Cẩm Nang Kinh Doanh Phố Mua Sắm Dị Giới - Chương 633
Cập nhật lúc: 03/04/2026 05:17
Ngọc Cát Tường trong lòng thập phần không phục, thế nhưng mỗi lần Tiểu Trù Nương Thịnh Kinh ra tập mới, y lại không nén nổi sự tò mò mà đến rạp xem. Trong khoảng thời gian đó, y còn tiện thể cày luôn một lượt những bộ phim khác.
Y cũng nếm thử đủ loại đồ ăn thức uống tại rạp, nhưng ưng ý nhất vẫn là món bắp rang bơ.
Món này nguyên liệu dễ kiếm, cách làm cũng mộc mạc, hương vị chủ đạo là giòn, ngọt và thơm. Bình thường làm ra thì nơi nào cũng na ná nhau, nhưng bắp rang ở rạp chiếu phim lại mang một hương vị hoàn toàn khác biệt.
Cái mùi thơm đậm đà vị sữa khó diễn tả bằng lời hòa quyện cùng vị ngọt lịm pha chút đắng nhẹ của đường cháy, tạo nên một phong vị vô cùng đặc trưng. Dù y có nếm thử, đong đếm bao nhiêu lần đi chăng nữa, cũng khó lòng sao chép lại trọn vẹn hương vị bắp rang bơ của nơi này.
Cũng chính trong những ngày lân la ở đây, Ngọc Cát Tường đặc biệt lưu tâm đến màn hình quảng cáo của rạp chiếu phim. Kết hợp với những đoạn phim ngắn quay về bắp rang và Coca, một ý tưởng táo bạo bắt đầu hình thành và lẩn khuất mãi trong tâm trí y. Rốt cuộc, y không kìm được nữa mà quyết định tới tìm gặp Lộ Dao.
Lộ Dao nhàn nhã ngồi trên chiếc ghế sô-pha êm ái, niềm nở tiếp đón: “Ngọc chưởng quầy, mời ngài ngồi.”
Lần đầu tiên bước chân vào gian phòng nghỉ khuất phía sau rạp chiếu phim, Ngọc Cát Tường không khỏi đưa mắt đ.á.n.h giá xung quanh. Nghe thấy tiếng gọi, y mới bừng tỉnh, vội vàng chắp tay thi lễ, khẽ cúi người đáp lại: “Lộ chưởng quầy.”
Hồng Ngọc bưng trà dâng lên cho hai người rồi nhanh ch.óng lui ra ngoài.
Chỉ độ hai giây sau, Diệp Tiêu thình lình đẩy cửa bước vào, tùy ý kéo một chiếc ghế ngồi phịch xuống, chẳng có vẻ gì là định rời đi.
Ngọc Cát Tường lén thở phào một hơi, cả người theo đó cũng thả lỏng hơn.
Lộ Dao nâng chén trà lên, tao nhã nhấp một ngụm nhỏ: “Ngọc chưởng quầy hôm nay quá bộ đến đây, không biết là vì chuyện gì?”
Ngọc Cát Tường chấn chỉnh lại tinh thần. Vẫn chưa rõ Lộ Dao có chịu ưng thuận lời thỉnh cầu của mình hay không, trong lòng y không khỏi thấp thỏm, bèn dè dặt mở lời: “Lộ chưởng quầy ắt hẳn cũng biết, tại hạ hiện đang kinh doanh một tiệm điểm tâm.”
Lộ Dao mỉm cười gật đầu: “Món mứt táo cuốn và bánh hoa quế của Ngọc Quế Trai quả là hương vị tuyệt hảo đệ nhất. Ta thích nhất là được nhâm nhi hai loại bánh ấy cùng với trà đặc.”
Cánh mũi Ngọc Cát Tường khẽ phập phồng, trong ánh mắt lóe lên một tia sáng rạng rỡ: “Tại hạ thấy trên bức tường ánh sáng của rạp chiếu phim có phát đoạn phim về bắp rang bơ, bèn nảy sinh một ý tưởng. Không biết liệu có thể nhờ quý viện quay giúp Ngọc Quế Trai một đoạn phim tương tự, rồi cho phát lên bức tường ấy được chăng? Về phần chi phí, Lộ chưởng quầy cứ việc ra giá.”
Lộ Dao hơi nhướng mày, tỏ vẻ khá kinh ngạc.
Bị Lộ Dao nhìn chằm chằm, Ngọc Cát Tường đ.â.m ra khẩn trương, lại pha chút khó hiểu: “Lộ chưởng quầy... cô cười gì vậy?”
Sự bất ngờ cộng thêm niềm vui sướng khiến Lộ Dao nhất thời quên mất việc phải quản lý biểu cảm trên khuôn mặt. Nàng vội vàng lắc đầu xua tay: “Không có gì đâu, ta chỉ cảm thấy đề nghị của Ngọc chưởng quầy rất tuyệt vời, vô cùng đáng để thử một lần.”
Trái tim Ngọc Cát Tường đập thình thịch liên hồi, đôi lông mày giãn ra đầy hân hoan: “Lộ chưởng quầy thực sự nghĩ như vậy sao?”
Lộ Dao gật đầu khẳng định: “Vị trí đặt quảng cáo của nhà ta vẫn luôn mong mỏi tìm kiếm đối tác hợp tác. Ngài chính là người đầu tiên nảy ra ý tưởng này và chủ động tìm đến ta. Quả thực, ngài có một tầm nhìn vô cùng xa rộng.”
Được một người trẻ tuổi khen ngợi, mà đối phương lại là một nữ t.ử, ấy vậy mà Ngọc Cát Tường lại cảm thấy vô cùng vinh hạnh và tự hào. Y thầm mắng mỏ bản thân trong bụng, sao lại thiếu tiền đồ đến thế cơ chứ.
“Quảng cáo thì chắc chắn có thể quay được rồi. Tuy nhiên, ta còn có một đề xuất tuyệt vời hơn, không biết Ngọc chưởng quầy có hứng thú lắng nghe chăng?” Lộ Dao mỉm cười nói.
Ngọc Cát Tường sực tỉnh khỏi cảm giác lâng lâng bay bổng, hướng ánh mắt nghiêm túc về phía Lộ Dao: “Xin ngài cứ nói.”
Chẳng mấy chốc nữa là đến Tết Trung Thu, Lộ Dao vốn đang cân nhắc xem rạp chiếu phim có nên ra mắt một dòng bánh trung thu riêng hay không.
Ngặt nỗi rạp chiếu phim đang trong giai đoạn phát triển, nhân viên trong tiệm lại chẳng có ai rành rẽ nghề làm bánh, thế nên nàng mới nảy ra ý định tìm người hợp tác.
Điểm tâm của Ngọc Quế Trai nàng đã từng nếm qua, tuy không màu mè hoa hòe hoa sói, nhưng nguyên liệu lại vô cùng hảo hạng, công đoạn chế tác tỉ mỉ, phức tạp, ẩn chứa trong đó hương vị cổ xưa mộc mạc mà thanh tao.
Hợp tác với Ngọc Quế Trai để cho ra mắt dòng bánh trung thu kết hợp giữa rạp chiếu phim và thương hiệu trăm năm tuổi, sau đó kết hợp cùng hộp bánh của những cửa hàng khác, tạo nên một hộp quà bánh trung thu siêu cấp xa hoa, là sự hòa quyện vượt không gian và thời gian của năm gian hàng.
