Cạm Bẫy Trốn Tìm, Tất Đen Và Nơ Bướm - 02
Cập nhật lúc: 13/09/2026 16:03
Tôi sốt ruột đến đầu đầy mồ hôi, hận không thể nằm sấp xuống đất mà mò cho bằng được.
"Thưa thầy, đúng là em hơi khó chịu, em xin phép vào nhà vệ sinh trước..."
Bùi Ngọc chạy thẳng ra khỏi cửa, lúc ấy giáo viên mới chợt nhớ ra, tuyên bố tan học.
Đợi đến khi mọi người đi gần hết, tôi lập tức bò xuống giữa hai hàng ghế, m.ô.n.g chổng lên cao, mò mẫm khắp nơi. Đúng lúc tôi tìm thấy chiếc nút Bluetooth và tắt nó đi, điện thoại lại rung lên.
[Chị đúng là hư thật đấy, làm em mất mặt trước bao nhiêu người.]
[Chị định bồi thường cho em thế nào đây?]
Ai mà ngờ được người đó lại là Bùi Ngọc chứ?
Vừa vào trường, anh đã leo thẳng lên vị trí số một trong bảng những người mà sinh viên toàn trường nhất định phải biết.
Thế nhưng bình thường anh lúc nào cũng mang một khuôn mặt lạnh lùng khiến người khác không dám đến gần, từ đầu đến chân đều viết rõ ba chữ "miễn tiếp cận."
Thậm chí có người còn treo thưởng tận ba mươi nghìn tệ trên confession chỉ mong chụp được một tấm ảnh anh cười, vậy mà đến một tấm cũng không có.
Nữ thần trường bên cạnh, người được mệnh danh là "sát thủ hạ gục nam thần", không tin anh có thể thật sự vô d.ụ.c vô cầu, còn cố tình chặn ngay con đường anh thường đi qua để tỏ tình.
Vậy mà anh chỉ lạnh nhạt ngẩng đầu nhìn trời: "Tuổi trẻ tươi đẹp thế này, học hành không tốt sao?"
Từ đó về sau, chủ đề hot nhất trên diễn đàn trường, ngoài xu hướng tình cảm của Bùi Ngọc, chính là học hành rốt cuộc có thể tốt đến mức nào.
Bây giờ xem ra...
Học hành đúng là tốt thật.
Có lẽ Bùi Ngọc đã dùng thái độ nghiêm túc không kẽ hở ấy để âm thầm học cách làm cún của tôi rồi?
Tôi không nhịn được cong môi, âm thầm đắc ý.
Thế nhưng ngay lúc ấy, phía trước bỗng vang lên một tiếng cười xấu xa pha chút trêu chọc.
"Hóa ra chị lại thích kiểu này à..."
Giọng nói truyền đến từ ngay phía trước.
Anh tìm thấy tôi rồi?!
Tim tôi đập thình thịch.
Nhưng khi ngẩng đầu lên, tôi lại thấy Bùi Ngọc đang cúi người, cười với nữ thần trường đang đỏ bừng cả mặt.
Anh vừa hay đứng ngay lối đi chỗ tôi.
Có lẽ ánh mắt tôi nhìn đôi chân mang tất đen của nữ thần trường quá nóng bỏng, hai người đồng loạt quay đầu nhìn tôi.
Mà lúc ấy tôi vẫn đang nằm bò dưới đất, tay nắm c.h.ặ.t điện thoại, m.ô.n.g chổng cao ngất.
Ngay cả nụ cười trên môi cũng chưa kịp thu lại.
Sắc mặt Bùi Ngọc lập tức thay đổi. Anh mím môi thành một đường thẳng, liếc đôi tất đen trên chân nữ thần trường, rồi lại nhìn điện thoại trong tay tôi.
Ngay giây sau, anh kín kẽ chắn nữ thần trường ra phía sau.
"Chụp lén?"
Tôi gần như không dám tin vào tai mình.
