Cầm Đèn Đi, Dẫn Độ Hồn, Hầu Phu Nhân Từ Cõi Chết Trở Về - Chương 36: Mượn Thân
Cập nhật lúc: 10/05/2026 12:04
Trong gian phòng phụ bên cạnh Ngự Cực Điện, chẳng đợi cung nhân bày biện xong bàn cờ, Khánh Khang Đế đã cầm lấy quân cờ, vẻ mặt đầy hào hứng.
“Lần trước trẫm thắng hiểm một quân, chỉ đợi ngươi tới phá giải thế cục này đây.”
“Tới đây, lần này ngươi hạ quân trước đi.”
Nhậm Phong Quyết nhìn bàn cờ, khẽ mỉm cười nhưng lại nói: “Bệ hạ, trước khi hạ quân, thần khẩn xin Bệ hạ hãy gặp một người trước đã.”
Sắc mặt Khánh Khang Đế khựng lại, thấy hắn lấp lửng như vậy, trong lòng có chút không vui.
"Trẫm đã nói rồi, ngươi vốn là người trầm ổn, sao có thể vì một ván cờ mà vội vàng nhất thời, hóa ra là còn giấu tâm tư khác!" Rốt cuộc đây cũng là vị thần t.ử mà ngài coi trọng, ngài vẫn định cho hắn một cơ hội: “Nói đi, ngươi muốn trẫm gặp người nào?”
Nhậm Phong Quyết ngập ngừng một lát, lại thốt ra một cái tên khiến người ta kinh hãi.
“Thượng thư Công Bộ Mạnh Chí Viễn.”
“Ngươi nói cái gì?”
Khánh Khang Đế còn ngỡ mình nghe nhầm, bàn tay đang cầm quân cờ cũng dần buông thõng xuống, trên mặt thoáng hiện vẻ giận dữ. Ngài nghiêm giọng hỏi: “Mạnh Chí Viễn chẳng phải đã c.h.ế.t rồi sao? Ngươi nói lời này là có ý gì?”
Nhậm Phong Quyết trực tiếp vén vạt áo, thản nhiên quỳ xuống trước mặt Thiên t.ử.
“Chuyện này tuy nghe qua có phần hoang đường, nhưng thần xin lấy tính mạng bảo đảm, tuyệt đối không dám nói nửa lời gian dối lừa gạt Bệ hạ.”
"Được!" Nếu lúc này người đứng trước mặt không phải Nhậm Phong Quyết, e rằng đã bị lôi xuống chịu phạt từ lâu. Nhưng ngài quá hiểu tính cách của Nhậm Phong Quyết, biết hắn xưa nay làm việc cẩn trọng, biết tiến biết lùi. Chuyện giống như ngày hôm nay, thực sự là lần đầu tiên. Khánh Khang Đế rất muốn biết vị thần t.ử mà mình hằng tin tưởng này rốt cuộc đang toan tính điều gì.
“Vậy ngươi đưa người tới đây để trẫm gặp xem sao.”
Nhậm Phong Quyết lại cúi đầu vái lạy: “Thần khẩn cầu Bệ hạ dời bước tới Ngự Cực Điện.”
Khánh Khang Đế lại nghẹn lời, đột nhiên bật cười lớn một tiếng. Ngài đứng dậy phất tay áo, lại đưa tay chỉ chỉ Nhậm Phong Quyết, sau đó không nói một lời mà đi thẳng về hướng Ngự Cực Điện.
Trước Ngự Cực Điện, hai tên hộ vệ đứng thẳng tắp như trời trồng. Nhưng kỳ lạ là, ngay cả khi nhìn thấy Hoàng thượng đi tới từ xa, cả hai cũng chỉ trố mắt nhìn, coi như không thấy gì. Đối với hiện tượng cổ quái này, Khánh Khang Đế nhíu mày không nói, bước qua ngưỡng cửa vào trong điện, liền thấy một bóng dáng mảnh mai đang quỳ giữa điện.
