Cái Giá Của Tham Vọng - Chương 3

Cập nhật lúc: 21/08/2026 19:01

Nhưng tôi không quan tâm.

Tôi cũng không muốn lãng phí thời gian cho những chuyện vặt ấy.

Ngược lại, Tống Cẩm — tổng giám đốc bộ phận kỹ thuật, cũng là một người bạn khá thân với tôi — tới tìm.

Cô ấy nhắc tới suất điều chuyển kia với vẻ không hài lòng.

Bộ phận kỹ thuật không chỉ có một phó tổng là Tiêu Duyên.

Còn một nữ phó tổng khác tên Hà Chiêu.

Năng lực ngang ngửa, thậm chí ở một số phương diện còn ổn định hơn.

Cô ấy cũng muốn cạnh tranh suất vào tổng bộ.

“Tôi vốn tưởng hai người họ còn có thể cạnh tranh công bằng.”

“Nhưng giờ Tiêu Duyên công khai đi cùng Thẩm Kha như thế, chắc trong lòng đã nghĩ chuyện này nằm chắc trong tay.”

Tống Cẩm bĩu môi.

“Đúng kiểu tiểu nhân đắc chí.”

“Nhìn mà khó chịu.”

Cô ấy lại nhìn tôi.

“Minh Âm.”

“Nói là ưu tiên bộ phận kỹ thuật, nhưng cô cũng làm ở đây bảy năm.”

“Nếu xét thâm niên…”

Tống Cẩm biết chuyện giữa tôi và Tiêu Duyên.

Cũng hiểu Thẩm Kha tượng trưng cho điều gì trong mắt anh ta.

Bởi vậy trong lời nói mang theo chút bất bình thay tôi.

“Không sao.”

“Tổng bộ tự có đ.á.n.h giá.”

Tôi lật tài liệu, giọng vẫn bình thản.

“Hơn nữa tôi vốn không đi theo lộ trình này.”

“Không có xung đột gì với họ.”

Hai người nói thêm vài câu rồi tôi quay lại công việc.

Trong lúc nghỉ ngắn, tôi vô tình lướt thấy vòng bạn bè của Tiêu Duyên.

Cả bộ phận kỹ thuật gần như ai cũng nhận được một phần quà.

Danh nghĩa là mời mọi người “chứng kiến” cuối cùng anh ta cũng theo đuổi được người mình thích.

Trong lòng nhân viên nghĩ gì thì khó nói.

Nhưng đã nhận đồ người ta, phần lớn vẫn bấm like rồi chúc mừng.

Một vài người bạn biết nội tình thì liên tục nhắn cho tôi hỏi chuyện.

Tôi chỉ trả lời qua loa.

Trước khi tan làm, tôi gọi trợ lý.

“Giúp tôi đặt một vé máy bay.”

Không ngờ lời vừa dứt, Tiêu Duyên cũng không gõ cửa mà trực tiếp bước vào.

“Em đặt vé tới đó làm gì?”

“Em cũng muốn đi tổng bộ?”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh.

Sắc mặt hùng hổ, ánh mắt đề phòng.

So với chàng trai trẻ từng chân thành theo đuổi tôi năm ấy, quả thật như hai con người.

“Chẳng lẽ em cũng muốn tranh suất điều chuyển?”

Trong mắt anh thậm chí còn có chút thương hại.

“Minh Âm.”

“Năm ngoái giám đốc tiền nhiệm của em vừa được đưa lên.”

“Năm nay tổng bộ sao có thể tiếp tục chọn người từ phòng em?”

Anh tiến lại gần, hạ giọng.

“Thẩm Kha hôm nay vốn đang vui.”

“Em làm cô ấy mất mặt nên bây giờ cô ấy rất giận.”

“Còn nói sẽ cân nhắc lại chuyện giúp anh vào tổng bộ.”

“Minh Âm.”

“Anh chỉ đang diễn với cô ấy thôi.”

“Đợi anh vào tổng bộ, nhất định sẽ chia tay cô ta.”

“Em không muốn sang tổng bộ à?”

“Nếu anh đã ở đó, đến lúc ấy kéo em sang chẳng phải rất dễ sao?”

“Vì anh.”

“Nhịn thêm một thời gian.”

Anh nói với vẻ tự tin đến mức như đang bố thí cho tôi một cơ hội lớn.

