Cẩm Nang Kinh Doanh Phố Mua Sắm Dị Giới - Chương 816
Cập nhật lúc: 03/04/2026 05:35
Thấy Tiêu Trạch vẫn còn ngẩn ngơ, Lộ Dao dứt khoát vặn chìa khóa, kích hoạt giai đoạn hai: “Học viên số một Tiêu Trạch xin chú ý, khóa phụ đạo tuổi thơ chính thức bắt đầu.”
Ánh sáng trắng ch.ói lòa lại một lần nữa bùng lên. Tiêu Trạch mở mắt ra, và anh nhận ra mình lại vừa trở về bên hàng rào dây thường xuân quen thuộc ở trung tâm chăm sóc trẻ em thành phố Đồi Mồi.
Tiêu Trạch cảm thấy tầm nhìn của mình có gì đó không ổn, hàng rào trở nên cao ngất ngưởng, những bậc thềm lại dài và rộng thênh thang. Cúi xuống nhìn đôi giày dưới chân, anh chợt sững người.
Chân anh đang mang một đôi giày thể thao trẻ em kiểu dáng lỗi thời, nhìn lại hai bàn tay mình, những ngón tay ngắn ngủn, múp míp. Trên người anh đang mặc một bộ quần yếm của trẻ con. Tiêu Trạch bừng tỉnh, nhận ra tình cảnh hiện tại của mình. Có lẽ anh đã nhập vào cơ thể của chính mình năm 5 tuổi, nhưng nhìn quanh lại chẳng thấy Lộ Dao đâu. Không phải cô ấy nói sẽ phụ đạo tuổi thơ cho anh sao? Người đâu mất rồi?
Chẳng rõ có phải do bị giới hạn bởi tư duy của một đứa trẻ 5 tuổi hay không, nhưng Tiêu Trạch mắc kẹt trong thân hình nhỏ bé này lại chẳng hề muốn động đậy, cũng chẳng buồn đi đâu. Anh ngồi thẫn thờ ở chỗ cũ, cảm giác mệt mỏi dần buông xuống. Tựa đầu vào chú gấu bông nhỏ, anh từ từ nhắm nghiền hai mắt.
Không biết đã bao lâu trôi qua, Tiêu Trạch cảm thấy nhồn nhột trên tay, có thứ gì đó mềm mại ươn ướt cứ l.i.ế.m láp. Anh chậm rãi mở mắt ra, giật b.ắ.n mình la lên: “Ngươi là ai?”
Một chú rồng nhỏ màu đen, kích thước chỉ bằng một nửa con gấu bông, đang ngồi chồm hổm bên cạnh Tiêu Trạch. Chú rồng vừa cúi đầu l.i.ế.m tay anh ban nãy, thấy anh cuối cùng cũng tỉnh giấc, bèn vỗ vỗ đôi cánh ngắn ngủn, đen nhánh lấp lánh, từ từ bay lên ngang tầm mắt với Tiêu Trạch: “Chào em, thầy là Alfred, giáo viên phụ đạo của em.”
Tiêu Trạch tròn xoe mắt chớp chớp, vẻ mặt không hiểu gì, chỉ ngây ngô nói: “Em đang đợi mẹ.”
Cậu bé khờ khạo đến mức chẳng nhận ra việc một chú rồng béo biết bay, biết nói bất thình lình xuất hiện trước mặt mình có gì là không bình thường.
Đôi mắt Alfred sâu thẳm một màu xanh thăm thẳm. Chú rồng vung vẩy đôi cánh, hai chi trước ngắn ngủn cuộn lại trước n.g.ự.c: “Nhóc con, đọc theo thầy nào: Thầy - Al - fred.”
Cậu bé Tiêu Trạch ôm c.h.ặ.t chú gấu bông, lặng lẽ nhích ra xa một chút, lí nhí đáp: “Chầy... A... Nhi... Pết...”
Alfred kiên nhẫn dạy lại vài lần, cuối cùng cũng uốn nắn thành công để cậu bé phát âm chuẩn tên mình và tự giới thiệu. Chú rồng bay có vẻ thấm mệt, bèn từ từ đáp xuống, ngồi sát cạnh cậu bé Tiêu Trạch: “Nhóc con, thầy là ai nào?”
Tiêu Trạch đáp: “Thầy Alfred.”
Alfred gật đầu hài lòng: “Ngoài việc đợi mẹ ra, em không còn muốn làm gì khác sao?”
Cậu bé lắc đầu.
Alfred ngả người dựa vào Tiêu Trạch: “Được rồi, vậy thầy sẽ ở đây đợi cùng em.”
Gương mặt cậu bé Tiêu Trạch vẫn ngây ngốc, lại nhích thêm một chút để lấy chỗ cho thầy Alfred dựa vào. Thầy Alfred béo tròn mũm mĩm, đáng yêu vô cùng. Tiêu Trạch không hề thấy sợ, ngược lại còn thấy quen quen, hình như cậu đã từng gặp ở đâu đó rồi thì phải. Nhưng cậu ngước đầu ngẫm nghĩ một hồi vẫn chẳng nhớ ra, nên cũng thôi không thắc mắc nữa.
Cả buổi chiều hôm ấy, cậu bé Tiêu Trạch vẫn không đợi được mẹ.
Nhìn những đứa trẻ khác lần lượt được bố mẹ đón về, cậu vẫn ngồi lặng lẽ trên bậc thềm, tay ôm gấu bông, bên cạnh là thầy Alfred. Đến khi cô bảo mẫu ra gọi Tiêu Trạch về, thầy Alfred đã biến mất. Cậu bé tìm kiếm quanh hàng rào dây thường xuân mấy vòng cũng không thấy bóng dáng thầy đâu, cuối cùng bị cô bảo mẫu bế thốc về phòng trong sự phản kháng yếu ớt.
Ăn tối xong, các bạn nhỏ nội trú rủ nhau chơi đùa ầm ĩ trong phòng đồ chơi, riêng Tiêu Trạch lại thu mình ngồi ngẩn ngơ ở một góc.
"Xuỵt... Xuỵt... Nhóc con ơi..." Một giọng nói khẽ khàng vang lên từ bên ngoài phòng đồ chơi.
Cậu bé Tiêu Trạch quay đầu lại, nhìn thấy một cái đuôi mũm mĩm thò vào từ khe cửa, khẽ vẫy vẫy.
Là thầy Alfred!
Cậu bé lập tức đứng phắt dậy, bước về phía cửa. Quả nhiên thầy Alfred đang đứng ở bên ngoài. Hai chi trước thô ngắn của chú rồng đang cố sức túm c.h.ặ.t lấy quai của một chiếc túi nilon: “Nhóc con, mau ra đây, theo thầy đi nào.”
Chiếc túi nilon lủng lẳng trên không trung còn to hơn cả người thầy Alfred, một mùi hương vô cùng quen thuộc tỏa ra từ bên trong chiếc túi. Tiêu Trạch chun chun mũi, nuốt nước bọt theo phản xạ. Cậu kéo cửa bước ra, lẽo đẽo đi theo thầy Alfred.
Hai thầy trò băng qua một dãy hành lang, đến nhà ăn quen thuộc mà ngày thường vẫn hay dùng bữa. Những chiếc bàn nhỏ trong nhà ăn được xếp thành từng hàng ngay ngắn, ghế tựa cũng là loại thiết kế riêng cho trẻ em.
