Cẩm Nang Sinh Tồn Của Nữ Phụ Thập Niên - Chương 285 Full

Cập nhật lúc: 01/03/2026 11:13

“Hai gia đình đã định xong ngày cưới, ông bà ngoại của Sư Nguyên Gia càng thêm vui mừng.”

Tiếp đó là bà mai đến cửa, tiền sính lễ là chín mươi chín nghìn chín trăm chín mươi chín tệ, thành ý tràn đầy.

Dữu Ninh còn chưa kết hôn đã nhận được thiệp cưới của bạn học trước.

Cô gái dọn ra ngoài ở hầm cùng bạn trai đã sắp kết hôn với bạn trai của mình rồi.

Tốt nghiệp tháng bảy, kết hôn tháng bảy.

Dữu Ninh hỏi Lãnh Kiều Kiều:

“Có đi không?"

Lãnh Kiều Kiều lập tức trả lời:

“Đi chứ, sao lại không đi."

Hai người mỗi người chuẩn bị hai trăm tệ tiền mừng rồi đi.

Đám cưới tổ chức ở một khách sạn chưa từng nghe tên, nghe nói một bàn tiệc bao gồm đồ uống tổng cộng là hai trăm tám mươi tám tệ.

Các món ăn trên bàn không ngon lắm, Dữu Ninh và Lãnh Kiều Kiều không động đũa mấy, chỉ ăn vài đũa dưa góp, mong mỏi sớm thấy cô dâu rồi rời đi ăn một bữa thịnh soạn.

Cô dâu mong đợi cuối cùng cũng xuất hiện, chiếc váy cưới mặc trên người rõ ràng là đồ thuê, hoa cầm trên tay cũng nhìn rõ mồn một là hoa nhựa.

Lãnh Kiều Kiều bĩu môi, thì thầm vào tai Dữu Ninh:

“Sau này mình kết hôn chắc chắn sẽ không sơ sài thế này."

Dữu Ninh nói:

“Bạn trai bạn ấy cũng mới tốt nghiệp được hai năm, kinh tế không dư dả lắm, cũng không phải là không thể hiểu được."

Lãnh Kiều Kiều nói:

“Bạn trai cậu cũng mới tốt nghiệp hai ba năm thôi, công ty mở lớn thế nào rồi?

Đến biệt thự cũng mua được rồi..."

Nói đến đây, Dữu Ninh mới thấy dường như cô đã tìm được một thanh niên tài tuấn hiếm thấy trên thị trường đấy...

Tham dự xong đám cưới bạn học, Sư Nguyên Gia đã tìm người đến đo kích cỡ cho cô, nói là muốn đặt may cho cô một bộ váy cưới cao cấp.

Làm cô không dám ăn nhiều thêm miếng nào, sợ đến lúc đó không mặc vừa váy cưới đặt làm.

Ông bà ngoại của Sư Nguyên Gia đưa đồ tuy không quý bằng cặp vòng vàng lần trước nhưng ý nghĩa lại hoàn toàn khác biệt.

Món quà là một cặp nhẫn bạc kiểu cũ, nghe nói đây là cặp nhẫn mà hai cụ đời ông cố của Sư Nguyên Gia từng đeo, hai cụ không chỉ sống hòa hợp trọn đời mà còn cùng nhau sống thọ hơn chín mươi tuổi.

Vì vậy chiếc nhẫn này không quý trọng mấy nhưng lại rất may mắn.

Còn có nhà mới cần trang hoàng, Dữu Ninh phải đi làm nên không có nhiều thời gian quản mấy việc này, toàn bộ đều do Sư Nguyên Gia tự tay bài trí từng chút một, nếu thấy món đồ gì thích bên lề đường, Dữu Ninh cũng sẽ mua về nhà.

Cứ lững thững như vậy, hôm nay một món, mai một món, loay hoay mãi thời gian cũng trôi đến ngày hai mươi bảy tháng Chạp, cái ngày lành được thầy xem tướng chọn riêng cho đám cưới.

