Cẩm Nang Sủng Đế Của Nhiếp Chính Vương - Chương 26
Cập nhật lúc: 12/03/2026 08:12
Ai dè đôi tay thiếu niên lại quấn lên, túm c.h.ặ.t vạt áo hắn, miệng lẩm bẩm gì đó rồi nở nụ cười thỏa mãn với đôi lúm đồng tiền ẩn hiện. Nhìn gương mặt ngủ say ngây ngô ấy, lòng hắn mềm nhũn, đành ở lại dựa vào xe ngựa bầu bạn với nàng cả đêm.
Đêm đó, Tống Trinh ngủ một giấc ngon lành như trên mây. Lúc mới tỉnh, nàng còn nghĩ ngủ trên cây thoải mái thật, sau này phải thử thường xuyên hơn.
Mở mắt ra, đập vào mắt lại là trần xe ngựa. Nàng chớp mắt: Chẳng phải... đang ngủ trên cây sao?
Liếc nhìn xung quanh, nàng phát hiện Trì Cảnh Nguyên đang ngồi cạnh mình, mắt nhắm nghiền như chưa tỉnh. Nàng nín thở: Sao hắn lại ở trên xe ngựa?
Thấy lông mi hắn khẽ rung rinh như sắp tỉnh, Tống Trinh vội nhắm mắt giả vờ ngủ.
"Tỉnh rồi thì dậy đi, thần còn nhiều việc phải thu xếp."
Tống Trinh lén ti hí một mắt. Quả nhiên hắn đang nhìn mình, nàng đành mở mắt cười chào hỏi: "Nhiếp chính vương sớm thế, có việc thì ngài đi bận đi." Sao cứ phải đợi mình tỉnh mới nói?
Trì Cảnh Nguyên dời tầm mắt xuống tay nàng. Tống Trinh nhìn theo.
"..." Nàng lại túm áo người ta ngủ cả đêm rồi!
Tống Trinh đối với thói quen khi ngủ cứ thích túm áo người khác của mình thì vô cùng phiền não. Nàng chân thành xin lỗi và cảm ơn Trì Cảnh Nguyên, cũng may tâm trạng hắn dường như khá tốt, không buồn so đo mà chỉ buông một câu "không ngại" rồi đi sắp xếp nhân mã.
Tiểu thị vệ đã sớm chuẩn bị xong bữa sáng đợi nàng. Tống Trinh vừa ngồi xuống, sau lưng liền vang lên một tiếng hắt xì. Nàng quay đầu lại, thấy Lão Bạch đang bọc trong một chiếc áo choàng màu đỏ rực, ngồi xổm cách nàng không xa.
Tống Trinh: "Làm gì ở đó thế, lại đây ăn đi chứ."
Lão Bạch kéo dài khuôn mặt, oán khí quanh thân tỏa ra nồng nặc đến mức gần như hữu hình. Lão khịt mũi một cái, hừ lạnh rồi quay mặt đi chỗ khác. Nàng nhìn kỹ lại, chiếc áo choàng đỏ kia chẳng phải là đồng phục của đám binh lính sao?
Dù sao cũng là mình không giữ chữ tín, nửa đêm cướp mất chỗ ngủ của người ta, Tống Trinh mím môi, cầm phần lương khô tiến lại gần: "Nè, bữa sáng của hoàng đế đấy, trẫm tự tay mang tới, nể mặt chút đi mà."
"Hừ, ta muốn về, ta đổi ý rồi!" Lão Bạch tức đến mức tóc muốn dựng đứng lên. Nửa đêm nửa hôm bị người ta túm chân quăng ra bãi đá, đây là chuyện con người làm sao?
Lão Bạch uất ức đến nước mắt lưng tròng, Tống Trinh phải tốn không ít công sức mới dỗ được lão vào lại xe ngựa. Thế nhưng, khi nàng đang trêu Lão Bạch là tính khí trẻ con thì nụ cười bỗng đông cứng trên môi, Trì Cảnh Nguyên cư nhiên sắp xếp cho nàng cưỡi ngựa trong hành trình tiếp theo!
"Sứ thần Tây Lương sắp đến kinh thành, thần cần về sớm để thu xếp sự vụ."
Tống Trinh: Ngươi muốn về sớm thì cứ về đi, lôi ta theo làm cái gì?!
Nam nhân mỉm cười nhạt, dường như đoán được ý nghĩ của nàng nên bồi thêm: "Bệ hạ ở bên cạnh thần mới là an toàn nhất. Càng gần kinh thành Thái hậu càng sốt ruột, sát thủ sẽ chỉ có nhiều hơn chứ không ít đi. Huống hồ, thủ hạ của thần phát hiện còn một toán người khác muốn nhắm vào Bệ hạ. Chúng ta chia làm hai ngả vừa để đ.á.n.h lạc hướng kẻ thù, Bệ hạ lại vừa hay có thể... rèn luyện thân thể."
