Cẩm Nang Sinh Tồn Của Nữ Phụ Thập Niên - Chương 3

Cập nhật lúc: 01/03/2026 09:02

“Bọn chúng động một chút là kéo đến trường đ-ánh thầy cô, bạn học, lại còn chuyên chọn đúng lớp của Mạnh Sênh Sênh, ai càng thân với cô thì càng bị đ-ánh đau.

Dù biết đó không phải lỗi của cô nhưng bạn bè và thầy cô bắt đầu xa lánh, thậm chí oán hận nguyên chủ.”

Bọn chúng chỉ là một đám thanh niên mới lớn, lại cầm lông gà làm mũi tên lệnh, vào cái thời điểm nhạy cảm này chẳng ai dám đụng vào vì sợ rước họa vào thân.

Vì thế đám người đó hành xử ngày càng ngang ngược, thậm chí bắt đầu đến nhà máy gang thép gây rối, khiến công việc của bố mẹ Mạnh cũng không được yên ổn.

Tiếp đó lại xảy ra một chuyện như giọt nước tràn ly, khiến bố mẹ Mạnh không đành lòng cũng phải tiễn nguyên chủ xuống nông thôn.

Vào mùa xuân năm nay, giáo viên trong trường tổ chức cho học sinh đến một trang trại không xa khu vực nhà máy để lao động thực tế, Mạnh Sênh Sênh đương nhiên cũng đi theo.

Vì trang trại mới xây, chưa có điều kiện xây nhà vệ sinh công cộng, những người làm việc ở đó đa phần là dân làng gần đó, mọi người cũng không cầu kỳ, muốn đi vệ sinh thì cứ tìm đại một bãi cỏ không người là xong, chẳng ai rảnh rỗi đi bộ mười mấy dặm về nhà để đi vệ sinh cả.

Hôm đó Mạnh Sênh Sênh thực sự không nhịn được nữa, rủ hai người bạn đi cùng, tìm đến một bãi đất trống vắng người để giải quyết nhu cầu sinh lý.

Ai ngờ tối hôm đó, gã đàn ông từng đến nhà họ Mạnh dạm hỏi lại tìm tới tận nhà.

Hắn khẳng định chắc nịch rằng đã nhìn thấy Mạnh Sênh Sênh đi vệ sinh, hắn đòi cưới Mạnh Sênh Sênh, đòi “chịu trách nhiệm", nếu không hắn sẽ đi rêu rao khắp nơi rằng cô không còn trong sạch, đã bị hắn nhìn thấy hết thân thể, thậm chí hắn còn nói ngay tại chỗ rằng trên eo cô có hai nốt ruồi.

Hắn đe dọa rằng sẽ chẳng ai thèm lấy cô nữa, cuối cùng cô cũng chỉ có thể cưới hắn mà thôi.

Mạnh Sênh Sênh vì những chuyện xảy ra gần đây vốn đã cảm thấy có lỗi với gia đình và bạn bè, bị kích động như vậy, ngay tối hôm đó về nhà là đổ bệnh, sốt cao suốt ba ngày mới tỉnh.

Sau khi tỉnh lại, mẹ cô mắt sưng đỏ bàn bạc với cô chuyện xuống nông thôn.

Cô khóc ròng rã một ngày một đêm rồi cũng đồng ý, vì sợ đám người kia lại gây chuyện.

Gia đình không dám chậm trễ, sau khi báo danh xong liền thu dọn mọi thứ có thể mang theo cho cô, thậm chí còn đưa cho cô một trăm đồng cùng đủ loại tem lương thực, tem thịt, tem vải, tem thực phẩm phụ dùng trên toàn quốc để phòng thân.

Vì chuyện này, cô gái vốn đã ít nói lại càng trở nên hướng nội hơn.

Theo góc nhìn của Mạnh Sênh Sênh hiện tại, nguyên chủ thậm chí có xu hướng trầm cảm nhẹ.

Một cô gái như vậy, vì sai sót mà phải rời nhà đến một nơi đất khách quê người, quả thực là xui xẻo tột cùng.

Dù không phải ý nguyện của mình, nhưng đã nhập vào thân xác này, cô nhất định sẽ không từ bỏ cơ hội sống lại lần nữa, cô sẽ sống thật tốt và thay nguyên chủ chăm sóc gia đình.

Chương 2 (Tiếp)

Có lẽ vì trong đầu mang theo nhiều tâm sự, c-ơ th-ể lại suy nhược, Mạnh Sênh Sênh nằm trên giường một lát là thiếp đi, lúc tỉnh dậy trời đã sáng rõ.

Sau khi tỉnh lại, c-ơ th-ể Mạnh Sênh Sênh đã khỏe hơn nhiều, cảm giác nặng nề đã biến mất quá nửa, đầu óc cũng minh mẫn hơn, ít nhất không còn kiểu đau nhức đến nghẹt thở như hôm qua.

