Cấm Dục Tiểu Thúc Không Giả Vờ Nữa: Phó Tổng Truy Thê - Chương 721: Khổ Nhục Kế Của Phó Tổng
Cập nhật lúc: 07/04/2026 06:35
“Con cũng không nỡ xa ba đâu...”
Ân Ân chợt nhớ ra điều gì đó, đôi mày nhỏ nhắn nhíu lại: “Lần trước con không tìm thấy mẹ, đã khóc lóc mắng ba là đồ l.ừ.a đ.ả.o. Lúc đó trông ba buồn lắm. Vậy bây giờ ba đang ở đâu ạ? Ba phải lủi thủi về nhà một mình sao?”
Nghe con gái nói Phó Tư Thần phải lủi thủi về nhà một mình, trái tim Thẩm Dư Ninh bất giác nhói lên một nhịp.
Thực ra, ở trong căn phòng tổng thống xa hoa này, cô lại cảm thấy trống trải, lạc lõng vô cùng.
Từ lúc nào không hay, việc sống chung dưới một mái nhà cùng anh và Ân Ân đã trở thành một thói quen ăn sâu vào m.á.u thịt.
Căn biệt thự ấy, hết lần này đến lần khác, đã thực sự trở thành một "tổ ấm" đúng nghĩa trong tiềm thức của cô.
Phó Tư Thần thực sự đã thay đổi rồi. Với quyền lực của anh, anh hoàn toàn có thể dùng vũ lực cướp Ân Ân về, nhưng anh lại chọn cách nhẫn nhịn.
Thẩm Dư Ninh biết anh sẽ không bao giờ từ chối yêu cầu của cô, ngược lại, chính cô mới là kẻ đang ép anh phải lùi bước.
Nếu đêm nay anh phải một mình đối diện với căn nhà trống hoác, thiếu vắng hơi ấm của cô và con gái, liệu có quá tàn nhẫn với anh không?
“Ân Ân, vậy con gọi điện cho ba đi. Nói với ba là con hết giận rồi, và chúc ba ngủ ngon nhé.”
Thẩm Dư Ninh chớp chớp mắt, không ngờ có ngày bản thân lại phải mượn cớ con gái để liên lạc với anh.
Rõ ràng là cô xót anh, nhưng chính cô lại là người đòi dọn ra ngoài. Mới xa nhau có vài tiếng đồng hồ đã hối hận, thật chẳng biết giấu mặt vào đâu.
“Dạ, con gọi cho ba ngay đây!”
Cảm xúc đã ổn định, Ân Ân không còn làm mình làm mẩy nữa. Cô bé cầm điện thoại của mẹ, bấm gọi cho ba.
Đầu dây bên kia, Phó Tư Thần bắt máy chỉ trong vòng một nốt nhạc.
Nhanh đến mức Thẩm Dư Ninh giật thót mình, chưa kịp chuẩn bị tâm lý, chỉ đành nhỏ giọng nhắc nhở: “Ân Ân, con tự nói chuyện với ba nhé.”
Giọng Ân Ân vẫn còn đặc sệt âm mũi sau trận khóc ban nãy: “Ba ơi, con là Ân Ân đây.”
“Ừ, Ân Ân.”
Ở đầu dây bên kia, chất giọng trầm ấm của Phó Tư Thần cũng khàn đi trông thấy.
“Ba đã về đến nhà chưa ạ? Đêm nay con và mẹ ngủ lại khách sạn, không về nhà đâu. Cậu mua cho con nhiều đồ chơi đẹp lắm, con thích cực. Nhưng con cũng thích đồ chơi ở nhà mình nữa. Giống như việc con yêu mẹ, và cũng yêu cả ba vậy...”
Ân Ân dũng cảm bày tỏ tiếng lòng, từng câu từng chữ đều vô cùng chân thành: “Ba ơi, ba tuyệt đối không được để ai bắt nạt hay làm tổn thương mẹ nữa đâu nhé! Ba phải yêu thương mẹ thật nhiều, thật nhiều vào!”
“Khụ khụ... Ân Ân à, con chỉ cần nói phần của con thôi, không cần phải phát ngôn thay mẹ đâu.”
Thẩm Dư Ninh nghe những lời "tuyên thệ" sặc mùi nguy hiểm của con gái, cái gì mà yêu với đương, nghe mà hai má nóng ran.
