Cẩm Nang Kinh Doanh Phố Mua Sắm Dị Giới - Chương 26
Cập nhật lúc: 02/04/2026 13:07
Nửa tiếng sau, Đỗ An lủi thủi đến trạm tàu điện ngầm gặp bạn, vẻ mặt chán nản: "Anh trai tớ không muốn ra ngoài."
Trần Giang tỏ vẻ thấu hiểu, nhẹ nhàng an ủi: "Không sao đâu. Chúng ta cũng chưa chắc tiệm đó có nằm ở đấy hay không mà, cứ đi tiền trạm xem thế nào đã. Nếu đồ ăn thực sự ngon, lần sau rủ anh cậu đi cùng cũng chưa muộn."
Đỗ An gật đầu cái rụp: "Ừ, cậu nói phải. Tớ cũng chưa nghĩ đến nước này. Đúng là nên đi khảo sát thực tế trước. Nhỡ đâu khu A chẳng có cái tiệm nào, mất công kéo anh ấy đi theo thì rách việc."
Hai người nhảy lên tàu điện ngầm hướng về khu A. Chẳng ngờ trong cùng một toa xe lại có đến vài tốp người đang rôm rả bàn tán về cùng một chủ đề.
"Thèm bát hoành thánh đó quá đi mất, hy vọng bà chủ tiệm không lừa chúng ta."
"Cái ảo ảnh ngoài cửa sổ nhìn như thật ấy nhỉ, cái vòng đu quay còn quay mòng mòng kìa."
"Tớ tính toán kỹ rồi, tới nơi là phải gọi ngay một bát hoành thánh, rồi xí luôn cái bàn bà chủ ngồi lúc sáng. Nghĩ thôi đã thấy phê chữ kéo dài rồi!"
"Lỡ bị lừa thì tính sao? Toàn đám người khu A tung hỏa mù cả đấy."
"... Bị lừa thì quay về thôi, có mất mát gì đâu. Chứ không đi xem tận mắt thì trong lòng bứt rứt không chịu nổi."
...
Hôm đó, ga tàu điện ngầm tầng 99 khu A chật cứng người từ cả 3 khu A, B, D đổ về, đông đúc đến ngạt thở.
Đám người từ các khu khác đang dấn thân vào một ván cược sinh t.ử vô tiền khoáng hậu. Dù sao thì lý trí vẫn luôn nhắc nhở họ rằng, ngay cả khi có một tiệm ăn vặt nằm ở tầng 99 thật, thì đồ ăn bán ra chắc chắn cũng nhạt nhẽo vô vị.
Chỉ là trình độ ảo thuật của bà chủ này quá cao tay, có khi lại dùng thêm bí thuật nào đó để phù phép cho đồ ăn trông quyến rũ và chân thực hơn những tiệm khác mà thôi.
Nhưng sâu thẳm trong thâm tâm họ lại có một giọng nói đang văng vẳng: Nhỡ đâu là thật thì sao?
Một tiếng đồng hồ sau, những người xuất phát từ các khu vực khác đã lũ lượt đổ bộ xuống ga tàu tầng 99. Trước thang máy dưới sảnh đã rồng rắn xếp thành một hàng dài dằng dặc.
Đỗ An và Trần Giang trầy trật mãi mới chen chân lên được thang máy, thẳng tiến lên tầng 99.
Vừa bước ra khỏi thang máy, đập vào mắt hai người là hai hàng người dài tuyệt vọng. Bù lại, một tin tốt là vụ livestream kia hoàn toàn không phải trò l.ừ.a đ.ả.o. Ngay cạnh Khu Vui Chơi ở tầng 99 đúng là có một tiệm ăn vặt chễm chệ ở đó.
Cả tầng 99 ngập chìm trong một thứ hương thơm ngây ngất lòng người. Trần Giang giật giật tay áo Đỗ An, ánh mắt đầy phấn khích: "Cậu ngửi thấy chưa? Thơm dã man! Hay là đồ ăn ở đây ăn được thật hả cậu? Cái mùi này quyến rũ c.h.ế.t đi được."
Đỗ An cũng chung ánh mắt đầy hy vọng: "Tớ cũng chẳng biết nữa, nhưng đông người xếp hàng thế này, chắc chắn tiệm này phải có điểm gì đó độc nhất vô nhị."
Tiệm ăn vặt từng làm mưa làm gió ở thế giới này một thời gian dài. Việc duy trì ngày ba bữa ăn giúp cuộc sống ở đây có vẻ thật hơn một chút. Những tâm hồn lạc lối đành tìm đến cách này để tự an ủi bản thân.
Chỉ tiếc là, cái cảm giác chỉ được ngắm mà không được ăn càng khoét sâu thêm vào sự trống rỗng trong lòng họ.
Ngay sau đó, sự xuất hiện của Khu Vui Chơi đã hất cẳng các tiệm ăn vặt, trở thành hình thức giải trí được săn đón số một ở đây.
Rất hiếm khi có một cửa hàng nào không thuộc Khu Vui Chơi lại được chào đón nồng nhiệt đến vậy.
Đỗ An và Trần Giang dù chưa mua được đồ ăn nhưng đã cảm thấy chuyến đi này thật đáng đồng tiền bát gạo.
Người xếp hàng ngay phía trước họ tình cờ lại là một khách ruột thường xuyên cắm rễ ở Khu Vui Chơi, và cũng là một trong những người đầu tiên biết đến "Tiệm ăn vặt Lộ Dao". Ông chú quay đầu nhìn hai thanh niên, buông một câu với vẻ đầy tự hào của dân sành sỏi: "Hai cậu từ khu nào đến vậy?"
"Khu D ạ." Trần Giang nhanh nhảu đáp.
"Tôi thì sống ngay khu A này. Cái tiệm này hồi mới khai trương tôi đã nếm thử rồi. Tại đông khách quá nên bà chủ phải bán giới hạn. Hai cậu lần đầu đến đây, tôi khuyên chân thành là món nào cũng nên thử một chút, dù sao thì giá cả cũng mềm xèo."
Đỗ An nhanh ch.óng bắt được "tín hiệu vũ trụ" từ lời ông chú: "Chú ơi, ý chú là đồ ăn ở đây ăn được thật ạ?"
Ông chú nọ cười bí hiểm: "Hai cậu cứ thử đi rồi biết."
Hàng người nhích dần từng bước. Khi sắp đến lượt Đỗ An và Trần Giang, họ nghe thấy ông chú đi trước dõng dạc gọi một "combo trọn gói".
Đỗ An và Trần Giang sau khi nghe ngóng định nghĩa "combo trọn gói" là gì, lại nhớ đến lời khuyên của ông chú lúc nãy nên cũng quyết định gọi "full option".
Vận may mỉm cười với hai thanh niên, vừa bước vào tiệm thì vừa vặn có một bàn khách đứng lên thanh toán, để lại một chỗ ngồi ngay sát cửa sổ. Cả hai không chần chừ mà chiếm liền vị trí đắc địa đó.