Sau khi mọi người trong khu tập thể đi làm hết, cô chậm rãi bò dậy khỏi giường.

Lúc đầu còn hơi ch.óng mặt, choáng váng, đi dạo vài vòng trong sân là ổn hơn nhiều.

Đi một lát là thấy đói, cô vào phòng lấy mấy miếng bánh kẹo nguyên chủ mua ra ăn.

Bánh không còn giòn như lúc mới mua, để thêm vài ngày nữa chắc sẽ bị ẩm, nên cô ăn hết luôn.

Khu tập thể không lớn, ban đầu cô tưởng nơi ở của thanh niên tri thức sẽ rất tồi tàn, nhưng không ngờ nhà ở đây lại là nhà gạch mái ngói, còn tốt hơn cả nhà của đại đa số dân làng.

Nhìn qua là biết nhà mới xây không lâu, ít nhất ngày mưa ngày tuyết không đến mức phải leo lên mái sửa chữa, cũng chẳng lo tuyết rơi quá dày làm sập nhà.

Gần cửa bếp có hai cái lu gốm lớn dùng để chứa nước do các thanh niên tri thức gánh về.

Trên cửa bếp có treo một ổ khóa nhưng không khóa lại, chỉ cần gỡ khóa ra là vào được bếp.

Cô mở cửa bếp, bên trong trông rất lộn xộn.

Hai ngày nay đang là vụ cày cấy mùa xuân, cả làng bận rộn xoay như chong ch.óng, thanh niên tri thức trong khu tập thể đương nhiên cũng không thảnh thơi gì.

Không ai có tâm trí thu dọn sân vườn sau khi đi làm về, nên trong bếp không hề ngăn nắp, mẩu củi vụn vương vãi khắp nơi.

Mạnh Sênh Sênh tiện tay dọn dẹp một chút rồi nhóm lửa đun một nồi nước để tắm rửa.

Từ lúc tỉnh lại cô đã cảm thấy người dính dính nhớp nhớp, dường như từ lúc xuống nông thôn được một tuần, vì đội sản xuất quá bận rộn nên nguyên chủ chưa được tắm gội lần nào.

Vừa giặt xong quần áo thì loa phát thanh của đại đội mới báo giờ:

9 giờ sáng.

Mạnh Sênh Sênh không có điện thoại cũng chẳng có đồng hồ, loa đại đội chỉ báo giờ vào các mốc giờ chẵn, mà cũng không phải giờ chẵn nào cũng báo, chẳng có quy luật gì cả.

Đối với một người trước đây luôn dùng điện thoại xem giờ như cô thì việc này vô cùng bất tiện.

Nói đúng hơn là từ khi đến đây, cái gì cũng bất tiện.

Ví dụ như lúc nãy nhóm lửa đun nước, quẹt diêm mãi không cháy, lãng phí mất mấy que diêm.

Mấy que diêm rơi dưới đất nếu để mẹ nguyên chủ nhìn thấy chắc chắn sẽ mắng cô phá gia chi t.ử, cô tiện tay nhặt lên ném vào bếp đốt luôn.

Làm xong những việc này, cô ngồi trên bậc cửa nhìn hai cái lu nước trong sân thẩn thờ.

Thời gian còn sớm, cô định tìm việc gì đó để làm.

Mạnh Sênh Sênh nhấc hai cái thùng nước không trong sân lên, múc thử nước còn lại trong lu để kiểm tra sức nặng.

C-ơ th-ể hiện tại của cô có thể chịu đựng được, thế là cô quyết định đi gánh nước đổ đầy lu.

Ra khỏi cổng khu tập thể là vào trong làng, trẻ con chạy nhảy khắp nơi.

Nhà cửa không ngay ngắn, hầu hết đều tự dựng hàng rào tre, hàng rào cắm xuống đất vừa dày vừa cao, có thể dùng thay tường.

Đa số các nhà còn trồng dưa chuột, mướp leo trên hàng rào, trong sân có vài ba con gà g-ầy gò đang kêu “cục ta cục tác".

Dựa theo ký ức, cô đi xuyên qua làng.

Giữa đường có mấy đứa trẻ nhìn thấy Mạnh Sênh Sênh liền nhận ra cô.

Trẻ con trong làng thời này không hề lạ lẫm, đứa nào cũng hoạt bát, đứa gọi “Thanh niên tri thức Mạnh", đứa gọi “Cô Mạnh", chắc là chúng gọi theo người lớn trong nhà.

Cho đến khi ra khỏi làng, không còn những bức tường đất che chắn, tầm nhìn thoáng đãng hơn hẳn.

Khắp nơi là những mảnh đất mới được lật lên từ đầu năm, các hố đất được đào ngay ngắn để gieo trồng vụ mùa năm nay.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cẩm Nang Sinh Tồn Của Nữ Phụ Thập Niên - Chương 3: Chương 3 | MonkeyD