Cẩm Nang Kinh Doanh Phố Mua Sắm Dị Giới - Chương 896
Cập nhật lúc: 03/04/2026 05:42
"Lộ Dao, đến lượt tôi bổ túc rồi."
Lộ Dao quay đầu lại, mỉm cười: "Được."
Nói xong, cô vẫy tay gọi Bạch Di: "Cô cũng vào cùng chúng tôi đi."
Đêm qua, Bạch Di đã hoàn thành bài kiểm tra mức độ thích ứng với việc xuyên không.
Lúc đó cô vẫn còn cảm thấy mù mịt như đang lạc trong sương, mọi thứ chẳng mang chút cảm giác chân thực nào.
Đợi đến khi về đến chỗ ở, cô mới dần dần ngẫm ra hương vị của trải nghiệm ấy, thao thức suốt cả một đêm.
Đến tiệm từ rất sớm, Bạch Di đã đinh ninh trải nghiệm đêm qua không phải là một giấc mơ, và vẫn đang nỗ lực điều chỉnh tâm thái của bản thân.
Bất ngờ bị điểm mặt gọi tên, cô có phần ngẩn tò te: "Tôi phải làm gì đây?"
Lộ Dao đáp: "Không cần phải căng thẳng đâu. Tạm thời cô không cần làm gì cả, cứ coi như đang làm quen với nội dung công việc thôi."
Hồ Tiêu có tính sợ người lạ, không muốn để Bạch Di xen vào quá trình học bổ túc của mình.
Lộ Dao vì thế cũng không hề tiết lộ trước nội dung bổ túc của Hồ Tiêu.
Bạch Di chỉ đơn thuần hóa thân thành một người qua đường, quan sát và trải nghiệm cuộc sống của học viên.
Lộ Dao và Hồ Tiêu quay trở lại căn hộ ở khu chung cư Quả Kim Quất. Thời gian vẫn là buổi sáng sớm trước giờ đi học.
Hồ Tiêu vừa mới định thần lại thì tiếng chuông cửa đã vang lên.
Giọng nói non nớt của Hồ Kỳ cất lên từ bên ngoài: "Anh Hồ Tiêu ơi, đi học thôi."
Hồ Tiêu chạy vội vào phòng lấy cặp sách, trong khi Lộ Dao bước ra mở cửa.
Hồ Kỳ cõng chiếc cặp nhỏ đứng ngoài cửa, nhìn thấy Lộ Dao bèn ngoan ngoãn cất tiếng chào: "Cháu chào dì Lộ ạ."
Lộ Dao lấy một nắm kẹo từ trên bàn trà đưa cho cậu bé: "Anh Hồ Tiêu ra ngay đây, cháu đợi một lát nhé."
Vài phút sau, một người lớn và hai đứa trẻ sóng bước dọc hành lang tiến về phía thang máy, chuẩn bị xuống lầu.
Lộ Dao đang đi làm tại trường Tiểu học Quả Kim Quất, mỗi ngày đều cùng Hồ Tiêu vào ra như hình với bóng.
Hồ Tiêu lại lúc nào cũng dính lấy Hồ Kỳ, sáng chiều đi học, về nhà, Hồ Kỳ đều đồng hành cùng mẹ con họ.
Chưa đầy một tuần kể từ khi khai giảng, cả ba người đã dần quen với nhịp sinh hoạt này.
Mẹ của Hồ Kỳ âm thầm quan sát mấy ngày, nhận thấy Lộ Dao là người có tính tình mềm mỏng, dễ nói chuyện, nên đã trút bỏ sự rụt rè nơm nớp lo sợ ban đầu. Bà ta giờ đây đã yên tâm thoải mái để mặc Lộ Dao đưa đón con mình mỗi ngày.
Trong lòng Hồ Tiêu chất chứa sự chán ghét đối với cha mẹ Hồ Kỳ, nhưng mỗi khi nhìn thấy vẻ ngây thơ, mờ mịt xen lẫn nét lén lút thân cận của Hồ Kỳ, mọi lời định nói ra lại nghẹn ứ nơi cổ họng.
Bước xuống thang máy, Lộ Dao thấy thời gian vẫn còn sớm bèn dẫn hai đứa trẻ ghé vào một quán ăn sáng trong khu chung cư để thưởng thức món bánh bao nhân thịt nóng hổi.
Hồ Kỳ có phần khép nép, mím c.h.ặ.t môi, thi thoảng lại len lén liếc nhìn sắc mặt Lộ Dao.
Lộ Dao gọi ba xửng bánh bao bốc khói nghi ngút, bày trước mặt mỗi người một xửng: "Tiểu Hồ Kỳ, cháu thích uống sữa đậu nành ngọt hay sữa đậu nành nhạt?"
Những chiếc bánh bao vỏ mỏng, nhân đầy đặn, hơi nóng phả ra mang theo mùi thơm nức mũi đầy gọi mời.
Hồ Kỳ không kiềm chế được mà nuốt nước bọt cái ực, giọng nói lí nhí: "Sữa đậu nành ngọt ạ."
Cậu bé gần như chưa từng trải qua cảm giác được hỏi han ân cần như vậy, hai má bất giác đỏ bừng lên.
Lộ Dao quay sang gọi ba ly sữa đậu nành, hai ly thêm đường và một ly không đường.
Hồ Kỳ thích sữa đậu nành ngọt, không cần hỏi thêm, Hồ Tiêu chắc chắn cũng là tín đồ hảo ngọt.
Nhận ra sự ngượng ngùng của Hồ Kỳ, Lộ Dao gắp một chiếc bánh bao từ trong xửng đặt vào chiếc đĩa trống trước mặt cậu bé: "Ăn đi cháu, ăn xong chúng ta sẽ đến trường."
Nói xong, cô cũng gắp cho Hồ Tiêu một chiếc tương tự.
Trong ký ức của Hồ Tiêu, chưa từng tồn tại trải nghiệm cùng phụ huynh dùng bữa sáng tại quán bánh bao dưới nhà thân thương như thế này.
Chỉ là một việc cỏn con chẳng đáng nhắc tới, vậy mà lại khiến sống mũi Hồ Tiêu cay xè, cậu cứ cúi gằm mặt xuống.
Giá như... giá như Lộ Dao thực sự là mẹ của cậu thì tốt biết mấy.
Hồ Tiêu không kìm được dòng suy nghĩ vẩn vơ ấy.
Dùng xong bữa sáng, Lộ Dao lái xe đưa hai đứa trẻ tới trường.
Văn phòng của Lộ Dao, giáo viên thể d.ụ.c, nằm ngay cạnh sân vận động.
Cô tạm biệt hai đứa trẻ ngay trước cửa văn phòng.
Hồ Tiêu nắm lấy tay Hồ Kỳ, chầm chậm bước lên những bậc thềm tiến vào khu giảng đường.
Giữa đám đông học sinh tấp nập, một cô bé thắt b.í.m tóc sừng dê, lưng cõng chiếc cặp màu hồng nhạt, đang chậm rãi dạo bước trên sân thể d.ụ.c.
Từ xa, cô bé nhận ra dáng dấp người phụ nữ trông rất giống chủ tiệm bước vào văn phòng thể d.ụ.c. Cô chần chừ vài giây rồi rảo bước nhanh hơn, tiến về phía cánh cửa.
