Cầm Đồ Định Mệnh Khi Người Hối Hận Đã Muộn - Chương 1

Cập nhật lúc: 20/06/2026 06:03

Tiệm Cầm Đồ Số 8 nằm ở nơi giao thoa giữa bóng tối và ánh sáng, ở cái chốn mà người đời gọi là "vùng đệm của nhân quả". Ta là chủ nhân của nơi này, một kẻ đứng ngoài luân hồi, lặng lẽ nhìn nhân gian trầm luân trong những d.ụ.c vọng điên cuồng. Ở đây, quy tắc rất đơn giản: muốn nhận lại thứ gì đó rực rỡ, ngươi phải tự tay đặt lên bàn cân một phần linh hồn hoặc những thứ quý giá nhất của bản thân.

Tiệm không đón khách vào ban ngày. Chỉ khi màn đêm buông xuống, che khuất những tội lỗi của thế gian, những bóng người lầm lũi mới tìm đến. Nhưng hôm nay, có một vị khách khác biệt.

Khi cánh cửa gỗ mục nát từ từ mở ra, gió rít qua khe cửa như tiếng than khóc của oan hồn. Người bước vào mang theo hơi lạnh của đêm đông, dáng vẻ cao quý, uy nghi nhưng đôi mắt lại thâm trầm như vực sâu. Là Phó Thẩm Ngọc – người phu quân ta đã đầu ấp tay gối suốt ba tháng qua.

Ta khẽ hạ thấp vành khăn che mặt, thay đổi thanh âm thành một tông giọng khàn đục, xa xăm:

Công t.ử, giờ đã sang canh, người tìm đến đây hẳn không phải để cầm cố vài món trang sức tầm thường. Ngài muốn giao dịch gì?

Phó Thẩm Ngọc không đáp ngay. Hắn chậm rãi đặt một bức họa lên mặt bàn phủ đầy bụi thời gian. Trong tranh là một thiếu nữ có nụ cười rạng rỡ, đôi mắt trong veo như suối nguồn. Đó là Khương Nguyệt – ánh trăng sáng trong lòng hắn, cũng là người đã chiếm lấy vị trí thiên kim của ta suốt mười mấy năm trời.

Ta muốn nàng ấy. Ta muốn Khương Nguyệt cả đời này được bình an vui vẻ, hưởng hết thảy vinh hoa phú quý của thế gian.

Giọng hắn trầm thấp, kiên định, như một lời thề nguyền sắt đá. Hắn ngước nhìn ta, ánh mắt ấy – ánh mắt từng dùng để nhìn ta trìu mến trong đêm động phòng – giờ đây lại lạnh lẽo đến thấu xương. Hắn nghiến răng, nhả ra từng chữ:

Ta dùng khả năng sinh sản cả đời của thê t.ử ta để đ.á.n.h đổi.

Lời vừa dứt, không gian trong tiệm như đông cứng lại. Máu trong huyết quản ta không còn chảy, mà như đóng băng thành những mảnh vỡ sắc nhọn, đ.â.m ngược vào tim. Ta và Phó Thẩm Ngọc đã thành thân ba tháng. Và chỉ mới sáng nay, ta vừa nhận ra một sinh linh nhỏ bé đã bắt đầu thành hình trong cơ thể mình – một giọt m.á.u của hắn.

Ta kìm nén cơn chấn động đang cuộn trào, hơi thở run rẩy. Ta cố điều khiển giọng nói sao cho bình thản nhất, như thể đang nói về một món hàng vô tri:

Công t.ử, thế đạo này vốn khắc nghiệt với nữ nhân. Khả năng sinh sản không chỉ là thiên chức, mà còn là chỗ dựa cuối cùng của họ trong phủ đệ. Nếu thê t.ử của ngài mất đi khả năng này, nàng ấy sẽ đối mặt với sự khinh rẻ, bị tước đi quyền làm mẹ, thậm chí là bị ruồng bỏ. Ngài đã suy nghĩ kỹ về cái giá này chưa?

Phó Thẩm Ngọc mím c.h.ặ.t đôi môi mỏng. Ánh mắt hắn lóe lên tia sáng lạnh lẽo, tàn nhẫn:

— Đó là cái giá nàng ta phải trả. Nếu không phải năm đó nàng ta quay về, chiếm lấy thân phận vốn dĩ thuộc về Khương Nguyệt, thì cuộc đời nàng ấy đã khác. Khương Nguyệt đã phải bỏ nhà ra đi, ba năm lưu lạc bên ngoài, chịu đủ khổ sở, thậm chí suýt bị người ta làm nhục. Nàng ta hy sinh chút khả năng sinh sản ấy cho Khương Nguyệt, chẳng phải là đạo lý hiển nhiên sao?

Ta sững sờ. Những ký ức ùa về như thác lũ.

Ngày ta trở về phủ Tướng quân, mang theo vết sẹo từ những ngày đói rét ở vùng thôn dã, ta đã hy vọng tìm thấy sự bao dung. Nhưng đổi lại, tất cả những gì ta nhận được là sự ghẻ lạnh. Cha mẹ nhìn ta với ánh mắt xa lạ, họ oán trách sự xuất hiện của ta đã phá vỡ sự bình yên của Khương Nguyệt. Còn Phó Thẩm Ngọc – người từng thề nguyện "trọn đời trọn kiếp" trước mặt ta – giờ đây lại thốt ra những lời tàn độc nhất.

