Cảm Giác Được Yêu Thương - Chương 8
Cập nhật lúc: 10/09/2026 07:02
"Chiều muộn, trợ lý bước vào văn phòng."
"Thẩm tổng, chúng tôi đã tra tất cả khách sạn, sân bay, nhà ga."
"Nhưng hoàn toàn không có bất cứ ghi nhận nào về việc cô Giang rời thành phố."
"Trợ lý hơi do dự."
"Nhưng phía bệnh viện có một chút thông tin."
"Anh ta đưa ra một bản hồ sơ khám bệnh."
"Thẩm Yến cau mày cầm lấy."
"Giang Lâm Nguyệt, 23 tuổi, u.n.g t.h.ư dạ dày giai đoạn cuối."
"Thẩm Yến lập tức bật dậy, cả gương mặt trắng bệch."
"Nuốt thủy tinh, anh muốn lấy mạng tôi sao?"
"Giọng nói của Giang Nguyệt trong buổi tiệc hôm đó bất ngờ vang lên trong đầu."
"Anh lập tức hoảng loạn, gọi người lên mật thất ngay."
"Trong căn mật thất, Thẩm Yến đứng trơ lặng."
"Nhìn vũng m.á.u nâu sẫm đã khô trên sàn."
"Thẩm, Thẩm tổng."
"Vệ sĩ Vương Hổ run rẩy bước vào, giọng nhỏ đến gần như không nghe thấy."
"Thẩm Yến chậm rãi quay đầu."
"Người đâu?"
"Hai chân Vương Hổ mềm nhũn, hắn quỳ sụp xuống."
"Cô Giang, cô ấy tối đó sau khi nuốt thủy tinh thì không cứu được."
"Thẩm Yến lảo đảo lùi lại một bước."
"Hồi lâu mới phát ra giọng run rẩy."
"Thi thể đâu?"
"Vương Hổ cúi đầu, hoàn toàn không dám đáp."
"Tao hỏi mày t.h.i t.h.ể đâu."
"Thẩm Yến đột nhiên gào lên, lao tới siết lấy cổ hắn."
"Đôi mắt anh đỏ ngầu, vẻ mặt dữ tợn đến đáng sợ."
"Gân xanh nổi khắp trán."
"Chôn... chôn rồi."
"Vương Hổ vô cùng khó khăn mới bật ra được."
"Thẩm Yến giống như đột nhiên bị rút hết sức lực."
"Chậm rãi buông tay."
"Trong đầu anh lúc này toàn là khuôn mặt tươi cười của Giang Nguyệt."
"Tại sao cô lại mắc u.n.g t.h.ư dạ dày?"
"Chẳng trách thời gian gần đây cô thường xuyên chạy vào nhà vệ sinh nôn."
"Mỗi lần anh hỏi cô đều nói vì uống rượu ở công ty quá nhiều."
"Người mắc u.n.g t.h.ư dạ dày lại liên tục xuất huyết tiêu hóa."
"Cơ thể vốn đã yếu đến cực hạn."
"Anh hoàn toàn không dám tưởng tượng cô đã phải đau đớn thế nào trong đêm đó."
"Vũng m.á.u khô dưới chân càng lúc càng trở nên ch.ói mắt."
"Toàn thân Thẩm Yến bắt đầu run rẩy."
"Cuối cùng anh chậm rãi quỳ xuống, tiếng khóc bật ra không thể kiểm soát."
"Vương Hổ ở bên cạnh sợ đến mức liên tục dập đầu."
"Vừa khóc vừa xin tha."
"Sau khi khóc đến cạn sức, Thẩm Yến mới đứng lên."
"Lau nước mắt rồi khép mắt."
"Những người đứng xung quanh lập tức hiểu ý."
"Mấy vệ sĩ khác nhanh ch.óng giữ lấy Vương Hổ rồi kéo hắn sâu vào trong."
"Phía sau vang lên tiếng kêu t.h.ả.m thiết."
"Thẩm Yến hoàn toàn không quay đầu, lặng lẽ bước ra ngoài."
"Đôi mắt anh đỏ rực, trong đáy mắt chỉ còn lại sự lạnh lẽo."
"Khung cảnh buổi tiệc sinh nhật lại hiện lên trong đầu."
"Lời giải thích hoảng loạn của Giang Nguyệt."
"Cùng ánh mắt tuyệt vọng của cô khi bị kéo đi."
"Từng hình ảnh giống như những lưỡi d.a.o cứa vào trái tim."
