Cẩm Nang Sinh Tồn Của Nữ Phụ Thập Niên - Chương 214

Cập nhật lúc: 01/03/2026 10:24

“Nói xong, vứt điếu thu-ốc đi, rời khỏi tiệm bi-a.”

Mấy gã du đãng xung quanh nhìn nhau trân trối, một gã đột nhiên nói:

“Không ngờ nhà thằng Đông còn giấu một cô em gái xinh đẹp thế này..."

Nói xong lại cảnh giác nhìn Mạnh Đông Đông, xác định đối phương đã vào tiệm trò chơi mới thở phào nhẹ nhõm, chỉ sợ đối phương đột nhiên quay lại cho một đ-ấm....

Hôm đó, Mạnh Sênh Sênh vừa dắt hai đứa nhỏ mua đồ Tết về thì nghe nói xảy ra chuyện lớn.

“Có chuyện gì vậy?"

Mạnh Xuân Sinh mặt đầy lo lắng:

“Hình như là ai đó lấy tiền từ lãnh đạo nào đó?

Không được, tôi phải đi nghe ngóng xem sao..."

Mạnh Sênh Sênh cũng chạy theo ra ngoài, không ngờ, căn bản không cần họ cố tình nghe ngóng, đã có thể thấy trên bảng tin của xưởng dán mấy tấm ảnh rõ mồn một, trên đó có thể thấy rõ Phó giám đốc xưởng Diệp Thắng Lợi đang đưa mấy xấp tiền cho người đàn ông đối diện, người đó chính là chồng của Khương Vân, Lục Duệ.

Không phải nói xưởng hết tiền rồi sao, số tiền trong ảnh kia từng xấp từng xấp một, ít nhất cũng phải mấy chục vạn tệ.

Chuyện này như đổ thêm dầu vào lửa, thổi bùng cơn giận của công nhân viên trong xưởng, một đám người rầm rộ kéo đến bao vây nhà Lục Duệ và nhà Diệp Thắng Lợi.

Mọi người vốn dĩ trong lòng đã bừng bừng lửa giận vì hết đợt thông báo sa thải này đến đợt thông báo sa thải khác, bây giờ cuối cùng cũng tìm được một kẽ hở, cơn giận của mọi người đương nhiên đổ hết lên đầu hai người này.

Mấy công nhân già cầm những tấm ảnh đó kéo thẳng lên chính quyền tỉnh.

Một xưởng có mấy vạn công nhân, đây không phải chuyện đùa, tỉnh cũng buộc phải coi trọng chuyện này.

Tổ công tác của cấp trên vừa xuống xưởng được vài tháng lập tức thường trực tại xưởng để thảo luận chuyện cải chế với đại diện công nhân.

Ban lãnh đạo ban đầu của xưởng thép cơ bản đều bị đình chỉ công tác, cơ quan thanh tra vào cuộc điều tra.

Người của cấp trên xuống, việc đầu tiên là trấn an cơn giận của mọi người, thông báo hủy bỏ bản danh sách ban đầu, quy định mới là:

gia đình có hai vợ chồng cùng làm trong xưởng thì được giữ lại một người, người còn lại vẫn phải sa thải.

Vì vậy, thái độ này đã cho thấy cấp trên ủng hộ việc thực hiện nghiêm túc chính sách sa thải và tinh giảm biên chế, dù họ đồng ý thanh tra tham nhũng nhưng cải cách là điều tất yếu.

Cấp trên cũng hứa sẽ cố gắng hết sức giải quyết vấn đề tái việc làm cho mọi người, điều này cũng làm phần lớn công nhân trong xưởng yên tâm hơn nhiều.

Sau khi ban lãnh đạo xưởng ban đầu làm loạn một hồi, hiện tại quyết định của tổ công tác và cơ quan thanh tra đưa ra, công nhân trong xưởng không có mấy ý kiến phản đối, lặng lẽ chấp nhận.

Có người đến nói chuyện với Mạnh Xuân Sinh và chị dâu cả, Mạnh Xuân Sinh chấp nhận nghỉ hưu sớm, chị dâu cả cũng không nhất thiết phải ở lại xưởng, thế là chị dâu cả lấy 2.500 tệ, xoay người lại nộp cho xưởng 7.500 tệ, dùng giá 150 tệ một mét vuông mua lại căn nhà phúc lợi 50 mét vuông của xưởng.

Số tiền này đương nhiên là tiền hai cụ vất vả tích cóp được, không đòi hỏi con cái.

Buổi tối đợi hai cụ đã ngủ say, Mạnh Sênh Sênh khoanh tay nhìn hai đứa nhỏ trước mặt.

“Nói đi, có chuyện gì?"

Dữu Ninh và Thừa Ninh đứng sau lưng Mạnh Sênh Sênh, mỗi đứa một bên, nịnh nọt đ-ấm bóp vai cho cô.

