Cẩm Nang Kinh Doanh Phố Mua Sắm Dị Giới - Chương 105
Cập nhật lúc: 02/04/2026 13:17
Sự sống và cái c.h.ế.t, đôi khi chỉ cách nhau một khoảnh khắc lựa chọn.
Lộ Dao cảm thấy hai mắt cay xè, l.ồ.ng n.g.ự.c thắt lại đau đớn. Cô cứ thế bước đi, nước mắt tuôn rơi. Tiếng khóc nghẹn ngào, nức nở của cô còn lấn át cả tiếng gió rít gào.
Một giọng nói già nua, khàn đặc bất ngờ vang lên quở trách ai đang khóc lóc làm phiền giấc ngủ của mình.
Lộ Dao đưa tay quệt ngang hàng nước mắt đầm đìa, hắng giọng dõng dạc tự xưng tên và xin gặp Ma Thần đại nhân.
Giọng nói già nua ấy tự nhận chính là Ma Thần và hỏi cô mong cầu điều gì.
Lộ Dao lôi tấm thiệp mời từ trong túi đạo cụ ra, hai tay cung kính dâng lên.
Một cơn lốc xoáy ập đến, cuốn phăng tấm thiệp mời lên không trung, bay tít tắp đến một nơi vô định nào đó.
Một chốc sau, một tràng cười sảng khoái vang vọng từ bốn phương tám hướng truyền đến. Ma Thần khen ngợi sự thú vị của cô khi muốn mời ngài dùng bữa, ngài đồng ý và hẹn ba ngày sau sẽ đích thân ghé thăm.
Hệ thống lập tức thông báo nhiệm vụ cuối cùng thiết đãi Ma Thần đã chính thức được kích hoạt, thời hạn là ba ngày, yêu cầu chủ tiệm nỗ lực chuẩn bị cho thật chu đáo.
Lộ Dao đứng ngây ra, tấm thiệp mời đó hóa ra lại là lời mời Ma Thần ăn cơm thật sao?
Lộ Dao lại quay về đứng trước cánh cửa có biển báo lối ra. Cô kéo tay nắm cửa một lần nữa, nhưng vẫn không phải là trở lại căn phòng chờ bé xíu lúc ban đầu.
Hiện ra trước mắt cô là một hành lang hun hút, mờ ảo, hai bên vách tường chằng chịt những cánh cửa giống hệt nhau.
Cánh cửa cô vừa bước ra mang biển số không tròn trĩnh. Dọc theo hành lang, các con số trên cửa tăng dần đều.
Khi bước đến cánh cửa mang số năm mươi, con số bỗng chốc nhảy lùi về số không. Cánh cửa bật mở, một đám quái vật với đủ hình thù dị hợm chen chúc nhau ùa ra.
Bọn họ hò reo mừng rỡ vì đã tan ca, ngày mai được nghỉ phép nên hẹn nhau đi xếp hàng mua đồ ở tiệm ăn vặt. Người thì thèm pudding cà phê kem tươi, người thì muốn ăn ba tô mì thịt băm cho thỏa cơn thèm.
Một người trong số đó bỗng kinh hô ngạc nhiên khi thấy chủ tiệm xuất hiện ở đây.
Những người khác nghe thấy tiếng gọi cũng xúm lại, thi nhau dồn sự chú ý vào Lộ Dao. Ai nấy đều tò mò tột độ tự hỏi sao bà chủ tiệm ăn vặt lại dạt vào cái chốn này.
Chắc hẳn là cô ấy đang ở trong Khu Vui Chơi rồi, Lộ Dao thầm suy đoán.
Hóa ra bọn họ hàng ngày cũng phải đi làm cơ à.
Lộ Dao mỉm cười gượng gạo, chỉ tay về phía sau lưng, ấp úng đáp mình vừa bước ra từ bên trong.
Đám đông trố mắt kinh hãi hỏi cô vào chơi game bằng cửa nào.
Lộ Dao chẳng hiểu nổi cớ sao bọn họ lại kích động đến vậy, ráng lục lọi trí nhớ rồi trả lời là cửa nằm tít trong góc cuối cùng, phòng số không.
Đám đông vừa nghe thấy con số không liền ùa tới bủa vây Lộ Dao như ong vỡ tổ. Bọn họ cẩn thận săm soi cô từ đầu đến chân như thể sợ cô sứt mẻ chỗ nào.
Mọi người thi nhau hỏi han cô làm sao lại vào nơi đáng sợ đó, có bị dọa sợ không, lại còn xót xa khi thấy tay cô bị trầy xước, đòi kiểm tra camera để phạt lương người làm cô bị thương.
Lộ Dao thầm nghĩ chắc là vết xước lúc bị Triệu Vũ Tình xô ngã ngoài quảng trường đấy.
Bọn họ có vẻ chẳng mảy may nhận thức được bộ dạng của mình lúc này đáng sợ đến nhường nào. Kẻ thì con mắt lòi hẳn ra ngoài dính lấy mớ cơ bắp đỏ au, kẻ thì miệng ngoác rộng đến tận mang tai ba cái lưỡi thi nhau uốn éo, lại có kẻ mang hẳn hai khuôn mặt trước sau thi nhau tíu tít hỏi han Lộ Dao.
Nếu không phải thuộc dạng có thần kinh thép, Lộ Dao chắc chắn cũng sẽ bị đám quái vật nhí nhố này dọa cho hồn xiêu phách lạc.
Hơn nữa đám này hình như ai cũng biết tỏng cô là người sống sờ sờ thì phải.
Lộ Dao cảm thấy rối bời. Khách hàng biết, thì đám nhân viên trong tiệm chắc chắn cũng biết từ lâu rồi, vậy mà vẫn hùa nhau tung hứng cho cái màn kịch đại sư ảo thuật của cô.
Trong đám đông hỗn loạn, một quả cà tím màu tím thẫm đang hì hục len lỏi chen vào. Vừa nhìn thấy Lộ Dao bị vây kín, quả cà tím thốt lên đầy kinh ngạc, bảo mọi người đừng có vây quanh ăn h.i.ế.p cô.
Mọi người đồng loạt giơ tay xin hàng, thề thốt rằng mình không hề có ý bắt nạt Lộ Dao.
Lộ Dao ngập ngừng nhận ra đó là Tiểu Gia.
Quả cà tím tiến lại gần, từ từ biến hình trở lại bộ dạng quen thuộc của Tiểu Gia. Mớ tiền giấy nhét lủng lẳng trong người cậu rơi lả tả xuống sàn, nhưng Tiểu Gia chẳng buồn ngó ngàng đến việc nhặt nhạnh. Cậu nhóc ngồi thụp xuống trước mặt Lộ Dao ân cần hỏi han.
Lộ Dao nhặt một tờ tiền vừa rơi xuống gần tầm tay. Cô chợt nhớ đến xấp tiền giấy nằm chễm chệ trên kệ đồ khô trong bếp tiệm. Cô vốn dĩ chẳng tin lời biện minh của Kỳ Sâm nên chưa bao giờ đụng đến số tiền đó, hóa ra nguồn gốc của nó là từ đây.
