Cấm Dục Hệ Gặp Phản Tác Dụng - Chương 3

Cập nhật lúc: 18/06/2026 12:41

6.

“Tớ cũng vậy.”

Tôi và Thẩm Niệm ôm chầm lấy nhau, bắt đầu cảm thán bịn rịn chia xa.

Nhưng chưa đến năm phút, hai đứa đã bỏ dở màn cảm động, lao vào một trận cosplay tưng bừng trước ngày nhập học.

Hai đứa tôi thay đồ đủ kiểu, chơi đùa chẳng biết mệt.

“Đường Đường, bộ đồ hầu gái này hợp với cậu lắm.”

Thẩm Niệm cười gian tà đi về phía tôi.

“Tớ không mặc cái đồ xấu xí này đâu!”

Tiếp đó Thẩm Niệm thay sang quần yếm sọc kẻ, đội thêm bộ tóc giả nam.

“Đường Đường, mau đến hầu hạ thiếu gia đây nào~”

Dưới sự ép buộc và dụ dỗ của Thẩm Niệm, tôi rốt cuộc cũng mặc bộ đồ hầu gái vào.

Chiếc váy ngắn màu hồng phủ ngoài là tạp dề viền bèo trắng, đầu đội mũ hầu gái trắng, đi tất trắng dài cùng giày Mary Jane đen.

Thẩm Niệm đứng sững người.

“Đường Đường, nếu tớ là đàn ông chắc chắn đã nhào đến hôn cậu rồi.”

“Thiếu gia, xin ngài… tha cho em đi~”

Tôi cố tình trêu cô ấy.

Thế là, trong căn biệt thự nhà Thẩm Niệm, chúng tôi chơi trò "thiếu gia đuổi theo hầu gái".

Tôi chạy trước, Thẩm Niệm đuổi sau.

Ngay lúc đó… Thẩm Diện về nhà.

Khi tôi thấy Thẩm Diện, tôi đã không phanh kịp và lao thẳng vào lòng anh.

Phía sau, Thẩm Niệm cũng không kịp tránh, suýt nữa thì đ.â.m sầm vào tôi.

Thẩm Diện xoay người ôm lấy tôi, còn Thẩm Niệm thì tông thẳng vào lưng anh.

Hai đứa tôi một trước một sau, kẹp anh ở giữa.

“Ái da, đau quá~”

Thẩm Niệm ôm mũi rên rỉ.

“Anh thiên vị rõ ràng luôn.”

Thẩm Diện nhìn Thẩm Niệm trước mặt, rồi lại cúi đầu nhìn tôi đang nằm trong lòng anh.

Anh khẽ cau mày, chắc đang nghĩ chúng tôi bị điên.

Thẩm Niệm lúc này cũng ý thức được trang phục của hai đứa… có hơi không ổn.

“Anh ơi, Đường Đường nghịch quá, cứ đòi mặc đồ hầu gái ấy.”

“Không phải em! Là Niệm Niệm bắt em mặc!”

Không hiểu sao, tôi lại vội vàng muốn giải thích rõ ràng trước mặt Thẩm Diện.

“Trẻ con.”

Thẩm Diện chẳng buồn nói thêm, quay người lên lầu về phòng mình.

“Cậu lấy tớ làm bia đỡ đạn!”

Tôi tức tối trừng mắt nhìn Thẩm Niệm, lao tới cào cấu cô ấy.

Cô ấy nhún vai, giả vờ ngơ ngác.

Mùa hè năm nhất đại học, khép lại trong một đêm kỳ lạ như vậy.

7.

Hôm sau, tôi và Thẩm Diện cùng tiễn Thẩm Niệm nhập học.

“Niệm Niệm, nhớ chăm sóc bản thân nhé.”

“Đường Đường, nhớ tớ nha~”

Thẩm Niệm ôm chầm lấy tôi, không chịu buông tay.

“Đến giờ rồi, buông Tô Đường ra, phải đi rồi.”

Thẩm Diện có chút sốt ruột.

“Anh ơi, nhớ chăm sóc Đường Đường giúp em đó!”

Thẩm Diện nhìn tôi, khẽ gật đầu.

Sau khi Thẩm Niệm rời đi, Thẩm Diện lái xe đưa tôi về.

Trên đường, chúng tôi gần như không nói gì, như thể chuyện gì cũng chưa từng xảy ra.

Anh trước sau thay đổi như hai người khác biệt, đập tan mọi ảo tưởng tôi từng có về anh.