Bước chân ngài hơi khựng lại, khi tiến lại gần hơn mới phát hiện người đó vận đồ kẻ hầu, trước mặt bày biện sẵn b.út mực giấy tờ. "Kẻ hầu" kia đang vẽ bản đồ trên giấy, nét b.út cực nhanh. Mạch lạc giang sơn của Đại Kỳ dưới ngòi b.út của người đó dần hiện rõ... Núi non, sông biển, các châu, các địa phương, từng điểm nối thành một dải, tạo nên một bức bản đồ rõ ràng minh bạch nhất.
Khánh Khang Đế chỉ nhìn một cái đã lập tức hiểu ra ngay. Bản thảo này, ngài từng thấy qua một lần. Năm xưa, tại vùng biên giới giữa hai miền Nam Bắc, có một dải địa thế cực kỳ mập mờ, từng xảy ra vài vụ cướp lương tiền cứu trợ thiên tai. Điều đáng giận là, dưới sự truy quét tầng tầng lớp lớp, kết quả cũng chỉ có thể truy cứu trách nhiệm của quan viên địa phương, cuối cùng đều không thể tra ra tung tích của số lương tiền đó. Mà những sự việc tương tự như vậy xảy ra chẳng phải chỉ một lần.
Đúng là "trời cao Hoàng đế xa", cho dù Khánh Khang Đế phái khâm sai tới mật tra, kết quả đều là xôi hỏng bỏng không. Hoàng thượng chấn động nộ khí, mỗi khi nhắc tới chuyện này đều nổi trận lôi đình. Thượng thư Công Bộ Mạnh Chí Viễn lúc đó đã đứng ra, lấy danh nghĩa vận chuyển lương thực trên sông, dự định mật soạn một bản đồ mới. Vì chuyện này, ông từng vi hành, đích thân tới thực địa khảo sát, tốn công sức hơn nửa năm trời, quả nhiên đã giúp ông quy hoạch được tuyến đường vận chuyển tốt hơn, nhanh hơn và ổn định hơn. Chỉ tiếc là, Khánh Khang Đế chưa kịp đợi được bản đồ hoàn chỉnh thì Mạnh Chí Viễn đã xảy ra chuyện... Ông tự thiêu trong thư phòng. Thân xác cùng với bản đồ đó đều bị thiêu thành tro bụi.
Lúc này, Khánh Khang Đế nhìn người đang quỳ dưới đất, trong lòng không khỏi kinh nghi bất định. Ngài có thể khẳng định, đối phương không phải Mạnh Chí Viễn.
"Ngươi... là ai?" Ngài cất tiếng hỏi.
Người đang quỳ dưới đất sống lưng run lên một cái nhưng không ngẩng đầu, mà dùng tốc độ nhanh hơn để chấm mực, hạ b.út, phác họa, lặp lại nhiều lần. "Hắn" biết, thời gian dành cho mình không còn nhiều nữa.
Khánh Khang Đế kinh nghi bất định, lại lớn giọng hỏi: “Ngươi rốt cuộc là ai? Trả lời trẫm!”
Bị uy nghiêm của quân vương trấn áp, cơ thể "kẻ hầu" kia run rẩy dữ dội hơn. Nhưng người đó vẫn không ngừng b.út, mãi cho đến khi nét cuối cùng được hạ xuống mới thôi... Quản b.út rơi xuống đất phát ra tiếng động khẽ, theo sau đó là tiếng va chạm trầm đục khi trán chạm xuống mặt đất.
—— Nghe rõ mồn một.
“Thần... Mạnh Chí Viễn, khấu kiến Bệ hạ...”
Khánh Khang Đế khựng lại. Giọng nói kia rõ ràng là giọng nữ. Nhưng ngữ khí và điệu bộ nói chuyện đó gần như y hệt với Thượng thư Công Bộ Mạnh Chí Viễn. Cơ thể Khánh Khang Đế cứng đờ, tâm trạng phức tạp: “Ngươi... ngươi chẳng phải đã...”
"Mạnh Chí Viễn" ngẩng đầu lên, trong mắt rõ ràng ngấn lệ.
“Thần... chưa thể san sẻ nỗi lo với Bệ hạ...”
—— Thần nguyện san sẻ nỗi lo với Bệ hạ.
