Cẩm Nang Sinh Tồn Của Nữ Phụ Thập Niên - Chương 239
Cập nhật lúc: 01/03/2026 11:05
“Mỗi lần đưa không nhiều, nhưng cô ta cứ như con đ*a không biết đủ, đến một lần lại đến lần thứ hai, đến lần thứ hai lại có lần thứ ba.”
Hình Minh Châu từng than thở với cô, người phụ nữ này đã đến Hồng Đậu rất nhiều lần rồi, cứ đi đi lại lại, tiền mời đi ăn, quà cáp tặng, tiền mặt đưa ra... cộng lại không dưới mười lăm vạn rồi.
Mạnh Sênh Sênh nghĩ đến những chuyện này là thấy đau đầu, nhưng cuộc điện thoại này cô vẫn không thể không gọi lại...
Cô gọi lại:
“Chủ nhiệm Cẩu, cô gọi điện đến là có việc gì ạ?"
Thư ký ở các cơ quan đơn vị thường kiêm luôn chức chủ nhiệm văn phòng, gọi như vậy người ta nghe sẽ thấy mát lòng mát dạ hơn phải không?
Nói thật, trước đây cô cũng chẳng biết mấy cái “quy tắc ngầm" này, có một lần cô hẹn đối tác đi ăn, nghe người ta gọi thư ký thị trưởng là chủ nhiệm, tuy trong lòng thắc mắc nhưng cô không nói thẳng ra.
Về nhà hỏi Vương Xuyên Trạch, anh liền kể cho cô nghe rất nhiều quy tắc ngầm về cách xưng hô trong quan trường, kiểu như thư ký thường kiêm chức chủ nhiệm, gọi chủ nhiệm là cách gọi khách khí.
Những ai giữ chức phó cũng không được trực tiếp thêm chữ “phó" vào, nghe không lọt tai, ví dụ như Phó huyện trưởng thường trực thì phải gọi là thường trực, Phó bí thư huyện ủy kiêm Phó huyện trưởng thì phải gọi là bí thư...
Nói nhiều quá, Mạnh Sênh Sênh rốt cuộc chẳng nhớ nổi mấy cái, chỉ cảm thấy mình thực sự không hợp với cái chốn đó, nội cái cách xưng hô thôi cô đã không nhớ được, nếu thật sự bước vào đó, chẳng biết còn gây ra bao nhiêu rắc rối nữa.
“Là chị Mạnh phải không, ôi chao, tôi đã nghe danh chị từ lâu rồi, sớm đã muốn làm quen rồi nhưng cứ mãi không có thời gian, giờ cuối cùng mới bớt chút thời giờ được, không biết chị Mạnh có thể nể mặt tối nay cùng đi ra ngoài ăn bữa cơm được không?"
Mạnh Sênh Sênh có thể làm gì đây?
Chẳng lẽ lại từ chối người phụ nữ này sao?
Hôm nay mà thật sự từ chối, cô dám bảo đảm ngày kia công ty và các cửa hàng của cô sẽ phải đóng cửa để tạm ngừng kinh doanh để chỉnh đốn, lúc đó cô có gọi điện cho người ta e là người ta còn đòi hỏi nhiều hơn.
Mạnh Sênh Sênh cau mày nhưng giọng nói lại rất dịu dàng:
“Nếu là người khác hỏi thì chắc chắn là tôi không rảnh rồi, nhưng chủ nhiệm đã hỏi thì tôi dù không rảnh cũng phải gác hết mọi việc lại thôi."
“Thế thì tốt quá rồi, bảy giờ tối nay, tại Golden Impression (Kim Sắc Ấn Tượng), không gặp không về nhé."
“Vâng."
Mạnh Sênh Sênh đáp lời, bên kia liền cúp máy.
Mạnh Sênh Sênh xoa cằm, thầm nghĩ cứ thế này mãi không được, cô chẳng muốn mỗi năm mất trắng mấy chục vạn để nuôi ch.ó, số tiền đó thặng dư cả tiền thuế của công ty rồi, phải nghĩ cách mới được, phải tìm lúc mời Hình Minh Châu đi ăn một bữa nữa.
Mạnh Sênh Sênh gọi điện về nhà trước, Tân Nha nói Vương Xuyên Trạch cũng vừa gọi điện về, bảo tối nay không về ăn cơm vì có tiệc.
Mạnh Sênh Sênh đành dặn dò Tân Nha, nói tối nay cả hai vợ chồng đều có tiệc, có thể về hơi muộn, tối không cần chờ cửa.
Chuyện như vậy trước đây cũng từng xảy ra, đều là đổi thành Tân Nha đi đón con, Mạnh Sênh Sênh cũng không có gì phải lo lắng.
Vì buổi tối phải đi tiếp khách, Mạnh Sênh Sênh vào nhà vệ sinh nhỏ trong phòng làm việc tự trang điểm nhẹ, rồi chỉnh lại mái tóc.
Sắp đến giờ xuất phát cô mới sực nhớ ra, chắc phải đến ngân hàng rút tiền thôi.