"Là chính anh hại cô."
"Nhưng người tạo nên màn kịch ban đầu lại là Chu Yên Nhiên."
"Cô ta nhất định phải trả giá."
"Đêm tối, phủ kín thành phố."
"Chiếc Ferrari đỏ thắng gấp rồi dừng sát bên đường."
"Thẩm Yến bước xuống như một bóng ma."
"Đi nhanh vào biệt thự."
"Bên trong Chu Yên Nhiên đang mặc váy ngủ lụa."
"Nằm trên sofa đắp mặt nạ."
"Nghe tiếng cửa mở, cô ta lập tức ngồi dậy."
"Khóe môi cong lên."
"Anh Yến, anh về rồi."
"Câu nói còn chưa dứt đã nghẹn lại."
"Ánh mắt Thẩm Yến lạnh như băng."
"Anh đưa tay giữ lấy cổ cô ta rồi ép mạnh lên tường."
"Em đã biết từ trước."
"Anh nhìn chằm chằm cô ta."
"Biết bệnh của Giang Nguyệt?"
"Đồng t.ử Chu Yên Nhiên lập tức co lại."
"Rồi cô ta cười lạnh."
"Biết thì sao?"
"Anh thật sự vì một con bé nghèo đó mà..."
"Tại sao em hại cô ấy?"
"Giọng Thẩm Yến lạnh buốt."
"Chu Yên Nhiên nhìn anh, khóe môi dần cong lên một nụ cười khó hiểu."
"Xem ra trực giác của em quả nhiên không sai."
"Anh thật sự đã động lòng với cô ta rồi."
"Cô ta giơ tay muốn chạm lên mặt anh."
"Đừng quên, cô ta vốn chỉ là một phần trong trò chơi của chúng ta."
"Sao anh có thể nghiêm túc với một quân cờ?"
"Thẩm Yến đột nhiên buông tay."
"Chu Yên Nhiên ngã xuống đất nhưng vẫn ngẩng đầu."
"Ánh mắt đầy khiêu khích."
"Vậy mảnh kính là em cố tình bỏ vào bánh để ép anh trừng phạt cô ấy?"
"Giọng Thẩm Yến khàn đi."
"Chu Yên Nhiên chậm rãi đứng lên, bình thản chỉnh lại váy ngủ."
"Anh đừng làm như mình vô tội."
"Em đâu có bắt anh phải dùng cách đó để trừng phạt cô ta."
"Rầm."
"Thẩm Yến đá mạnh vào chiếc bàn bên cạnh."
"Khiến đồ vật đổ vỡ tung tóe."
"Lồng n.g.ự.c anh phập phồng dữ dội, đôi mắt đỏ ngầu."
"Em phải tới trước mộ cô ấy xin lỗi."
"Anh nghiến từng chữ."
"Ngay bây giờ."
"Xin lỗi."
"Chu Yên Nhiên nghiêng đầu rồi bật cười lạnh."
"Cô ta tiến lại gần, hạ thấp giọng."
"Cô ta đã c.h.ế.t rồi, anh cũng thắng vụ cược."
"Chẳng phải kết quả đúng như chúng ta muốn sao?"
"Nếu thật sự phải sám hối."
"Người cần quỳ xuống trước cô ta nhất chính là anh."
"Ánh mắt Thẩm Yến lập tức trở nên lạnh lẽo."
"Anh túm tóc Chu Yên Nhiên, kéo cô ta ra ngoài."
"Anh làm gì vậy? Buông em ra."
"Chu Yên Nhiên gào lên, liên tục giãy giụa."
"Thẩm Yến, anh thật sự vì một người đã c.h.ế.t mà đối xử với em như thế sao?"
"Thẩm Yến không hề trả lời."
"Trực tiếp đẩy cô ta vào xe rồi lạnh giọng với tài xế."
"Lên núi."
"Trong căn mật thất, Chu Yên Nhiên bị trói c.h.ặ.t trên ghế."
"Chiếc váy ngủ sang trọng dính đầy bùn, mái tóc rối tung."
"Thẩm Yến, anh dám làm gì em?"
"Cô ta gào lớn."
"Là anh g.i.ế.c cô ấy."
"Chính anh ra lệnh bắt cô ấy nuốt thủy tinh."
"Bây giờ anh còn giả bộ đau khổ làm gì?"
"Những lời ấy giống như nhát d.a.o sắc đ.â.m thẳng vào trái tim Thẩm Yến."
"Anh nhìn cô ta, giọng khàn đặc."
