy lung tung, đợi anh làm việc xong sẽ đưa cô đi ăn.

"Ngoan ngoãn ở đây đợi anh, có nhu cầu gì cứ bảo trợ lý bên ngoài." Nam Cung Thần thỏa mãn ôm lấy cô, trân trọng đặt một nụ hôn lên tóc cô.

Hạ Điềm Điềm ngoan ngoãn gật đầu: "Anh mau đi đi, em không sao đâu, sẵn tiện em xem tivi luôn."

Cuối cùng cũng tiễn được Nam Cung Thần đi, cô không nhịn được mà reo hò vui sướng. Biết sớm anh ta bám người kinh khủng thế này, cô đã không đồng ý rồi. Hạ Điềm Điềm cảm thấy mình sắp không còn một chút không gian riêng tư nào nữa.

Hào hứng cầm điện thoại lên, cô chuẩn bị ra ngoài dạo chơi. Bấy lâu nay, hết bận rộn tìm việc lại chỉ biết ru rú ở nhà, cô vẫn chưa được thực sự đi tham quan thế giới này, chưa được cảm nhận sự phồn hoa nơi đây.

Tòa tháp Vân Thành là công trình biểu tượng của cả thành phố Kinh, bên trong cái gì cũng có.

Hạ Điềm Điềm đứng thẫn thờ bên ngoài tòa nhà, thật sự là quá đỗi xa hoa. Nghe nói bên trong có trung tâm thương mại, khách sạn, quán bar, muốn gì có nấy.

Cô nhẹ nhàng bước vào trong. Bây giờ cô cũng là một "phú bà" nhỏ rồi, vừa mới nhận lương tháng trước, nhất định phải vào mở mang tầm mắt.

... Mười phút sau, Hạ Điềm Điềm bất lực ngồi trước cửa một tiệm trà sữa. Đồ đạc ở đây quá đắt, dường như đơn vị tiền tệ của cô và nơi này không cùng một hệ quy chiếu vậy.

Bỗng nhiên, cô nhìn thấy Trương Dịch Tinh như đang bị một người ép buộc lôi kéo, đi về phía thang máy. Trương Dịch Tinh trông có vẻ rất không tình nguyện, liên tục vùng vẫy, nhưng gã đàn ông đang kéo anh ta lại có sức lực cực lớn, mặc cho anh ta phản kháng vẫn bị lôi đi xềnh xệch.

Hạ Điềm Điềm không kìm được mà đi theo. Người đồng hương này kể từ lần gặp trước, tuy có kết bạn mạng xã hội nhưng chưa từng nói chuyện với cô lời nào.

Nam Cung Thần tuy đã hứa sẽ giúp anh ta, nhưng sau đó cô cũng không tiện hỏi thêm, cứ hễ hỏi đến là cái gã hay ghen kia lại phát điên lên.

"Trợ lý Tiêu, ông thả tôi ra. Tôi tự đi được." Trương Dịch Tinh không ngờ tên trợ lý nam này lại cứng nhắc như vậy, dù anh có phản kháng thế nào gã vẫn lôi c.h.ặ.t không buông.

"Hừ... Trương Dịch Tinh, cậu đừng có giở trò nữa. Vương tổng chỉ mời cậu lên ăn một bữa cơm thôi, nếu cậu còn không biết điều như vậy, tiền vi phạm hợp đồng trên trời kia cậu có đền nổi không?" Trợ lý Tiêu thiếu kiên nhẫn đẩy anh vào thang máy. Một kẻ sắp phải rên rỉ dưới thân đàn ông thì có gì mà cao quý chứ.

Trương Dịch Tinh cười khổ, anh biết bữa cơm hôm nay dù thế nào cũng không thoát được, thậm chí có thể... Anh không tự chủ được mà siết c.h.ặ.t l.ồ.ng n.g.ự.c mình...

"Này, thả anh ấy ra! Không thấy người ta không muốn sao?" Hạ Điềm Điềm từ phía sau thở hổn hển chạy tới. Bọn họ vừa vào thang máy, cô suýt chút nữa thì mất dấu, may mà một chiếc thang máy khác vừa đến, cô liền bấm tầng 15 và cuối cùng cũng đuổi kịp.

"Cô là ai?" Trợ lý Tiêu nheo mắt, đ.á.n.h giá cô gái trước mặt. Trông khoảng mười tám mười chín tuổi, tuy không phải sắc nước hương trời nhưng lại thanh xuân mơn mởn, đặc biệt đáng yêu.

"Là cô à? Cô mau đi đi, đây không phải nơi cô nên đến đâu." Trương Dịch Tinh lo lắng đẩy cô ra, liên tục nháy mắt ra hiệu.

"Không được, có đi thì cùng đi." Hạ Điềm Điềm kiên trì nói.

"Hì hì... Đã đến đây rồi thì cùng vào trong làm khách đi, đều đừng hòng đi đâu hết."

Hừ, sao có thể để cô đi dễ dàng như vậy?

Trợ lý Tiêu liếc mắt ra hiệu sang bên cạnh, vài gã đàn ông lập tức vây quanh.

"Các... các người muốn làm gì?" Hạ Điềm Điềm bắt đầu hoảng sợ, cô không ngờ những người này lại to gan đến vậy.