Nhất là khi đêm nay, cô vừa mới bị chính miệng người đàn ông kia tỏ tình.
“Nhưng đây chính là những điều con muốn nói mà!”
Ân Ân ngây thơ cãi lại. Thẩm Dư Ninh cạn lời, chỉ đành mỉm cười bất lực.
Phó Tư Thần không hề cợt nhả, ngược lại vô cùng nghiêm túc đáp lời con gái: “Ân Ân, ba biết lỗi rồi. Sau này ba tuyệt đối sẽ không phạm phải sai lầm nào nữa. Ân Ân đừng giận ba nhé. Cho dù không có lệnh của con, ba cũng sẽ dùng cả sinh mệnh này để yêu thương mẹ và yêu thương con.
A Ninh, chuyện chúng ta vừa nói ban nãy, đêm nay em nhất định phải suy nghĩ cho thật kỹ nhé. Anh đợi tin tốt từ em.”
“...”
Ép hôn trắng trợn thế à?
Thẩm Dư Ninh lườm nguýt cái điện thoại, lười phản bác.
Thấy mẹ không hề tức giận, Ân Ân che miệng cười khúc khích: “Ba ơi, đêm nay không có mẹ ôm ngủ, ba có bị mất ngủ không ạ?”
“Chắc chắn là mất ngủ rồi. Bây giờ ba đã nhớ hai mẹ con đến phát điên lên được.”
Sự thẳng thắn, không chút che giấu của Phó Tư Thần khiến trái tim người nghe không khỏi rung động.
Thẩm Dư Ninh ngồi bên cạnh, nhịp tim bất giác đập loạn cào cào theo từng lời nói của anh.
“Vậy ba đã về đến nhà chưa ạ?”
“Chưa. Ba đang ở ngay dưới sảnh khách sạn.”
Câu nói này của Phó Tư Thần, rõ ràng là cố tình nói cho Thẩm Dư Ninh nghe.
Thẩm Dư Ninh sững sờ, không nhịn được giật lấy điện thoại: “Anh vẫn ở khách sạn? Chưa chịu về sao?”
“Em và Ân Ân đều ở đây, anh về cái căn nhà trống hoác đó thì có ý nghĩa gì? Xe đang đỗ trước cửa khách sạn, đêm nay anh sẽ ngủ lại đây. Em đừng lo, anh biết anh vợ không muốn nhìn thấy mặt anh, anh sẽ không lên đó đâu. Anh chỉ muốn... được ở gần hai mẹ con thêm một chút thôi.”
Phó Tư Thần không dùng thủ đoạn cường hào ác bá để ép buộc cô, nhưng lại dùng sự thâm tình hèn mọn này để trói buộc trái tim cô.
Ân Ân xót xa nhíu mày: “Hả? Ba phải ngủ trong xe sao ạ? Thế thì đau lưng lắm! Tại sao cậu lại không cho ba lên đây? Giường ở đây to đùng, cả nhà mình ngủ chung vẫn vừa mà! Để con đi xin cậu cho ba lên nhé!”
Một khi Ân Ân đã xác định ba mẹ sẽ không chia tay, bản năng của đứa trẻ chính là muốn cả gia đình được đoàn tụ.
Thẩm Dư Ninh còn chưa kịp ngăn cản, Phó Tư Thần đã vội vàng lên tiếng.
“Ân Ân ngoan, con đừng đi. Cậu đang có thành kiến với ba, tạm thời không muốn nhìn thấy ba đâu. Không sao, ba ngủ tạm trong xe một đêm cũng được. Nếu con đi xin xỏ, cậu lại tưởng ba xúi giục con, lúc đó cậu càng ghét ba hơn đấy.”
Chất giọng trầm ấm, mang theo sự tủi thân nhè nhẹ của vị Phó tổng quyền khuynh thiên hạ cứ thế từng giọt từng giọt rỏ thẳng vào cõi lòng mềm yếu của Thẩm Dư Ninh.
“A Ninh, em không cần bận tâm đến anh đâu. Đêm nay em và Ân Ân cứ ngủ một giấc thật ngon nhé.”
“...Anh mau cút về nhà đi.”
Thẩm Dư Ninh nghiến răng, cõi lòng đã rối tinh rối mù.
Phó Tư Thần đêm nay thực sự quá nguy hiểm!
Anh không chỉ thốt ra lời yêu, mà còn hạ mình xin lỗi, hốc mắt đỏ hoe trước mặt cô.