Đây là câu nói đầu tiên mà Thượng thư Công Bộ Mạnh Chí Viễn thường nói với Hoàng thượng mỗi khi được triệu kiến. Trước đây, tai của Khánh Khang Đế nghe đến phát chán rồi. Nhớ lại lần cuối cùng triệu ông tới Đông Thăng Điện bàn việc, vị lão thần thức trắng mấy đêm liền, sắc mặt vàng vọt, mắt đầy tia m.á.u. Ngài nhìn bóng lưng đã dần khom xuống của ông, không nhịn được mà nói: “Chuyện bản đồ cũng không nhất thiết phải vội vàng nhất thời, khanh tuổi tác đã cao, lại đang mang bệnh, thân thể là quan trọng nhất.”
Mạnh Chí Viễn trên mặt rạng rỡ nụ cười: “Chỉ cần có thể san sẻ nỗi lo với Bệ hạ, thần không một lời oán thán.”
Nghĩ đến những chuyện này, vành mắt Khánh Khang Đế bỗng chốc nóng bừng.
“Ngươi thực sự là... Mạnh ái khanh?”
Rõ ràng gương mặt trước mắt này còn rất trẻ. Hơn nữa, nhìn kỹ lông mày và đôi mắt, còn có mấy phần dáng vẻ của người cũ... Trong lòng ngài lại chấn động một hồi: “Chuyện này rốt cuộc là sao?”
Khánh Khang Đế quay đầu lại, chỉ thấy Nhậm Phong Quyết đang đứng ngoài điện, từ xa cúi đầu vái lạy ngài, và nói một câu khiến ngài vô cùng chấn động.
“Bệ hạ, Mạnh Thượng thư giờ đây chỉ còn lại một luồng hồn, nhất định phải nhờ cậy vào thân xác người khác mới có thể gặp ngài.”
Khánh Khang Đế vẫn cảm thấy thật hoang đường. Nhưng "Mạnh Chí Viễn" đang quỳ dưới đất lại cung kính dâng bản đồ đã vẽ xong lên, nước mắt làm nhòa đôi mắt của "hắn".
“Bệ hạ, đây là việc cuối cùng thần có thể làm cho Bệ hạ rồi.”
Vết mực trên giấy tuy chưa khô nhưng đã là một bức bản đồ hoàn chỉnh. Khánh Khang Đế thấy thật khó tin nhưng lại không thể không tin. Ngoài Mạnh Chí Viễn ra, còn ai có thể vẽ được bức hình này? Ngón tay ngài khẽ run rẩy, đưa tay nhận lấy tờ giấy, gật gật đầu, rõ ràng có ngàn vạn lời muốn nói nhưng khi tới cửa miệng chỉ còn lại một câu.
“Mạnh ái khanh, khanh... vất vả rồi.”
"Mạnh Chí Viễn" rốt cuộc cũng lộ ra nụ cười mãn nguyện, lại dập đầu thật mạnh xuống đất.
“Tâm nguyện của thần đã hoàn thành, nguyện Bệ hạ long thể khang kiện, phúc thọ miên trường...”
Tâm trạng Khánh Khang Đế một hồi xao động, đang định tiến lên đỡ ông dậy. Nào ngờ sau khi lời nói vừa dứt, đối phương bỗng nhiên mềm nhũn người, đổ rụp xuống đất.
"Mạnh ái khanh... Mạnh ái khanh!" Khánh Khang Đế hoảng hốt lo sợ.
Nhậm Phong Quyết thấy vậy lúc này mới vào trong điện, thưa với ngài: “Tâm nguyện ở lại dương gian của Mạnh Thượng thư đã hoàn thành, ông ấy đi rồi.”
Khánh Khang Đế nhìn bức vẽ trong tay, rồi lại nhìn người đang nằm dưới đất, trong phút chốc cứ ngỡ mình đang nằm mơ.
“Chuyện này...”
Nhậm Phong Quyết tiến lên xem xét tình hình của Hạ Hi Mặc, gọi hai tiếng không thấy phản ứng, bèn bế thốc nàng lên. Trong lòng hắn trĩu nặng, chỉ đành thưa với Khánh Khang Đế ở bên cạnh: “Bệ hạ xin hãy yên tâm, thần sẽ giải thích với Bệ hạ sau.”
