Cấm Dục Tiểu Thúc Không Giả Vờ Nữa: Phó Tổng Truy Thê - Chương 68: Bằng Chứng Ngoại Tình Và Nỗi Sợ Mang Thai
Cập nhật lúc: 02/04/2026 08:22
Giang Dư Ninh nhận ra Phó Tư Thần thật sự rất tức giận.
Nụ hôn của anh mang theo sự giận dữ tột độ, anh còn dùng bàn tay to lớn nâng cô lên, ác ý thăm dò như một sự trừng phạt.
Cơn đau đớn xen lẫn khoái cảm mãnh liệt trong nháy mắt càn quét toàn thân Giang Dư Ninh.
Cô c.ắ.n răng chống cự lại cảm giác run rẩy tê dại, ánh mắt nhìn chằm chằm vào màn hình giám sát càng lúc càng ngập tràn sợ hãi.
“Không… không được…”
“Em luyến tiếc Lăng Tuấn Phong đến vậy sao?”
Phó Tư Thần nheo mắt. Biết cô sắp không chịu nổi, anh thở dốc ép hỏi: “Cháu gái nhỏ, chi bằng tôi giúp em đưa ra lựa chọn nhé.”
Anh rút ngón tay về, ôm lấy cơ thể đang đứng không vững, xụi lơ tựa vào lòng mình liên tục thở gấp của cô.
“Ôn Tuân, hành động đi.”
Giang Dư Ninh không nghe hiểu ý của anh.
Nhưng trong màn hình giám sát, Lăng Tuấn Phong và Tôn Tuyết Trân đã được sắp xếp vào cùng một phòng.
Rất nhanh, hai người đã củi khô lửa bốc, lao vào nhau kịch liệt.
Giang Dư Ninh vội vàng tránh ánh mắt đi, lúc này mới phản ứng lại, khẽ thở hổn hển hỏi: “Trong phòng nghỉ không có camera, đây là cái bẫy của anh?”
“Vị hôn phu của em ngoại tình với em gái nuôi của hắn, ảnh chụp và video đều là bằng chứng rành rành.”
Phó Tư Thần tắt màn hình, thuận thế bế bổng Giang Dư Ninh ném lên sô pha.
Vừa rồi anh trêu chọc cô thành ra như vậy, thế mà giờ lại không có ý định tiếp tục làm, chỉ lười biếng ngồi bên cạnh rót rượu uống.
“Anh muốn em… cầm bằng chứng này đi từ hôn với Lăng gia?”
Bộ dáng như vừa bị bắt nạt thê t.h.ả.m của Giang Dư Ninh rơi vào trong mắt Phó Tư Thần, quả thực khiến d.ụ.c niệm trong anh cuộn trào dữ dội.
“Đây không phải là điều em muốn sao?”
Phó Tư Thần nheo mắt, ngón tay thon dài nghịch ly rượu, gắt gao nhìn chằm chằm cô nói: “Bằng chứng lần trước em chụp được không đủ đô, tối nay cho em một chút kịch tính hơn. Em có thể dùng thân phận người bị hại để từ hôn với Lăng gia, tôi sẽ ở phía sau giúp em đẩy thuyền.”
Giang Dư Ninh từ từ bình tĩnh lại.
Cô muốn từ hôn, nhưng tuyệt đối không phải từ hôn theo kiểu này.
Vòng kim cô tròng trên cổ cô là sự kiểm soát tuyệt đối của Giang gia, cô căn bản không thể trốn thoát được.
Huống chi, Phó Tư Thần không phải đang giúp cô. Bản chất của anh là đang ép buộc cô, đây cũng chỉ là một loại kiểm soát khác mà thôi.
“Tại sao tiểu thúc lại làm như vậy?”
Giang Dư Ninh không đáp mà hỏi ngược lại.
Thái độ bình thản của cô lập tức khơi dậy sự tức giận trong đáy mắt Phó Tư Thần.
“Nhân tình muốn có danh phận mà thôi.”
Anh đứng dậy đi đến trước mặt Giang Dư Ninh, vươn tay sờ mặt cô, giả vờ buồn bã nói: “Lúc Lăng Tuấn Phong cướp em đi ngay từ trước mặt tôi, tôi thậm chí còn không có tư cách cướp lại. Cho nên em phải đưa ra lựa chọn, là muốn tôi hay là muốn vị hôn phu.”
“Trẻ con mới phải lựa chọn, em muốn cả hai.”
Giang Dư Ninh cười híp mắt muốn lấp l.i.ế.m cho qua chuyện, lại bị Phó Tư Thần bóp c.h.ặ.t cằm, tàn nhẫn ép cô ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh.
“Cháu gái nhỏ, em quá tham lam rồi.”