Cô đã nghe ngóng trước về đức tính của cái cô họ Cẩu kia, biết đó là một con Tỳ Hưu chỉ có thu vào chứ không có nhả ra, mong chờ đối phương thanh toán là chuyện không tưởng.
Mạnh Sênh Sênh thì chẳng mấy hoảng loạn, dù sao trong nhà cô cũng có mấy “vị Phật" lớn, cấp trên cũng không thiếu người.
Cái cô họ Cẩu này nếu thực sự được đằng chân lân đằng đầu, nhờ người nhà dẹp gọn cô ta cũng là chuyện dễ như trở bàn tay.
Đến Golden Impression, Mạnh Sênh Sênh xem đồng hồ, mới sáu giờ bốn mươi phút, người ta cậy có thân phận thì chỉ có chuyện đến muộn thôi, không đời nào đến sớm chờ cô đâu.
Mạnh Sênh Sênh bèn đến quầy lễ tân hỏi:
“Thư ký Cẩu đặt phòng nào vậy ạ?"
Lễ tân kiểm tra hồ sơ:
“Phòng Mai Hương Uyển ạ."
Đang định hỏi xem có sự sắp xếp gì không thì nghe thấy một giọng nói quen thuộc.
“Mạnh tổng cũng ở đây sao?"
Mạnh Sênh Sênh quay đầu lại, vừa nãy còn đang định tìm Hình Minh Châu để cùng bàn bạc, không ngờ người đã đến rồi.
“Hình tổng, thật trùng hợp."
“Hai chúng mình đừng cứ 'tổng' này 'tổng' nọ nữa, khách sáo quá, tôi lớn hơn chị vài tuổi, chị cứ gọi tôi là chị, tôi gọi chị là em."
Mạnh Sênh Sênh cười:
“Được thôi, chị Minh Châu hôm nay cũng có tiệc ạ?"
“Hầy, bị con đ*a kia gọi đến đấy, cũng chẳng biết rốt cuộc là có chuyện gì..."
Mạnh Sênh Sênh nhướng mày:
“Cẩu Ti Đào?"
Hình Minh Châu nhìn cô:
“Cũng tìm cả em à?"
Mạnh Sênh Sênh cũng giả bộ khổ sở gật đầu, hai người nhìn nhau cười.
Mạnh Sênh Sênh hỏi lễ tân xem phòng Mai Hương Uyển có mời thêm ai khác không, đối phương lắc đầu bảo không rõ.
Hình Minh Châu hỏi tiếp xem thực đơn phòng Mai Hương Uyển sắp xếp thế nào, đối phương bảo vẫn chưa sắp xếp.
Hiểu rồi, chính là để hai người họ đến sớm để sắp xếp đấy.
Sắp xếp xong cũng chưa được vào ngay, phải ngồi ở sảnh chờ trước.
Hai người trò chuyện với nhau nên cũng không thấy thời gian chờ đợi là khó khăn.
Hình Minh Châu cười nói:
“Lần trước chúng mình ăn quán vỉa hè chị còn cười em, giờ thì em cũng bị nhắm trúng rồi đấy, hai đứa mình hôm nay chắc lại phải 'đổ m-áu' rồi..."
Mạnh Sênh Sênh nói:
“Đừng chỉ nói vậy thôi chứ, chúng mình vẫn phải nghĩ cách nắm lấy thóp của người này, cứ thỉnh thoảng lại thế này vài lần là em chịu không thấu đâu."
Hình Minh Châu ghé sát lại một chút, nhỏ giọng nói:
“Ai mà chẳng muốn thế, ai cũng đang tính toán chuyện đó đấy, khối người sau lưng rủa sả cho người phụ nữ này sụp đổ, nhưng cô ta cứ bình chân như vại, ngày càng phất lên...
Gần đây chị nghe nói cái người đứng sau cô ta dường như lại thăng chức rồi."
Mạnh Sênh Sênh thở ra một hơi dài:
“Cái này đúng là... không ngờ tới thật."
“...
Tai họa sống nghìn năm mà."
Cả hai đều hiểu rõ, thủ đoạn thăng tiến của Cẩu Ti Đào chắc chắn chẳng sạch sẽ gì, với cái người đứng sau cô ta dẫu sao cũng chỉ là mối quan hệ nam nữ bất chính mà thôi.
Mạnh Sênh Sênh thầm nghĩ, phải điều tra thêm chút nữa, tìm ra người đứng sau cô ta rồi thì xử lý sẽ dễ như trở bàn tay thôi.
Hai người trò chuyện, đợi đến bảy giờ rưỡi Cẩu Ti Đào mới vào.
Cô ta thấy Hình Minh Châu liền cười:
“Hình tổng, Mạnh tổng, để hai vị phải đợi lâu rồi, hai vị đều là những nữ cường nhân hiếm có trên thương trường, chắc hẳn đều biết nhau cả rồi nhỉ."
Hình Minh Châu cười đáp:
“Tôi và Mạnh tổng quả thực có duyên gặp gỡ vài lần."