Tống Trinh: Rèn cái con khỉ ấy!
Thực ra câu cuối cùng mới là mục đích thực sự của Trì Cảnh Nguyên. Cuộc đối thoại lúc sáng của nàng và Lão Bạch hắn đều nghe thấy. Lão già đã ngồi xe ngựa, hắn đương nhiên không muốn nàng và lão ngồi cùng nhau. Đêm qua ôm nàng, hắn thấy nàng quá mức nhỏ gầy, không có chút khí khái nam nhi nào, thậm chí đến yết hầu cũng chưa mọc ra.
Dù hắn sẽ bảo vệ nàng, nhưng chiến sự có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Kẻ yếu luôn bị bắt nạt, hắn không muốn khi mình vắng mặt, nàng lại trở thành con thỏ nhỏ mặc người xâu xé.
Thế là Tống Trinh bị ép cưỡi ngựa suốt một ngày. Nàng vô số lần đòi dừng lại nghỉ, khiến lộ trình vốn chỉ nửa ngày bị kéo dài thành một ngày trời và thành công khiến phần đùi trong bị ma sát đến trầy da. Tuy chỉ là vết thương ngoài da nhưng vùng da ấy rất mỏng, đau đớn vô cùng mãnh liệt. Tống Trinh đau đến nhe răng trợn mắt, nhất quyết không cho ai giúp mình bôi t.h.u.ố.c.
Trì Cảnh Nguyên tựa vào thành xe ngựa, nghe thấy tiếng rên rỉ khe khẽ của nàng từ bên trong, khẽ rủ hàng mi. Hắn thầm nghĩ mình đã quá nóng vội. Nàng ở trong cung cẩm y ngọc thực, da thịt nõn nà, sao so được với đám thô lậu lăn lộn trong quân ngũ như họ. Chuyện này vẫn phải tính kế từ từ.
Tống Trinh vừa bôi t.h.u.ố.c xong, vén rèm xe ra liền thấy Trì Cảnh Nguyên đứng đó. Nàng giật mình, chân đứng không vững ngã ngồi xuống sàn xe, đau đến mức nhíu mày rên rỉ. Nam nhân nhíu mày, ngăn nàng định đứng dậy: "Đừng xuống xe, cứ ở trong đó nghỉ ngơi đi."
Nghĩ đến việc t.h.u.ố.c vừa bôi xong, đi lại sẽ bị lau sạch, Tống Trinh gật đầu đồng ý. Trì Cảnh Nguyên vừa đi, Lão Bạch liền bò lại ngồi cạnh sàn xe, nhìn vẻ mặt trắng bệch của nàng mà "chậc chậc" hai tiếng: "Nam t.ử mà mảnh khảnh như ngươi thì chỉ có nước bị người ta cười cho thối mũi."
Tống Trinh lườm lão: "Thì cũng phải là nam t.ử thật đã."
"Cũng đúng," Lão Bạch vuốt râu cười hì hì, "Cái đứa nhỏ xinh đẹp như ngươi, lão già ta nhường xe ngựa cho đấy."
Tống Trinh nhìn đám binh lính đằng xa, gương mặt nhỏ nhắn cau lại, nghiến răng: "Không, trẫm làm được." Nàng cố tình nhấn mạnh chữ "Trẫm". Lão Bạch nhìn nàng hồi lâu, thở dài: "Được rồi, vậy đêm nay nhường xe cho ngươi ngủ, ngươi đã thành ra thế này, hắn chắc chẳng bắt ngươi ngủ cành cây nữa đâu."
Sự thật chứng minh Lão Bạch đoán chẳng sai tẹo nào. Trì Cảnh Nguyên vẫn biết "thương hoa tiếc ngọc", không những không bắt nàng ngủ cây mà ngày hôm sau còn không cho nàng cưỡi ngựa. Tống Trinh ngẩn người, hắn định bỏ rơi nàng để đi trước sao? Thế còn sát thủ...
"Không, trẫm vẫn kiên trì được! Người khác làm được, trẫm cũng làm được!" Nàng thề thốt trước mặt mọi người, cố tỏ ra uy nghiêm.
Trì Cảnh Nguyên nhíu mày, nhìn lướt qua nàng rồi dừng lại ở chân nàng, trầm giọng: "Đừng quậy nữa." Khí thế sắc bén của hắn khiến Tống Trinh cảm thấy như mình đang bị coi thường, như thể hắn đang mỉa mai rằng nàng không làm nổi.
Nàng siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, quyết không để mình yếu thế trước mặt hắn. Nếu giờ bị hắn xem thường thì sau này sao có được sự ủng hộ của hắn? "Trẫm đã quyết, Nhiếp chính vương không cần khuyên nữa."
