Cẩm Nang Kinh Doanh Phố Mua Sắm Dị Giới - Chương 720
Cập nhật lúc: 03/04/2026 05:26
Năm xưa khi trượng phu ốm đau, nàng cả ngày quẩn quanh sắc t.h.u.ố.c chăm sóc, chẳng còn tâm trí đâu màng việc khác, nên chưa từng để lộ ra mình còn có lá bài tẩy này.
Sau khi bị đuổi khỏi nhà, Từ nương t.ử dắt theo nữ nhi, nương vào nghề thủ công này mà bắt đầu buôn bán. Nàng lặn lội từ một thị trấn hẻo lánh xa xôi lên đến tận Lương Kinh, phải mất mấy năm trời mới thực sự ổn định chỗ đứng.
Từ nương t.ử kiên nhẫn đợi Lộ Dao thử xong toàn bộ son phấn và hương liệu. Nhìn nàng lời nói nhẹ nhàng, uyển chuyển, miệng luôn tấm tắc ngợi khen Yên Chi Lâu, nhưng ánh mắt lại bình thản, có sự tán thưởng mà không hề kinh ngạc, Từ nương t.ử liền hiểu hôm nay e là mình sẽ được mở mang tầm mắt rồi.
Lộ Dao cúi người nhấc chiếc rương trang điểm dưới đất lên, bấm chốt mở ra. Đủ các loại chai, lọ, hộp, cọ trang điểm được xếp ngay ngắn, chỉnh tề thành năm tầng.
Từ nương t.ử nhìn thấy mà thảng thốt: "Những thứ này... đều dùng để bôi lên mặt sao?"
Lộ Dao gật đầu, rồi lại lắc đầu: "Phần lớn là vậy, nhưng còn có mấy lọ nước hoa và một ít trang sức nữa."
Lần trước Trần Liên Liên cũng không thấy Lộ Dao mang theo nhiều đồ đến thế, bởi vì bận đó Lộ Dao đã định sẵn kiểu tạo hình cho từng người nên chỉ mang những vật dụng cần thiết đã được chọn lọc.
Tiểu Đào đứng sau lưng Trần Liên Liên cũng vươn dài cổ, hiếu kỳ ngó nghiêng.
Lộ Dao đẩy chiếc rương về phía trước: "Các vị cứ xem trước đi, cứ tùy ý dùng thử, không sao đâu."
Từ nương t.ử chạm tay vào một bảng phấn mắt sáu ô đầu tiên, vừa mở ra, nhịp thở đã dồn dập hơn vài phần. Trắng sứ, trắng ngà, nâu nhạt, xanh thẫm, nâu sáng, vàng kim nhạt... Không ngờ lại có nhiều màu sắc đến vậy.
Nàng vô thức nuốt nước bọt, dè dặt vươn tay, bắt chước thủ pháp khi nãy của Lộ Dao, chấm một chút rồi quệt lên mu bàn tay.
Chỉ thấy đầu ngón tay lướt đi vô cùng mượt mà, tinh tế, vuốt nhẹ một cái đã lưu lại trên da một vệt màu phớt nhẹ.
Chất phấn cực kỳ mịn màng, màu sắc vừa phong phú lại diễm lệ, tán ra lại rất dễ dàng. Ô phấn màu vàng kim nhạt kia khi tán ra còn lấp lánh những hạt bắt sáng li ti. Từ nương t.ử kinh ngạc đến mức không thốt nên lời.
Chỉ một hộp nhỏ xíu thế này thôi đã vượt xa toàn bộ hàng hóa của Yên Chi Lâu cộng lại. Chỉ cần có người dùng thử qua thứ này, mọi loại son phấn khác lập tức trở nên vô giá trị.
Đây mới chỉ là bảng sáu màu, bên dưới còn có bảng mười tám màu, thậm chí là hai mươi bốn màu.
Trần Liên Liên tinh ý nhận ra trên nắp rương có rất nhiều ô vuông nhỏ, mỗi ô giữ c.h.ặ.t một ống nhỏ xinh, cái thì vuông, cái thì tròn. Nàng có chút ấn tượng: "Chỗ này đều là son môi sao? Sao lại nhiều đến vậy?"
Từ nương t.ử ngẩng đầu nhìn theo, ánh mắt lộ vẻ nghi hoặc: "Những thứ này là son môi ư?"
Lộ Dao gật gật đầu, cầm lên một thỏi. Đây là thỏi son lì hiệu ứng sương mờ của một thương hiệu nọ, tông màu cực kỳ phù hợp cho tiết thu đông.
Nàng mở nắp, vặn lên một đoạn nhỏ, kéo tay Từ nương t.ử qua rồi quệt nhẹ hai đường lên mu bàn tay nàng ấy.
Hai mắt Từ nương t.ử bừng sáng: "Màu này đẹp quá!"
Thiết kế vỏ thỏi son kia cũng thật thú vị.
Một thỏi nhỏ nhắn, chỉ cần vặn lên một đoạn là dùng được, dùng xong lại vặn xuống rồi đậy nắp lại, vô cùng tiện lợi để mang theo bên mình.
Lộ Dao cười nói: "Còn có rất nhiều màu sắc khác nhau nữa."
Khoảng chừng một khắc trôi qua, Từ nương t.ử và Trần Liên Liên rốt cuộc cũng hoàn hồn khỏi cơn cuồng say trải nghiệm mỹ phẩm trang điểm.
Đồ vật thú vị thực sự quá nhiều, các nàng mới chỉ thử một phần rất nhỏ, thế mà hai cánh tay đã chẳng còn chỗ trống để quệt thêm màu, son trên môi cũng đổi qua mấy bận.
Lộ Dao đã tinh ý chuẩn bị sẵn cọ môi sạch sẽ để các nàng thử son. Bên cạnh còn bày sẵn bông tẩy trang và dầu tẩy trang. Cảm giác khi sử dụng dầu tẩy trang lại càng rõ rệt hơn hẳn những món khác.
Từ nương t.ử lấy dầu tẩy trang thử lau vết phấn của Yên Chi Lâu. Loại phấn bình thường rất khó tẩy màu này, chỉ cần lấy miếng bông nhẹ nhàng lau qua là sạch đến hơn phân nửa, tiện lợi hơn hẳn thứ mỡ lợn các nàng vẫn dùng để tẩy trang thường ngày.
Hơn nữa, chất dầu thoạt nhìn rõ ràng rất bóng nhờn, ấy vậy mà lấy nước trong rửa nhẹ một cái đã trôi sạch, chẳng để lại chút cảm giác dính dớp nào. Nàng thực sự không thể mường tượng nổi nguyên lý bên trong.
Nếu có thể, các nàng hận không thể đem toàn bộ số đồ trong rương ra thử một lượt, nhưng dẫu sao vẫn không đến mức quên béng phép tắc, vẫn ghi nhớ rõ mục đích chính của buổi hẹn hôm nay.
Trong lòng Từ nương t.ử đã vô cùng kiên định, nhất quyết phải hợp tác với rạp chiếu phim. Giờ phút này, cách họa "trang điểm rạng đông" đã chẳng còn là mục tiêu của nàng nữa.