Phó Tư Thần từ trên cao nhìn xuống cô, giọng điệu nguy hiểm chất vấn: “Em đã nói yêu tôi, sao nỡ để tôi chịu tủi thân? Nếu em không chịu từ hôn, tôi sẽ không để em hưởng thụ cơ thể của tôi nữa.”
Lời nói giả vờ hèn mọn, nhưng từng chữ đều là sự uy h.i.ế.p bức bách tột cùng.
Giang Dư Ninh nín thở, nụ cười trên mặt hoàn toàn cứng đờ.
Cô biết Phó Tư Thần nói được là làm được.
Cho dù cô dụ dỗ thành công, Phó Tư Thần có thể hưởng thụ khoái cảm trên giường, nhưng anh tuyệt đối không phải là loại đàn ông bị d.ụ.c vọng điều khiển.
“Tiểu thúc nhất định phải ép em lựa chọn sao?”
Cô giả vờ đáng thương, hai tay vòng ôm lấy eo anh muốn làm nũng.
Phó Tư Thần lạnh lùng đẩy cô ra.
“Tôi cho em ba ngày. Là muốn tôi hay muốn vị hôn phu của em, em chỉ có một cơ hội lựa chọn.”
Giang Dư Ninh mím c.h.ặ.t môi, trong lòng giằng xé dữ dội.
Tiểu thúc một khi bị khiêu khích lòng chiếm hữu mà phát điên lên, thật sự rất đáng sợ.
Trước mắt cô chỉ có hai con đường.
Nếu không từ hôn với Lăng Tuấn Phong, anh sẽ không chạm vào cô nữa, cô cũng sẽ vĩnh viễn mất đi sự bảo vệ của anh.
Nhưng từ hôn cũng không có nghĩa anh là nơi che chở an toàn cho cô. Anh chỉ là muốn kiểm soát cô, biến cô thành món đồ chơi trong lòng bàn tay mà thôi.
Đối với Giang Dư Ninh, hai con đường này đều là đường c.h.ế.t.
Cô đã mất đi quyền chủ động trong trò chơi tình ái này, không những không kiểm soát được chú nhỏ, ngược lại còn rước họa vào thân.
Lúc này, Phó Tư Thần nhận được bằng chứng Ôn Tuân gửi tới.
Anh chuyển tiếp cho cô, còn không quên châm chọc khiêu khích: “Thời gian biểu hiện trên giường của vị hôn phu em cũng quá ngắn rồi. Hèn gì em phải nuôi tôi làm nhân tình, ngoại trừ tôi ra, không ai có thể thỏa mãn em.”
Giang Dư Ninh: “…”
Câu nói này hình như cũng không sai, biểu hiện của chú nhỏ quả thực rất dọa người.
“Em muốn ngủ với tôi, tôi đợi sự lựa chọn của em.”
Phó Tư Thần bỏ lại Giang Dư Ninh, dứt khoát xoay người rời đi.
…
Về đến Giang gia.
Giang Dư Ninh cả người đều khó chịu đến mức không nói nên lời.
Trong dạ dày đột nhiên trào lên một cơn buồn nôn. Cô không kịp đề phòng, vội vàng che miệng chạy thục mạng vào nhà vệ sinh, nôn khan.
Vừa vặn cảnh tượng này bị Trịnh Lệ Quân nhìn thấy. Bà ta lạnh mặt đi tới cửa.
“Mày có t.h.a.i rồi?”
Nghe vậy, Giang Dư Ninh kinh hoàng trừng to mắt, vội vàng súc miệng, lắc đầu nguầy nguậy giải thích: “Mẹ, con không có mang thai!”
Trịnh Lệ Quân xông tới, thô bạo giật tung cổ áo cô ra, đập vào mắt là dấu hôn đỏ tươi ch.ói lọi trên n.g.ự.c cô.
“Lăng Tuấn Phong tối nay không tìm mày, cái này ở đâu ra? Mày lại ở bên ngoài lêu lổng với gã đàn ông hoang dã nào rồi?”
“Con…”
Giang Dư Ninh ấp úng, không biết nên giải thích như thế nào.
Đột nhiên, Trịnh Lệ Quân lôi xềnh xệch cô đến phòng khách, ép cô quỳ xuống, giáng một cái tát nổ đom đóm mắt vào mặt cô.
“Giang Dư Ninh! Tao đã nhắc nhở mày đã là người của Lăng gia, mày vậy mà còn năm lần bảy lượt đi ra ngoài vụng trộm. Nếu mày mang nghiệt chủng, bị Lăng gia từ hôn, vậy thì tao sẽ cắt đứt tiền t.h.u.ố.c men của Giang Thiên Thiên. Chính mày là kẻ hại c.h.ế.t em gái ruột của mày!”