Tôi đặc biệt để ý chuyện anh chuyển cách gọi tôi từ “Tiểu Đường Đậu” thành “Tô Đường”.

Hai ngày sau, tôi cũng nhập học. Một thời gian rất dài không có tin tức gì từ Thẩm Diện.

Sau này nghe Thẩm Niệm kể, bà ngoại của Thẩm Diện đã mất đúng hôm Thẩm Niệm khai giảng.

Lúc đó tôi mới chợt hiểu ra — hôm ấy, anh thực sự rất khác thường.

Thời gian đó, anh vừa bận công ty, vừa qua lại giữa nhà và bệnh viện chăm bà.

Tôi mở lại trang cá nhân của Thẩm Diện, dòng trạng thái gần nhất là:

“Chờ thêm 48 ngày.”

Tôi mở lịch trên điện thoại — 48 ngày sau, chính là ngày 23 tháng 10, tiết sương giáng.

“Đó chẳng phải là sinh nhật 18 tuổi của mình sao?”

“Chờ 48 ngày để làm gì?”

“Mấy status đó… có liên quan gì đến mình không?”

“Thẩm Diện định tổ chức sinh nhật cho mình?”

“Không thể nào. Anh ấy là anh của bạn thân mình mà.”

Tôi dừng lại mấy suy nghĩ viển vông đó.

8.

Rất nhanh đến sinh nhật tôi, tôi đón tuổi mới trong vòng tay của Thẩm Niệm và gia đình.

Ngày thứ 49 — Thẩm Diện xuất hiện trước cổng trường tôi.

“Tiểu Đường Đậu, em có thể đi cùng anh không?”

Anh trông tiều tụy hẳn đi.

Chân tôi như không kiểm soát được mà bước lên xe anh.

Chiếc xe lao nhanh đến căn hộ của Thẩm Diện.

Anh kéo tôi lên lầu, vừa đóng cửa liền ôm c.h.ặ.t lấy tôi.

Tôi lặng lẽ nghe tiếng thở đều đều của anh.

“Anh Thẩm Diện… em chia buồn. Bà ngoại ở trên trời chắc chắn không muốn thấy anh thế này đâu.”

Tôi có thể cảm nhận được cơ thể anh đang run lên. Tôi nhẹ nhàng vỗ vai anh an ủi.

Rất lâu sau, anh mới buông tôi ra. Tôi mới thở phào nhẹ nhõm.

Căn hộ của anh trang trí kiểu xám tro sang trọng, đơn giản nhưng tinh tế.

Anh co người lại một góc sofa, tôi ngồi lặng lẽ bên cạnh.

“Bà ngoại mất rồi… trên thế gian này không còn chút dấu vết nào của mẹ anh nữa.”

“Bà ấy thật sự… rời xa anh rồi sao?”

Đôi mắt Thẩm Diện đỏ ngầu.

“Anh Thẩm Diện, anh chính là phần tiếp nối sự sống của mẹ anh trên thế gian này.”

“Bà và mẹ anh đều chưa từng ngừng yêu thương anh.”

Nhìn dáng vẻ hiện tại của anh, tim tôi cũng bất giác đau nhói.

“Anh vẫn còn ba Thẩm, còn Thẩm Niệm… còn…”

“Còn em nữa. Anh của Thẩm Niệm… cũng là anh của em.”

Thẩm Diện đột nhiên đứng dậy, ngồi sát bên tôi.

“Tiểu Đường Đậu, anh không muốn làm anh em gì hết.”

Giọng anh khàn khàn.

“Em biết mà.”

“Em không biết.”

Tôi lúng túng đáp, giọng nhỏ như muỗi kêu.

“Tô Đường, anh không muốn làm ‘anh’ em, anh chỉ muốn làm bạn trai em!”

Thẩm Diện nhìn tôi nghiêm túc, ánh mắt như nhìn thấu cả lòng tôi.

“Em…”

Tâm trí tôi rối như tơ vò.

“Em đi trước đây.”

Tôi đứng dậy, chỉ muốn trốn chạy.

“Tô Đường, anh thích em. Làm bạn gái anh được không?”

Anh ôm tôi từ phía sau, đầu tựa vào cổ tôi.

“Đường Đường, mỗi ngày anh đều đếm ngược từng ngày.”

“Ba năm trước, anh thề phải giải quyết xong việc kinh doanh ở nước ngoài trong ba năm, chỉ để sớm gặp lại em.”

