Cẩm Nang Sủng Đế Của Nhiếp Chính Vương - Chương 39

Cập nhật lúc: 12/03/2026 08:15

Không g.i.ế.c sạch lũ này đã là nể mặt tiểu hoàng đế lắm rồi.

Tống Trinh vội vàng che chắn trước mấy con ch.ó, bảo vệ như gà mẹ bảo vệ con: "Ai nói thế? Trẫm đau lòng lắm đấy! Công chúa chẳng qua chỉ bẩn một bộ váy, trẫm đền cho ngươi bộ khác là được chứ gì."

Y phục sao quan trọng bằng Đại Hoàng của nàng được? Nghe Tống Trinh nói vậy, Đô Anh suýt nữa thì tức phát khóc. Nàng nén giận, cố duy trì dáng vẻ ưu nhã, nhìn về phía người đàn ông nãy giờ vẫn im lặng.

“Nhiếp Chính Vương, ngài phải làm chủ cho bản công chúa. Chẳng lẽ thể diện của ta lại không bằng một con ch.ó sao?” Giọng Đô Anh mang theo chút hờn dỗi.

Trì Cảnh Nguyên đứng đó, đôi mắt u ám nhìn nàng, lạnh lùng đáp: “Công chúa muốn bổn vương làm chủ thay nàng đối phó với ai?”

“Tự nhiên là, là...” Mặt nàng bỗng trắng bệch, nhận ra mình vừa phạm phải điều tối kỵ. Nàng cư nhiên lại muốn Nhiếp Chính Vương vì mình mà đắc tội tiểu hoàng đế, đây chính là dĩ hạ phạm thượng.

Đô Anh c.ắ.n môi, cố gắng giải thích: “Ta không có ý đó, ta chỉ muốn trừng phạt con ch.ó không hiểu chuyện thôi.”

Nam nhân cười nhạo một tiếng: “Đánh ch.ó còn phải nhìn mặt chủ nhà, câu này công chúa chưa nghe qua sao? Chủ nhân của con ch.ó này là ai, cần bổn vương phải nói cho nàng biết không?”

Con ch.ó đó thân thiết với tiểu hoàng đế như vậy, kẻ ngốc cũng nhìn ra được. Đô Anh không ngờ Tề quốc lại không nể mặt mình đến thế, vì một con ch.ó mà không tiếc trở mặt với nàng. Nàng vừa tức vừa thẹn, không thốt nên lời.

“Trẫm thấy công chúa nên về thay y phục trước thì hơn. Những lời công chúa vừa nói trẫm coi như chưa nghe thấy. Lát nữa trẫm bảo Lan phi đưa nàng đến Ti Nghi phường đặt mấy bộ y phục và trang sức, coi như là bồi lỗi chuyện con ch.ó, thấy thế nào?”

Tống Trinh thấy người ta tức đến vậy cũng thấy áy náy, bèn đứng ra làm người hòa giải. Tây Lương chủ động cầu hòa vốn để bang giao hữu nghị, tuy thực lực kém Tề quốc nhưng nếu chỉ vì một bãi phân ch.ó mà hỏng hòa khí thì nàng và Đại Hoàng chẳng phải thành tội nhân thiên cổ sao...

Đô Anh gượng cười với Tống Trinh, khuôn mặt vì nhẫn nhịn mà hơi vặn vẹo: “... Tạ bệ hạ ban thưởng.”

Trì Cảnh Nguyên nhíu mày. Tây Lương trong mắt hắn không đáng để bận tâm, Tống Trinh vốn không cần phải cẩn thận với Đô Anh như vậy. Đợi nàng ta đi khỏi, hắn nói: “Chỉ là một công chúa thôi, không đến mức phải thế.”

Tống Trinh ôm chú ch.ó con Sơ Nhị lắc đầu: “Người ta đến để hòa thân, sắp vào cung rồi, quan hệ căng thẳng quá sau này sao mà sống chung.”

Còn có sau này? Vẫn chưa từ bỏ ý định lập hậu cung sao? Nam nhân liếc nhìn con ch.ó nhỏ trong lòng nàng, xách cổ áo nàng kéo về phía mình: “Ngươi muốn mang nó theo?”

“Có được không?” Tiểu cô nương ngước đôi mắt đen láy sáng long lanh nhìn hắn đầy mong đợi. Trong đầu Trì Cảnh Nguyên chợt hiện lên hình ảnh nàng mặc nữ trang lúc trước, trái tim khẽ xao động: “Được.”

Tống Trinh rất vui. Từ khi vào cung, Đại Hoàng được giao cho Lão Bạch chăm sóc, nàng chẳng mấy khi có dịp chơi với mấy chú ch.ó con, đặc biệt là Sơ Nhị, lông trắng muốt lại nũng nịu, trông như một con hồ ly nhỏ.

“Này này này, cũng phải hỏi ý kiến ta chứ.” Lão Bạch không cam lòng bị ngó lơ. Từ lúc vào cung hắn chỉ có lũ ch.ó làm bạn, Tống Trinh thì biệt tăm biệt tích, hôm nay vất vả lắm mới gặp được mà nàng lại dám ngó lơ hắn!

Tống Trinh ôm ch.ó, nhìn Lão Bạch cũng thấy mình hơi thiếu đạo nghĩa. Dụ người ta vào cung rồi chỉ lo hưởng lạc, bỏ quên người ta mất. Nàng nháy mắt với Lão Bạch: “Làm sao thế được, đi, mời ông ăn món ngon ở tiểu bếp lò.”