Đám cưới tổ chức tại khách sạn Tùng Đào cạnh khu dân cư.

Người đến rất nhiều, không chỉ có bạn bè đồng nghiệp của Sư Nguyên Gia và Dữu Ninh, mà phần lớn là cấp trên, cấp dưới, bạn cũ, chiến hữu cũ của Vương Xuyên Trạch, còn có bạn bè, đồng môn, đối tác của Mạnh Sênh Sênh...

Đám cưới này quả thực vô cùng long trọng.

Tám mươi bàn tiệc dự định ban đầu có lẽ không đủ.

Vì phía nhà trai không còn người thân nào khác nên chỉ có Mạnh Sênh Sênh và Vương Xuyên Trạch giúp lo liệu, thế là lại kê thêm hai mươi bàn tiệc nữa.

Trong sảnh tiệc ồn ào náo nhiệt, Dữu Ninh diện bộ lễ phục cao cấp chờ đợi ba tháng bước ra.

Cô xách vạt váy từ từ bước vào từ bên ngoài, cô của ngày hôm nay trông vô cùng cao quý, trang nhã, rạng rỡ và nổi bật hơn bất kỳ ai trong đám đông.

Vương Xuyên Trạch đích thân đặt tay Dữu Ninh vào tay Sư Nguyên Gia, nói:

“Bố không có mong cầu gì nhiều, chỉ hy vọng hai con một đời bình an, hôn nhân hạnh phúc."

Những lời khác cũng không nói nữa, vì những gì cần dặn dò đều đã dặn dò từ sớm rồi.

Vào tối hôm trước, Vương Xuyên Trạch đã đặc biệt nói với Sư Nguyên Gia rằng, nếu một ngày nào đó cậu cảm thấy không còn yêu Dữu Ninh nữa, hoặc thấy cuộc hôn nhân này không thể tiếp tục được nữa, đừng làm tổn thương con bé, cứ đưa con bé về lại đây, trên hành trình của cuộc đời, con bé có thể lạc mất một nửa của mình, cậu cũng có thể yêu người khác, nhưng ông mãi mãi là bố của con bé, nơi đây mãi mãi là nhà của con bé.

Nói đến mức Dữu Ninh nước mắt lưng tròng, suýt chút nữa đòi hủy hôn không gả nữa ngay tại chỗ.

Người dẫn chương trình phía trên miệng lưỡi linh hoạt làm bầu không khí trong sảnh nóng lên, cuối cùng cầm tờ hôn thư mạ vàng, mỉm cười đọc to trước cặp tân nhân đẹp đôi như trời sinh một cặp:

“Hai họ kết thân, cùng đường lập ước.

Lương duyên kết c.h.ặ.t, xứng lứa vừa đôi.

Ngắm ngày hôm nay hoa đào rực rỡ, nghi thất nghi gia.

Mong những năm sau con cháu đầy đàn, hưng thịnh vượng phát.

Nay lấy giao ước bạc đầu, ghi vào tờ hồng.

Khéo đem lời thề lá đỏ, chép vào phả uyên ương."

Phía dưới Vương Xuyên Trạch nắm c.h.ặ.t t.a.y Mạnh Sênh Sênh, nhìn cô khẽ nói:

“Con gái chúng ta hôm nay kết hôn rồi, thật xinh đẹp phải không...

Hình như anh chưa thấy em mặc váy cưới đẹp như thế bao giờ, chúng ta tìm thời gian đi chụp bù một bộ ảnh cưới đi."

Mạnh Sênh Sênh nhìn anh mỉm cười, nói:

“Được thôi."

“Bùm bùm bùm", pháo hoa nổ tung trên không trung, những dải ruy băng ngũ sắc bay lả tả rơi xuống, Vương Xuyên Trạch nhìn nụ cười của Mạnh Sênh Sênh, vẫn rạng rỡ và động lòng người như ngày đầu anh gặp cô, dường như chẳng hề thay đổi chút nào...

(Toàn văn hoàn)

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.