Nói xong, nàng dứt khoát đi tới trước con ngựa, định vung chân lên yên. Nhưng khi động tác kéo căng vết thương vừa đóng vảy, một cơn đau thấu xương ập đến, hai chân nàng nhũn ra, người ngã ngửa ra sau.
Nam nhân biến sắc, thân hình đã vọt tới kịp thời đỡ lấy nàng: "Còn sính cường cái gì!"
Tống Trinh nghiến răng, vùng ra khỏi lòng hắn. Chẳng lẽ chỉ là cưỡi ngựa thôi mà nàng cũng không làm xong? "Vừa rồi sơ ý thôi, làm lại!"
Nàng nắm lấy dây cương định leo lên lần nữa, nhưng ngay sau đó, vòng eo bỗng thắt lại, nàng đã cảm thấy mình "bay" v.út lên lưng ngựa theo động tác của hắn. Đúng thế, là bay lên luôn. Và sau đó, nàng nhận ra mình đang... ngồi ngang trên lưng ngựa.
Cánh tay mạnh mẽ của hắn vẫn ôm c.h.ặ.t eo nàng, hơi thở nam tính phảng phất mùi hương thanh đạm vờn quanh ch.óp mũi khiến Tống Trinh ngẩn ngơ. Hắn thấp giọng: "Nếu Bệ hạ khăng khăng muốn cưỡi ngựa thì cứ ngồi thế này đi, hành trình sẽ nhanh hơn."
Gương mặt Tống Trinh gần như dán sát vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn, ngay cả hơi thở của hắn nàng cũng cảm nhận rõ mồn một. Nàng ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt không rõ vui buồn của hắn, đẩy đẩy: "Trẫm muốn tự cưỡi."
Nam nhân khẽ nhếch môi ở góc độ nàng không thấy. Hừ, còn có thể để nàng chạy thoát sao?
Trì Cảnh Nguyên thúc ngựa, con ngựa tung bốn vó phi đại. Vì xóc nảy và sợ hãi, Tống Trinh theo bản năng túm c.h.ặ.t cánh tay hắn: "Ngươi... sao ngươi lại..." Nàng chẳng biết hỏi gì tiếp. Là nàng đòi cưỡi ngựa, và cách này đúng là nhanh nhất để về kinh. Nhưng cái tư thế này thật sự quá mức ám muội!
Tống Trinh không kìm được mà đỏ mặt. Tiếng gió rít bên tai, thỉnh thoảng có vài lá khô bay qua, nàng nhìn góc nghiêng sắc sảo của hắn, bỗng nhiên nảy sinh một cảm giác an toàn kỳ lạ.
Nàng từng mơ về phu quân tương lai, đại khái phải là một đại tướng quân không gì không làm được, hoặc một Vương gia quyền nghiêng thiên hạ như Trì Cảnh Nguyên. Nhưng sau đó, mọi người đều trào phúng nàng, bảo nàng sẽ bị đem làm món đồ cống nạp cho ngoại bang.
Từ đó nàng từ bỏ hy vọng. Phu quân của nàng, dù không yêu nàng cũng được, chỉ cần bảo vệ được nàng, cho nàng một chốn dung thân là đủ. Với nàng, ân sủng chỉ là độc d.ư.ợ.c khiến nàng sa chân vào l.ồ.ng giam.
Nghĩ lại, kiếp trước nàng cứu hắn chắc cũng vì một phần lý do đó. Tống Trinh khẽ rủ mắt, nhìn bàn tay hắn đang giữ trước người mình, đột nhiên nảy ra một ý tưởng táo bạo đến điên rồ: Hay là quyến rũ hắn, biến hắn thành thuộc hạ trung thành dưới chân mình? Như vậy nàng sẽ không phải sợ Thái hậu nữa, cứ ôm lấy cái "đùi vàng" này mà sống ung dung.
Nhưng giờ nàng là nam nhân, hắn sẽ coi nàng là đoạn tụ mất? Nàng buồn bực thở dài, hắn đã coi nàng là đoạn tụ mấy lần rồi, còn mỉa mai muốn "tự tiến cử" nữa. Một người như hắn, sao có thể cam tâm vì một người mà sống chứ? Tống Trinh tự giễu, gạt bỏ những suy nghĩ phi thực tế đó ra khỏi đầu.
Trì Cảnh Nguyên vẫn luôn chú ý đến nàng qua dư quang, thấy nàng hết thở dài lại cười tự giễu, không biết đang nghĩ gì. "Đau không?"
Tống Trinh sực tỉnh: "Đau."
"Đau còn cố chấp đòi cưỡi ngựa," hắn cười như không cười nhìn nàng, "Sợ mất mặt à?"
Tống Trinh bị hắn nhìn đến lạnh sống lưng, chẳng rõ hắn đang vui hay giận, nàng mím môi cố giữ chút thể diện cuối cùng: "Nhiếp chính vương chẳng phải nói thời gian gấp rút sao, trẫm không muốn kéo chân sau."