— Huống chi... – Hắn tiếp tục, giọng đầy vẻ ban ơn – Ta đã hứa sẽ không ghét bỏ nàng ta, cũng không tái giá với bất kỳ ai. Ta sẽ dùng cả đời này để ở bên, bù đắp cho nàng ta. Như vậy, chẳng lẽ còn chưa đủ sao?

Nghe những lời ấy, nỗi đau đớn như gai nhọn đ.â.m thấu tâm can ta. Ta nhớ lại đêm tân hôn, hắn từng nâng niu gương mặt ta, thì thầm những lời đầy kỳ vọng: "Bổn vương và Vương phi, chúng ta sẽ có con, sẽ có một gia đình hạnh phúc."

Vậy ra, tất cả chỉ là một vở kịch. Hắn yêu Khương Nguyệt, và ta, chỉ là một kẻ thế thân không may mắn, một vật cản đường cần được "xử lý" để ánh trăng sáng của hắn được tỏa sáng rực rỡ hơn.

Ta im lặng hồi lâu, nỗi oán hận và chua xót đan xen trong lòng. Nếu ta đồng ý, giọt m.á.u trong bụng ta sẽ biến mất, thiên chức làm mẹ của ta cũng tan thành mây khói. Nếu ta từ chối, hắn sẽ lại tìm cách khác tàn nhẫn hơn.

Thấy ta chậm chạp không trả lời, Phó Thẩm Ngọc bắt đầu mất kiên nhẫn. Hắn nhíu mày, con d.a.o găm tinh xảo với cán khảm ngọc trên tay hắn bất ngờ rút ra, kề sát vào l.ồ.ng n.g.ự.c trái của ta – nơi con tim đang đập những nhịp yếu ớt.

— Sao không trả lời? Hay là cái giá này vẫn chưa đủ để làm nàng ta hạnh phúc? – Hắn lạnh lùng gằn giọng – Vậy thì, lấy thêm cả cảm xúc quý giá nhất của thê t.ử ta. Lấy đi khả năng yêu thương, lấy đi nỗi đau, lấy đi cả sự hy vọng. Để nàng ta trở thành một con b.úp bê sống trong phủ, chỉ cần yên phận ở bên ta mà không đòi hỏi gì thêm. Như vậy... đã đủ chưa?

Hơi lạnh từ mũi d.a.o đ.â.m qua lớp vải, chạm vào da thịt ta. Ta ngước mắt nhìn thẳng vào hắn. Trong đôi mắt ấy, không còn chút bóng hình nào của người vợ đang mang cốt nhục của hắn. Chỉ có sự chiếm hữu ích kỷ và cuồng vọng dành cho người con gái khác.

Ta chậm rãi đưa tay, tháo lớp khăn che mặt. Một gương mặt tiều tụy, nhợt nhạt lộ ra dưới ánh đèn dầu leo lét.

Phó Thẩm Ngọc sững lại. Con d.a.o găm rơi xuống sàn, tạo nên một tiếng "keng" lạnh lùng giữa không gian tĩnh lặng. Hắn bàng hoàng nhìn ta, khuôn mặt vốn kiên định bỗng chốc tái mét.

— Nguyệt... Nguyệt Nhi? Nàng... tại sao lại là nàng?

Ta cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt, đau thương nhưng lại vô cùng thanh thản. Ta nhẹ nhàng áp lòng bàn tay lên nơi con tim hắn, nơi mà ta từng nghĩ là nó dành cho ta:

— Chàng muốn giao dịch đúng không? Được thôi, Phó Thẩm Ngọc. Ta là chủ tiệm này, và hôm nay, ta sẽ chấp nhận món hàng của chàng. Nhưng chàng nên nhớ, ở Tiệm Cầm Đồ Số 8, cái giá phải trả không bao giờ chỉ dừng lại ở những gì chàng thấy trên mặt giấy.

Ta cúi thấp người, thì thầm vào tai hắn, giọng lạnh như băng:

— Chàng muốn đổi khả năng sinh sản của thê t.ử chàng lấy vinh hoa cho người khác? Rất tốt. Vậy thì, ta sẽ lấy đi không chỉ khả năng sinh sản, mà cả ký ức về người mà chàng yêu nhất. Từ nay về sau, Khương Nguyệt đối với chàng, sẽ chỉ là một người xa lạ không hơn không kém.

Phó Thẩm Ngọc lùi lại, đôi mắt mở to kinh hãi. Hắn không ngờ rằng chính mình đã tự tay đóng lại cánh cửa hạnh phúc duy nhất mà hắn từng có.

Ta quay người, trở lại bóng tối sau quầy hàng, cảm nhận sinh linh nhỏ bé đang đập nhịp cùng trái tim mình. Phó Thẩm Ngọc, đây chính là sự trừng phạt cho sự ích kỷ của ngươi. Ở nơi này, ai cũng phải trả giá cho sự tham lam của chính mình.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cầm Đồ Định Mệnh Khi Người Hối Hận Đã Muộn - Chương 1: Chương 1 | MonkeyD