"Trước khi c.h.ế.t, Giang Nguyệt đã nôn ra rất nhiều m.á.u."
"Anh nhìn những mảnh kính vỡ trên nền, ánh mắt tối lại."
"Em nghĩ lúc đó cô ấy đau thế nào?"
"Chu Yên Nhiên lúc này mới thật sự hoảng sợ."
"Anh... anh định làm gì?"
"Thẩm Yến từng bước đi về phía cô ta."
"Để em hiểu cảm giác mà cô ấy từng phải chịu."
"Không, đừng."
"Cô ta hoảng loạn lắc đầu."
"Em sai rồi, em thật sự biết sai rồi."
"Thẩm Yến ngồi xuống trước mặt cô ta."
"Ánh mắt hoàn toàn không còn chút ấm áp nào."
"Muộn rồi."
"Anh nhìn khuôn mặt trắng bệch của Chu Yên Nhiên, lạnh lùng nói."
"Em từng nói anh ghét nhất phụ nữ ghen tuông."
"Mấy ngày tới có lẽ em cũng nên học một bài học cho chính mình."
"Chu Yên Nhiên cuối cùng hoàn toàn sụp đổ, khóc lóc t.h.ả.m thiết."
"Anh g.i.ế.c em đi, có bản lĩnh thì g.i.ế.c em."
"Thẩm Yến chỉ bật cười, nụ cười ấy khiến cả người Chu Yên Nhiên lạnh buốt."
"C.h.ế.t sao? Như vậy còn quá nhẹ nhàng."
"Anh đứng dậy, lạnh lùng dặn những người bên ngoài."
"Canh cô ta cẩn thận."
"Phía sau lập tức vang lên tiếng gào thét tuyệt vọng của Chu Yên Nhiên."
"Anh nghĩ làm tôi đau thì Giang Nguyệt có thể sống lại sao?"
"Cô ta trách, là do chính anh."
"Người đáng bị trừng phạt nhất là anh mới đúng."
"Anh sẽ ngày ngày mơ thấy cô ta, cả đời không thể yên ổn."
"Thẩm Yến dừng chân rồi chậm rãi quay đầu."
"Nhìn cô ta thật lâu, trên môi hiện lên một nụ cười bi thương."
"Đúng, người đáng bị trừng phạt nhất vốn là tôi."
"Anh bước ra khỏi mật thất."
"Gió đêm trên núi thổi qua, lạnh thấu xương."
"Trợ lý đứng chờ sẵn, đưa điện thoại."
"Thẩm tổng, mộ của cô Giang đã tìm được."
"Ở sườn núi phía Tây, không có bia."
"Thẩm Yến nhận lấy tấm ảnh."
"Trên đó là một nấm đất mới, cỏ đã bắt đầu mọc."
"Anh siết c.h.ặ.t tấm ảnh trong tay."
"Đi."
"Xe dừng trước nấm đất."
"Anh quỳ xuống, dùng tay đào đất."
"Ngón tay rách toạc, m.á.u chảy ra."
"Vẫn không ngừng đào."
"Giang Nguyệt, anh đến đón em về."
"Không có ai trả lời."
"Chỉ có tiếng gió."
"Anh ôm lấy nấm đất, khóc đến không thành tiếng."
"Xin lỗi, anh sai rồi."
"Anh không nên tin cô ta."
"Anh không nên đẩy em đi."
"Trợ lý đứng cách đó không xa, không dám lại gần."
"Điện thoại Thẩm Yến lại rung."
"Là luật sư."
"Thẩm tổng, cô Giang để lại di chúc."
"Toàn bộ 20 vạn còn lại, quyên cho quỹ u.n.g t.h.ư."
"Và một lá thư."
"Gửi cho ngài."
"Thẩm Yến nhận phong thư, tay run rẩy mở ra."
"Nét chữ quen thuộc."
"Thẩm Yến,
Nếu anh đọc được thư này,
Chắc em đã đi rồi.
Cảm ơn anh vì 3 năm.
Dù là giả.
Em cũng từng hạnh phúc.
Đừng tìm em nữa.
Sống tốt.
Giang Nguyệt."
"Anh gập thư lại, ôm vào n.g.ự.c."
"Giang Nguyệt, anh không sống nổi nữa."
"Gió cuốn lá khô qua nấm mộ."
"Đêm đó, Thẩm Yến không về."
"Anh ngồi đó cả đêm."
"Đến sáng, người ta thấy anh tóc bạc thêm một mảng."
