Cẩm Nang Kinh Doanh Phố Mua Sắm Dị Giới - Chương 146
Cập nhật lúc: 02/04/2026 14:01
Bọn chúng khoái nhất là ức h.i.ế.p những tên thiếu gia xuất thân danh gia vọng tộc nhưng tính khí lại nóng nảy thế này.
Đám đạo tặc vừa cười cợt vừa từ từ khép vòng vây lại, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào đống tài báu nằm la liệt trên mặt đất, đến mắt cũng không thèm chớp.
Chỉ cần g.i.ế.c c.h.ế.t bà chủ và đám ranh con này, đống tiền đó sẽ là của bọn chúng.
Harold vẫn nằm im thin thít không nhúc nhích.
Tư Kim thì ngồi vắt chéo chân trên chiếc ghế sofa đơn, ôm khư khư rương báu trong lòng, đang lôi từng viên đá quý ra lau chùi cẩn thận.
Tina liếc nhìn bộ nail mới làm xong, khẽ thở dài một tiếng rồi chuẩn bị đứng dậy. Bốn con rồng con đang ngồi chờ làm móng đột nhiên đồng loạt đứng phắt lên.
Đồng t.ử của chúng từ từ co lại thành một đường thẳng đứng. Trên mặt và tay bắt đầu xuất hiện những lớp vảy rồng. Chúng tiến về phía đám đạo tặc, gằn giọng: "Các ngươi vừa nói, muốn làm cái gì cơ?"
Đám đạo tặc lúc này mới lờ mờ nhận ra có điều gì đó không ổn. Đám trẻ này có vẻ... không phải là người?
Những lớp vảy và móng vuốt đã tố cáo thân phận thật sự của chúng. Đám đạo tặc biến sắc, biết rõ giờ chỉ còn nước cắm đầu bỏ chạy, nhưng lại phát hiện chân tay đã nhũn ra, không chịu nghe theo sự sai khiến nữa.
Trên mặt mấy con rồng con đã phủ kín vảy, không thể kìm nén được hơi thở của rồng (long tức) đang bùng phát.
Tư Kim vẫn cắm cúi lau đá quý, chẳng thèm ngẩng đầu lên mà buông một câu: "Đừng có làm sập tiệm đấy nhé."
...
Chạng vạng tối, tại một ngọn núi hoang vắng nằm gần vùng hoang dã Hắc Sơn, mười mấy gã đàn ông đang dựa lưng vào vách đá, toàn thân run rẩy lẩy bẩy, sợ hãi đến mức cấm khẩu không phát ra được một âm thanh nào.
Bốn con cự long khổng lồ to như ngọn núi nhỏ đang quây c.h.ặ.t bọn chúng ở giữa. Chỉ một cái quẫy đuôi nhẹ nhàng của chúng cũng đủ làm rung chuyển đất trời.
Con kim long nhỏ gườm gườm trừng mắt nhìn tên thủ lĩnh đạo tặc: "Chính là hắn ta nói muốn cướp tài báu của chúng ta."
Con lục long gật đầu phụ họa: "Hắn còn dọa bà chủ nữa."
Thanh long bồi thêm một câu: "Hắn còn dám cười nhạo Gaga."
Gaga chính là chú hồng long lúc nãy đang làm móng.
Cuối cùng, t.ử long (rồng tím) tỏ vẻ ghét bỏ nói: "Tôi chẳng muốn ăn thịt người đâu, ném bọn chúng xuống Đầm Lầy Độc Khí đi."
Đám đạo tặc đã sớm bị dọa cho hồn bay phách lạc.
Cái cửa tiệm kia thật đáng sợ! Chẳng lẽ tất cả những kẻ ở đó đều là rồng sao?
Tại tiệm nail, Lộ Dao đã làm xong bộ móng cho Gaga. Con rồng hẹn cuối cùng cũng vừa dẫn theo đám đạo tặc đi ra ngoài, cô định bụng sẽ nghỉ ngơi một lát.
Làm liên tục ba bộ nail đính đá quý, nếu không phải nhờ có nhiều kinh nghiệm thì cô đã sớm mệt mỏi đến ngất xỉu rồi.
Lộ Dao bước tới ghế sofa, giơ chân hích nhẹ Harold một cái, bảo nó ngồi cho đàng hoàng, cô cũng muốn ngồi nghỉ một chút.
Harold miễn cưỡng xích sang một bên nhường chỗ. Lộ Dao ngồi xuống, ngửa đầu tựa vào gối đệm, nhắm mắt dưỡng thần.
Đột nhiên, từ ngoài cửa vọng vào một trận ầm ĩ. Lộ Dao khẽ nhíu mày.
Harold ném quyển sách đang đọc dở sang một bên, đứng dậy đi ra mở cửa.
Năm sáu gã đàn ông tay lăm lăm đoản đao, tên cầm đầu mặt râu ria xồm xoàm, thân hình vạm vỡ, hai má vẫn còn ửng hồng vì men rượu. Gã đang đưa tay định đẩy cửa xông vào.
Harold nhăn mặt bực bội: "Dây dưa không dứt à?"
Vừa dứt lời, nó dùng một tay túm cổ gã tráng hán râu xồm nhấc bổng lên không trung, xoay một vòng rồi ném thẳng sang con phố đối diện.
Gã tráng hán vừa rơi xuống đất đã mềm nhũn, một vũng m.á.u đỏ tươi từ từ rỉ ra.
Năm gã đàn ông còn lại bị cảnh tượng trước mắt dọa cho hồn xiêu phách lạc. Rượu chè tỉnh hẳn, người cũng tỉnh hẳn, bao nhiêu ý đồ đen tối trong đầu bay sạch sành sanh.
Harold giải phóng long tức, khuôn mặt sầm xì đáng sợ: "Cút!"
Từ ngày hôm đó trở đi, không còn một kẻ nào ở trấn Lục Bảo Thạch dám bén mảng đến gây sự hay có ý đồ với tiệm nail nữa.
Cả thị trấn bắt đầu râm ran những lời đồn đại rùng rợn về việc bà chủ tiệm nuôi nguyên một bầy rồng. Thậm chí có người còn quả quyết bà chủ cũng chính là một con rồng.
Lộ Dao: ... Sao cũng được.
Lị Tu cùng Elvie và Fraser vội vã lên đường suốt đêm, cuối cùng cũng từ thành phố Onorton trở về đến trấn Lục Bảo Thạch.
Vừa đặt chân đến trấn, Lị Tu và Elvie đã nhận ra có những lời đồn đại mới đang lan truyền. Mọi người lại đang bàn tán xôn xao xem rốt cuộc bà chủ tiệm nail có phải là rồng hay không.
Fraser nhíu mày, quay sang nhìn Lị Tu: "Bà chủ là rồng sao?"
Tinh linh và rồng đều là những sinh vật cực kỳ có cái tôi lớn. Chỉ khác là tinh linh luôn hướng tới sự bình yên, tĩnh lặng và tự do trong tâm hồn, chẳng màng đến thế sự xung quanh.