Tôi yêu đương qua mạng với anh tròn một năm, vậy mà anh lại nghi tôi là biến thái?!
Thấy anh sắp đi tới kiểm tra điện thoại, nghĩ đến đủ thứ ảnh trong album, tôi vội vàng khóa màn hình.
Được rồi, tôi đúng là biến thái, nhưng không phải kiểu biến thái mà anh đang nghĩ!
Tôi vội đứng dậy giải thích: "Đừng hiểu lầm, tôi không chụp lén. Tôi là con gái, thích con trai."
"Tư thế vừa rồi chỉ là lúc tôi đang nhặt đồ thì đối tượng hẹn hò qua mạng của tôi vừa hay gửi tin nhắn."
Sáu chữ "đối tượng hẹn hò qua mạng", tôi cố tình nhấn mạnh từng chữ.
Thế mà Bùi Ngọc vẫn không đổi sắc mặt, đưa tay về phía tôi.
"Bạn học, dù sao chuyện này cũng liên quan đến quyền riêng tư. Bạn cũng là con gái, chắc bạn hiểu mà, đúng không?"
Không ngờ anh vẫn nhất quyết muốn xem điện thoại của tôi.
"Bạn cứ yên tâm, tôi không quen bạn, đương nhiên cũng sẽ không đem bí mật của bạn nói ra ngoài."
Nhưng vấn đề lại nằm ở chỗ đó.
Sao chúng ta có thể không quen nhau được? Chúng ta quá quen là đằng khác!
Anh hẳn không biết hồi cấp ba chúng tôi học cùng một trường.
Có không ít nữ sinh cứ đến giờ giải lao là cố tình đi vòng từ đầu phía tây sang tận đầu phía đông, chỉ vì muốn ngang qua cửa lớp anh rồi liếc anh một cái.
Tôi cũng từng là một trong số đó...
Vì vậy, ngay từ khoảnh khắc nhận ra đối tượng hẹn hò qua mạng của mình là anh, tôi đã quyết định phải tiếp tục giả vờ như không biết.
Hôm nay, chiếc nơ còn có thể nói là tôi không hiểu chuyện gì xảy ra, vô tình chạm phải nút Bluetooth.
Nhưng nếu anh lật album ảnh của tôi ra xem...
Sau này tôi còn giả vờ làm thỏ trắng ngây thơ trước mặt anh thế nào được nữa?
Thật sự hết cách, tôi đành đáng thương nhìn nữ thần trường bên cạnh.
"Có thể chỉ cho mình bạn xem thôi được không?"
Tôi kéo nữ thần trường sang một bên rồi đưa điện thoại cho cô ấy.
Tôi tận mắt nhìn biểu cảm trên mặt cô ấy từ kinh ngạc chuyển thành kính nể. Chỉ trong một phút ngắn ngủi, thế giới quan của cô ấy như vừa được đập đi xây lại từ đầu.
Ngón chân tôi gần như sắp đào thủng cả nền nhà, giọng nhỏ đến mức chỉ như tiếng muỗi: "Có thể giúp mình giữ bí mật không?"
3
Cô ấy nhìn lên, vẫn còn chưa thỏa mãn, rồi trao cho tôi một ánh mắt kiểu "chị em hiểu nhau", sau đó vỗ lên bộ n.g.ự.c lớn hơn tôi hẳn một vòng.
"Yên tâm đi, chị em."
Tôi không biết nữ thần trường đã nói gì với Bùi Ngọc, nhưng anh lại bước tới xin lỗi tôi.
Mặt tôi đỏ như vừa bị lửa hun, lập tức túm lấy túi xách định chạy ra ngoài. Thế mà chạy được nửa đường, tôi lại không cam lòng, đành chậm chạp quay lại đi phía trước hai người, cố tình kéo ống quần lên thêm một đoạn, chỉ mong Bùi Ngọc có thể nhìn thấy chiếc quần bên trong.