Nhưng trong mắt tôi, toàn bộ chẳng khác một màn múa rối vụng về.

Kéo tôi sang tổng bộ?

E rằng ngày anh vừa đặt chân xuống nước ngoài, tin nhắn chia tay tôi đã nằm sẵn trong hộp thư từ lâu rồi.

“Lần sau đổi thêm mật mã cửa văn phòng.”

Tôi quay sang dặn trợ lý.

“Tôi không thích người không biết gõ cửa tự tiện xông vào.”

Nói xong mới nhìn Tiêu Duyên.

“Nhẫn nhịn?”

“Phó tổng Tiêu muốn tôi ở lại đây nhẫn nhịn để tiện giúp anh quảng bá chuyện ngoại tình à?”

“Tôi đã nói không phải ngoại tình!”

Tôi nhận ra.

Chỉ cần nghe đến hai chữ đó, phản ứng của Tiêu Duyên lập tức dữ dội.

Nếu anh thẳng thắn thừa nhận muốn trèo cao nên lựa chọn rời bỏ tôi, có lẽ tôi còn nể anh một chút.

Nhưng kiểu vừa làm vừa phủ nhận hiện giờ chỉ khiến người khác thêm ghê tởm.

“Không ngoại tình.”

“Nhưng nửa năm qua anh và Thẩm Kha đã mở hàng chục phòng khách sạn.”

“Tuần trước còn ra nước ngoài xem trước biệt thự định sống chung.”

Tôi cong môi.

“Tiêu Duyên.”

“Anh thật sự nghĩ chỉ bằng chút đầu óc đó cũng qua được mắt tôi?”

Sắc mặt anh lập tức thay đổi.

Rõ ràng không ngờ tôi đã biết chi tiết đến mức này.

“Hạ Minh Âm.”

“Nếu em đã quyết tuyệt như vậy, anh cũng chẳng còn gì để nói.”

Giọng anh đột nhiên lạnh xuống.

“Ban đầu anh tiếp cận Tiểu Kha đúng là có mục đích.”

“Nhưng sau khi ở bên cô ấy, anh phát hiện cô ấy thật sự tốt hơn em rất nhiều.”

“Em làm tới mức này…”

“Chỉ khiến anh quyết định biến chuyện giả thành thật.”

Anh ngẩng cằm.

“Còn em.”

“Sau này nếu tới tổng bộ, chính em phải đứng ngoài cửa phòng anh.”

“Đừng hối hận.”

Tôi nhìn anh bỏ đi.

Chỉ khẽ cười.

4

Sau Tết, tổng bộ cuối cùng cũng phát thư mời.

Hai phó tổng bộ phận kỹ thuật đều được mời tham dự bữa tiệc chia tay vị tổng giám đốc kỹ thuật chuẩn bị điều chuyển ra nước ngoài.

Danh nghĩa là tiệc tiễn.

Nhưng người hiểu chuyện đều biết sau bữa tiệc này, người kế nhiệm gần như sẽ được xác định.

Khi tôi bước vào hội trường, Tiêu Duyên đang khoác tay Thẩm Kha đi chào hỏi khắp nơi.

Hai người cười nói rất vui vẻ.

Ngược lại, Hà Chiêu đứng ở một góc khá yên tĩnh.

Không có mấy người tới bắt chuyện.

“Hạ Minh Âm?”

“Sao em lại ở đây?”

Tiêu Duyên nhìn thấy tôi, bàn tay cầm ly rượu lập tức siết c.h.ặ.t.

Tôi bình thản chào hỏi các lãnh đạo.

Hoàn toàn không để ý câu chất vấn của anh.

Mấy ngày trước lúc tôi lên máy bay, Tiêu Duyên còn gửi tin nhắn.

Đại ý rằng anh sắp ra nước ngoài.

Từ nay hai người có lẽ không còn gặp lại.

Khuyên tôi nên buông xuống.

Rõ ràng anh thật sự cho rằng tấm vé máy bay tôi đặt chỉ để giả vờ.

Thẩm Kha cũng nhìn tôi với sắc mặt khó coi.

Nhưng sau khi ghé tai Tiêu Duyên nói nhỏ vài câu, cô ta nhanh ch.óng dỗ anh lấy lại vẻ tự tin.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.