Cẩm Nang Kinh Doanh Phố Mua Sắm Dị Giới - Chương 46
Cập nhật lúc: 02/04/2026 13:10
Thủy Ngưng Hoa quay đầu lại nhìn Liễu Mi và Hồng Xuân, giọng điệu có chút bực dọc xen lẫn hối lỗi: "Biết trước là đến cái tiệm ăn vặt này, tôi đã không lôi kéo hai cô đi cùng, đỡ tốn thời gian vô ích."
Loại hình tiệm ăn vặt mô phỏng này từng có thời làm mưa làm gió ở Mộng Chi Hương. Khi mô hình này mới xuất hiện, nó đã nhận được sự chào đón nồng nhiệt từ cư dân.
Dù biết tỏng những món ăn đó chỉ là hàng "fake", không thể nhai nuốt được, nhưng khi bắt gặp một món đồ được nặn ra quá sức chân thực hoặc một món ăn quen thuộc trong ký ức, người ta vẫn không kiềm lòng được mà bỏ tiền ra mua.
Đồ ăn vốn luôn gắn liền với những kỷ niệm đời thường. Đôi khi, chỉ cần nhìn thấy một món ăn nào đó cũng đủ để người ta tua lại một đoạn ký ức đặc biệt, từ đó được sống lại những cảm xúc của ngày xưa cũ, và dâng trào niềm hoài niệm khôn nguôi.
Đối với cư dân Mộng Chi Hương, trải nghiệm ấy mang đến một sự kích thích nho nhỏ, khiến họ cảm thấy mới mẻ, thú vị.
Và để được đắm chìm trong cảm giác đó nhiều lần, họ không ngần ngại mua đi mua lại cùng một món đồ.
Tuy nhiên, những món ăn được tạo ra bằng ảo thuật kia rốt cuộc cũng chỉ có cái mã bề ngoài. Không hương vị, không vị giác, đến cả xúc cảm chạm vào cũng mềm oặt như nhau. Chẳng mấy chốc, sự hứng thú ban đầu cũng lụi tàn. Và khi sự nhàm chán ập đến, họ lại rơi vào trạng thái trống rỗng, chán chường còn tồi tệ hơn trước kia.
Dưới góc nhìn của Thủy Ngưng Hoa, sự tồn tại của tiệm ăn vặt không những chẳng giúp ích gì cho việc chữa trị chứng Thất hồn, mà ngược lại, còn có nguy cơ l.à.m t.ì.n.h trạng bệnh trở nên trầm trọng hơn.
Liễu Mi, nhân viên hộ lý từng báo cáo về số lượng người t.ử vong do hồn đoạn trong giờ nghỉ trưa hôm qua, sở hữu đôi mắt sâu thẳm tĩnh lặng như mặt nước giếng cổ. Cô đáp lại bằng chất giọng đều đều không chút gợn sóng: "Lỡ đến rồi thì cứ vào xem sao."
Lúc còn sống, Liễu Mi từng là một y tá. Cô mang trong mình sứ mệnh cứu người trị bệnh như một lẽ tự nhiên, và hiện tại cô cũng đã cống hiến cho viện điều dưỡng ngót nghét bao năm ròng rã.
Nhưng năm tháng trôi đi, phải chứng kiến vô số bệnh nhân dần tan biến vào cõi hư vô, thú thực cô đã trở nên chai sạn cảm xúc từ lâu.
Và điều tàn nhẫn nhất là, trải qua bao năm nỗ lực tìm tòi, cô đã nhận ra một sự thật phũ phàng —— chứng Thất hồn là một căn bệnh vô phương cứu chữa.
Bởi lẽ bản thân họ vốn dĩ chỉ là một sự tồn tại hư vô, là những tàn hồn vấn vương chấp niệm sau cái c.h.ế.t, chẳng hiểu vì lý do gì lại trôi dạt đến thế giới này.
Nơi đây chẳng phải cõi vãng sinh, cũng chẳng phải là một Khu Vui Chơi giải trí nào đó. Nó giống như một nhà giam khổng lồ, dùng thời gian vô tận để bào mòn đi chút chấp niệm cỏn con còn sót lại trong linh hồn họ.
Chấp niệm tan biến, con người cũng hóa thành tro bụi.
Liễu Mi thừa biết việc tìm ra phương pháp chữa trị chứng Thất hồn ở thế giới này là điều không tưởng. Nhưng nếu dừng lại, cô cũng chẳng biết mình phải làm gì tiếp theo, nên đành tiếp tục cắm rễ ở viện điều dưỡng.
Hôm qua, khi viện trưởng quay về và hồ hởi thông báo đã bắt gặp một bệnh nhân Thất hồn khỏi bệnh ở khu D, còn nói sẽ có cuộc gặp gỡ với người đó vào ngày mai, thực tâm cô chẳng hề tin tưởng chút nào. Ngày hôm nay chỉ đơn thuần là một lần nữa củng cố thêm niềm tin của cô mà thôi, chẳng có gì phải hụt hẫng cả.
Thủy Ngưng Hoa quá hiểu tính cách của Liễu Mi. Ban đầu, lý do bà chọn cô làm cộng sự mở viện điều dưỡng chính là vì bà ưng cái tính làm việc thực tế, nói ít làm nhiều của cô.
Ngay lúc này, Liễu Mi cũng chỉ đưa ra phương án đơn giản và hiệu quả nhất.
Nhưng lạ kỳ thay, trong lòng Thủy Ngưng Hoa lại gợn lên một tia chần chừ.
Hồng Xuân từ phía sau lưng Liễu Mi thò đầu ra, khuôn mặt tròn trịa bừng lên vẻ hào hứng: "Viện trưởng, bọn mình thực sự được vào tiệm ăn cơm sao?"
"Cô muốn vào lắm hả?" Thủy Ngưng Hoa vội vàng bắt lấy cơ hội để lấp l.i.ế.m sự do dự của mình.
"Vâng ạ! Thấy người ta xếp hàng đông đen thế kia, làm em tò mò c.h.ế.t đi được." Hồng Xuân dừng một chút rồi nói tiếp: "Em thấy tình trạng của anh Đỗ tốt lắm, anh ấy đã quả quyết nơi này chữa khỏi bệnh cho mình, thì biết đâu nó lại có điểm gì đó thật sự đặc biệt. Dù sao thì mình cũng mất công xếp hàng chờ mòn mỏi cả buổi rồi, giờ mà quay về thì cũng hết giờ nghỉ trưa, thôi thì cứ vào xem cho biết đi ạ."
Lúc nói ra những lời này, tâm trí Hồng Xuân đang bay bổng về buổi chiều ngày hôm qua. Nàng thường lệ dẫn bệnh nhân đi rạp chiếu phim để thực hiện liệu pháp phục hồi chức năng, thì vô tình xem được màn livestream ẩm thực kia.
Những món ăn xuất hiện trên livestream nhìn chân thực đến mức ngỡ ngàng. Biểu cảm của những người thưởng thức thì vô cùng sống động, như thể họ đang thực sự nếm trải vị đắng nghét của cà phê hay vị ngọt ngào, mềm mịn của bánh ngọt.