“Mẹ, nói trước nhé, mẹ không được giận đâu đấy."

Câu này vừa thốt ra, Mạnh Sênh Sênh đã biết hai đứa này đại khái là không làm chuyện gì tốt rồi.

“Đừng đ-ấm bóp nữa, đứng nghiêm chỉnh, nói đi, rốt cuộc là chuyện gì."

Dữu Ninh bèn đem chuyện mấy đứa mưu tính vài ngày trước kể lại ngọn ngành với Mạnh Sênh Sênh.

“Tụi con chỉ nói vài câu như vậy thôi, ai ngờ thằng nhóc đó lại thật sự đi mượn máy ảnh của anh họ nó để đi rình chụp trộm chứ!"

Thừa Ninh ở bên cạnh giúp lời:

“Lại còn trùng hợp thế chứ, tình cờ lại chụp được cảnh Lục Duệ và vợ ông ta cùng nhau hợp mưu tống tiền Diệp Thắng Lợi, ông họ Diệp kia để mấy chục vạn tệ trong nhà luôn...

Thời buổi này ai còn để tiền trong nhà nữa chứ, tiền nhà mình chẳng phải toàn gửi ngân hàng sao..."

Đó là vì tiền nhà mình đến từ nguồn gốc trong sạch minh bạch, tiền không sạch sẽ đều đã đổi thành sổ đỏ nằm trong tủ nhà rồi, tiền tham ô mà còn gửi ngân hàng, sợ người ta không tra ra được hay sao?

Dù là dùng tên giả mở tài khoản thì gửi tiền vào cũng không tiện sử dụng, nên số tiền này chắc chắn không bằng để trực tiếp trong nhà cho chắc ăn.

Mạnh Sênh Sênh thực ra trong lòng rất vui, hai chị em tụi nó được đấy, cô thật sự không ngờ hai đứa nhỏ chưa đến tuổi thành niên mà đã làm được một việc lớn như vậy, tuy tụi nó không trực tiếp ra mặt... nhưng không ra mặt mới thật sự an toàn, ẩn mình sau toàn bộ sự việc, dù sau này có tra ra tụi nó thì hai đứa trẻ chưa thành niên, tụi nó chỉ là bốc phét vài câu với đám bạn thôi, ai biết bạn tụi nó nghe xong lại thật sự hành động chứ?

Có thể thấy, tụi nó nghĩ ra cách này là đã cân nhắc sự việc khá toàn diện rồi, tuy có tỳ vết nhưng cũng không che lấp được cái hay, so với lúc cô còn nhỏ thì giỏi giang hơn nhiều.

Nhưng cô không thể thật sự khen ngợi tụi nó, nếu làm tụi nó gan to lên, coi trời bằng vung rồi tùy tiện bày trò cho cô một vố thế này thì không biết sau này cô phải sống những ngày nơm nớp lo sợ thế nào.

Thế là Mạnh Sênh Sênh đanh mặt lại:

“Sau này tiền tiêu vặt của hai đứa giảm một nửa, hai ngày tới phải ở trong nhà không được đi đâu, sau Tết về nhà, mỗi ngày phải luyện ba trang chữ lớn, luyện xong mỗi trang đều phải viết cho mẹ một bài cảm nhận."

Thành tích học tập của hai đứa rất tốt, các môn tự nhiên đặc biệt giỏi, các môn xã hội cũng khá nhưng chưa đến mức xuất sắc.

Đối với hai chị em tụi nó, việc cắt tiền tiêu vặt căn bản không là gì, bắt tụi nó chép chữ lớn cũng toàn là chép các loại văn ngôn văn, sử thư, không chỉ chép mà còn phải viết văn, thật sự làm hai đứa ỉu xìu như bánh đa nhúng nước.

Sáng hôm sau thức dậy, Mạnh Tinh thấy hai đứa nhỏ ngoan ngoãn ở trong nhà luyện chữ không đi chơi nữa, lại nhìn con trai và con gái mình vẫn còn đang ngủ nướng, chị ấy mới biết khoảng cách nằm ở đâu.

Bước vào phòng giật tung chăn của Tiểu Cường ra:

“Nhìn anh chị và em kìa, người ta đều là hạng nhất rồi mà còn nỗ lực như vậy, điểm số bây giờ của con đến số lẻ của người ta cũng không bằng mà còn dám ngủ nướng!"

Tiểu Cường ngơ ngác nhìn mẹ mình, rồi lại nhìn Thừa Ninh đang lén cười ngoài cửa, bất lực thức dậy, ăn sáng xong liền đi theo tụi nó làm bài tập.

Người lớn trong nhà thấy trẻ con đang học, ngay cả tiếng nói chuyện cũng nhỏ đi hẳn, chỉ sợ làm phiền đến tụi nhỏ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cẩm Nang Sinh Tồn Của Nữ Phụ Thập Niên - Chương 214: Chương 214 | MonkeyD