“Hôm nay là ngày 24 tháng 10 — anh đang đối diện với em của tuổi trưởng thành.”

“Giờ đây, anh không muốn chờ thêm dù chỉ một phút.”

Giọng anh khàn đục, hơi thở ấm nóng bên tai tôi khiến tim tôi loạn nhịp.

“Anh Thẩm Diện… để em suy nghĩ đã.”

Tôi xoay người khẽ nói.

“Được, anh đợi.”

“Tối nay… ở lại với anh nhé?”

Giọng anh như van xin.

Tôi theo bản năng lùi lại nửa bước.

“Anh hứa… sẽ không chạm vào em…”

Tôi thừa nhận, tôi đã cảm động vì Thẩm Diện. Tôi đồng ý.

9.

Trong phòng khách, anh đã chuẩn bị sẵn đồ dùng sinh hoạt cho nữ.

Một đôi dép hồng, một bộ đồ ngủ Hello Kitty màu hồng nhạt.

Thậm chí còn có cả nội y màu hồng.

Đêm đó, tôi ngủ rất chập chờn, mãi tới khuya mới thiếp đi thật sự.

Mọi chuyện xảy ra như mơ.

Tỉnh dậy đã là trưa hôm sau.

Thẩm Diện đang xử lý công việc, mặc áo hoodie xám tro, trông như một “anh trai nhà bên”.

Nắng nhẹ rọi lên tóc anh, đẹp đến mức khiến người ta không dời mắt.

Tôi nhìn anh mà tim như muốn bay mất, trong lòng thì tiếc đứt ruột vì sao hôm qua không nhận lời làm bạn gái anh.

Thẩm Diện thấy tôi liền gập laptop lại.

“Đường Đường, lại ăn cơm nào.”

Anh làm món sườn chua ngọt tôi thích nhất.

Nhưng sau chuyện tối qua, tôi có chút không tự nhiên khi đối diện anh.

Tôi cúi đầu, ăn cơm từng thìa nhỏ xíu.

Anh gắp cho tôi hai miếng sườn vào bát.

“Anh Thẩm Diện… em không đói…”

10.

Tôi bị chính giọng “ngọt lịm” của mình làm cho hoảng hốt.

Thẩm Diện nghi hoặc nhìn tôi.

“Ngoan nào, em vẫn đang tuổi lớn đấy.”

“Em thật sự không đói mà…”

Nói xong, bụng tôi lại không phối hợp mà ọt ọt hai tiếng.

Vẻ mặt Thẩm Diện khựng lại, suýt nữa thì bật cười thành tiếng.

Tôi chỉ muốn độn thổ cho xong.

Ăn xong, Thẩm Diện lái xe đưa tôi về trường.

Trong suốt tuần sau đó, dù bận thế nào, anh cũng dành thời gian nhắn tin, gọi video cho tôi.

Tôi kể cho anh nghe mấy chuyện ở trường, lúc nào anh cũng lắng nghe rất nghiêm túc.

Anh trở thành tài xế riêng của tôi, đưa đón tôi đi học.

Tôi dắt anh đi khám phá con phố ăn vặt gần trường.

“Ăn đậu phụ thối không?”

“Không, thối muốn c.h.ế.t.”

“Vậy trà sữa nhé?”

“Không uống.”

“Sao vậy, trà sữa ngon mà.”

“Em bị dị ứng.”

Thôi kệ, không rủ nữa.

Đi hết một vòng, bụng tôi đã no căng.

Đi ngang qua quầy gà rán.

“Sao có thể bỏ qua gà chiên được chứ~”

Tôi chạy đi mua gà, còn Thẩm Diện ngồi chờ trên ghế dài trước cổng trường.

Khi tôi quay lại, thấy anh bị mấy cô gái vây quanh.

“Anh ơi, cho tụi em xin WeChat nha~”

“Không.”

“Chỉ một người thôi, đổi một viên kẹo nè~”

“Tôi có kẹo rồi.”

Anh chỉ về phía tôi.

Mấy cô gái quay phắt sang nhìn tôi.

Tôi ưỡn n.g.ự.c bước tới, khí thế bừng bừng, tuyên bố chủ quyền.

Ăn no, Thẩm Diện kéo tôi lên xe chuẩn bị về nhà.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cấm Dục Hệ Gặp Phản Tác Dụng - Chương 3: Chương 3 | MonkeyD