"Trợ lý Tiêu, để cô ấy đi, tôi sẽ đi cùng các ông." Trương Dịch Tinh chắn trước mặt cô.

"Nực cười, cậu tưởng cậu có quyền lựa chọn sao? Lôi cả hai vào cho tôi." Trợ lý Tiêu ra lệnh. Ở đây thỉnh thoảng vẫn có người qua lại, tuy mọi người đến đây thường không lo chuyện bao đồng nhưng khó tránh khỏi biến số, cứ vào đến phòng bao đã...

Lần đầu tiên trong cả hai kiếp người Hạ Điềm Điềm phải trải qua cảnh tượng đen tối này, cô không khỏi hối hận vì sự hấp tấp của mình. Lẽ ra cô nên gọi điện cho Nam Cung Thần trước khi lên đây, hoặc báo cảnh sát rồi mới tới. Bây giờ, cô đã trở thành cá trên thớt của người ta rồi...

Đang lúc cuống cuồng, cửa thang máy đột nhiên vang lên. Cô thậm chí còn chưa kịp nhìn rõ người bước ra là ai, đã vội lao tới nắm c.h.ặ.t lấy tay người đó: "Làm ơn giúp chúng tôi báo cảnh sát với, ở đây có người muốn cưỡng bức chúng tôi."

Người đàn ông vô cảm nhìn chằm chằm vào bàn tay đang nắm lấy tay mình một lúc lâu, sau đó mới chậm rãi ngẩng đầu lên, trực tiếp đưa tay kéo cô lại, cúi đầu hôn xuống.

Những người đi theo phía sau hít vào một ngụm khí lạnh. Trong giới này ai mà không biết Cố thiếu có một căn bệnh lạ, cứ hễ tiếp xúc với phụ nữ là sẽ bị nổi mề đay. Vừa nãy bọn họ còn tưởng cô gái này tiêu đời rồi, ai ngờ đâu...

Hạ Điềm Điềm liều mạng vùng vẫy, cô không ngờ ở đây lại có nhiều kẻ tâm thần đến thế, khóe mắt không kìm được mà ứa nước mắt. Người đàn ông khựng lại một chút, buông cô ra, đưa tay lau đi những giọt lệ trong mắt cô: "Cô nói xem, muốn tôi giúp gì nào?"

Giọng nói thanh nhã của người đàn ông vang lên.

Vừa được buông ra, Hạ Điềm Điềm lập tức chạy về phía Trương Dịch Tinh. Cô nắm c.h.ặ.t t.a.y anh ta, cả người không ngừng run rẩy, cô đã thực sự bị dọa sợ rồi.

Nhìn thấy hành động của cô, trong mắt người đàn ông thoáng qua một tia không hài lòng.

"Xin lỗi Cố thiếu, người mới không hiểu quy tắc, đã làm phiền đến ngài. Chút nữa Vương tổng sẽ đích thân đến tạ lỗi với ngài." Trợ lý Tiêu trừng mắt dữ dội với Hạ Điềm Điềm, gã không ngờ người phụ nữ này lại to gan đến mức ai cũng dám đụng vào.

"Vương tổng?" Cố Thời Yến không thèm để ý đến gã, ngước mắt nhìn Hạ Điềm Điềm: "Vẫn cần tôi giúp chứ?"

"Anh bằng lòng giúp chúng tôi sao?" Hạ Điềm Điềm không tin nổi nhìn anh ta.

"Ừ, nhưng mà, cô phải đến bên cạnh tôi."

"Đến bên cạnh anh làm gì?" Chịu quá nhiều cú sốc, cô hơi phản ứng không kịp.

"Làm người phụ nữ của tôi." Người đàn ông thản nhiên nói. Xung quanh vang lên những tiếng trầm trồ kinh ngạc, nhưng anh ta vẫn như không có chuyện gì, nhìn chằm chằm vào Hạ Điềm Điềm.

"Hoặc là làm người phụ nữ của tôi, hoặc là bị bọn họ lôi vào phòng bao, còn chưa biết bên trong có cái gì đang đợi các người đâu... Nhưng tôi đoán, kết cục sẽ t.h.ả.m hơn làm người phụ nữ của tôi gấp nghìn lần, vạn lần..."

Anh ta không hề dọa dẫm cô, bởi gã Vương tổng kia nổi tiếng là ăn tạp cả nam lẫn nữ, hơn nữa thủ đoạn cực kỳ bạo ngược, những kẻ cùng hội cùng thuyền với gã cũng chẳng tốt đẹp gì.

Hạ Điềm Điềm không ngờ anh ta lại nói vậy. Làm người phụ nữ của anh ta? Nếu cô đồng ý, Nam Cung Thần chắc chắn sẽ phát điên mất! Nghĩ đến dáng vẻ điên cuồng của anh ta, cô không khỏi rùng mình một cái.

"Sao nào? Không đồng ý à? Vậy các người cứ tự nhiên đi..." Cố Thời Yến nhún vai, tựa vào cửa thang máy, ra vẻ không định can thiệp nữa.

Trợ lý Tiêu vội vàng nháy mắt với mấy gã đàn ông, vài tên liền lôi kéo hai người họ đẩy vào lối đi. Thấy sắp bị lôi vào hành lang với ánh đèn mờ ảo, Hạ Điềm Điềm sợ hãi hét lớn: "Tôi đồng ý, tôi đồng ý với anh!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.