Lão Bạch sáng mắt lên, nhưng ngại Trì Cảnh Nguyên nên không dám quá càn quấy, chỉ hỏi: “Khi nào?”

“Ngay bây giờ.”

Sẵn tiện Tống Trinh vẫn chưa dùng bữa trưa nên cũng đang thèm. Ngự Thiện Phòng làm việc cực nhanh, vừa dặn xuống chưa đầy một nén nhang đồ ăn đã đầy đủ. May mà Trì Cảnh Nguyên có việc bận nên không đi cùng, nếu không có vị đại Phật này ngồi đây, ai mà dám ăn uống thoải mái.

Bàn tiệc gồm Lan phi, Lão Bạch và Tống Trinh. Bên ngoài điện toàn là thân binh của Trì Cảnh Nguyên, ngay cả ám vệ cũ của nàng cũng bị hắn thay sạch. Tẩm điện hiện giờ phòng thủ kiên cố, vừa là thành trì vững chắc, vừa có thể là l.ồ.ng giam đoạt mạng.

Nồi lẩu nước dùng xương đậm đà, đủ loại đồ nhúng và rượu quế hoa thơm ngọt không gây say. Không có người ngoài, ba người hoàn toàn thả lỏng, vừa uống rượu vừa lắc xúc xắc, còn kéo cả A Uyển vào chơi bài chín suốt hai canh giờ.

Rượu quá ba tuần, tác dụng chậm của rượu trái cây bắt đầu ngấm, cả ba mới dừng lại nghỉ ngơi. Lão Bạch nhìn quanh tẩm điện, tặc lưỡi: “Khỉ ốm dạo này phất lên gớm nhỉ, đồ ăn này, rượu này...”

“Khỉ ốm?” Lan phi tò mò hỏi: “A Trinh còn có biệt danh này nữa sao?”

Tống Trinh lườm Lão Bạch, ra vẻ hung dữ: “Ăn cũng không bịt được miệng ông. Còn gọi bừa trẫm sẽ lôi ông ra cho ch.ó ăn.”

“Cho Đại Hoàng ăn á?” Lão Bạch chẳng sợ, cười hì hì: “Ngươi xem nó có dám không, giờ ta là cha mẹ nuôi cơm của nó đấy.”

Tự thấy mình đuối lý vì ném lũ ch.ó cho hắn, Tống Trinh bảo cung nhân lấy thêm mấy vò rượu Lan Lăng tiến vua: “Đây là thù lao, đủ ý tứ chưa?”

“Đủ, quá đủ! Ái chà, giờ ngươi giàu nứt đố đổ vách rồi, lão già này đành bám càng ngươi vậy!” Lão Bạch hào hứng rót cho mình và Tống Trinh mỗi người một ly: “Nào, kính ngươi hiện tại mọi sự bình an!”

Lão Bạch vốn nghiện rượu, Tống Trinh không muốn làm hắn mất hứng, do dự một chút rồi bưng chén lên. Lan phi thấy hai người hào hứng cũng hăng hái tham gia. Mặc kệ A Uyển tìm đủ cách ngăn cản, ba người thành công chuyển từ hơi say sang say bí tỉ.

Khi Trì Cảnh Nguyên chạy tới, cả ba đã bất tỉnh nhân sự.

“Sao lại uống nhiều thế này?” Nhìn Tống Trinh đang ngủ gục dưới gầm bàn, nam nhân nhíu mày, bế nàng đặt lên giường.

A Uyển lo lắng: “Bẩm Nhiếp Chính Vương, nô tì tội c.h.ế.t không khuyên được chủ t.ử.”

Trì Cảnh Nguyên bảo A Uyển đi chuẩn bị canh giải rượu, sau đó sai cung nhân đưa Lan phi và Lão Bạch về chỗ ở. Tiểu cô nương ngủ rất say, hai má ửng hồng vì men rượu trông như hai quả táo chín, khiến người ta chỉ muốn c.ắ.n một miếng.

Một lát sau, A Uyển bưng canh giải rượu vào.

“Để ta.” Nam nhân nhận lấy chén ngọc, một tay đỡ Tống Trinh dậy, lắc nhẹ: “Bệ hạ, tỉnh dậy đi.”

Nhưng Tống Trinh không có phản ứng gì. Trì Cảnh Nguyên nghĩ bụng, nếu không uống canh giải rượu, ngày mai nàng chắc chắn sẽ nhức đầu, nhưng để nàng nếm chút khổ sở cũng tốt, cho nàng chừa cái tội sức khỏe không tốt còn ham hố uống nhiều.

Hắn không về ngay mà cầm một cuốn sách, ngồi trong tẩm điện của nàng. Đến tận sập tối, Tống Trinh mới tỉnh. Nàng loạng choạng đứng dậy, nheo mắt không rõ có thấy đường không, cứ thế đi thẳng về phía cửa sổ, vén vạt áo định ngồi xuống.

“Người làm gì đấy?”

“Đi tiểu.”

“...” Trì Cảnh Nguyên đang ngồi cách đó hai bước, nghe vậy giật mình lao tới xách nàng lên, nhanh ch.óng ra hiệu cho A Uyển mang bô vào.

“Đừng cử động!”

Tống Trinh lúc này mới mở mắt, nghi hoặc lắc đầu: “Không được.” Nam nhân nhíu mày: “Sao lại không được?”

“Không nhịn được nữa mà.”

“... Không nhịn được cũng phải nhịn, đợi bô tới đã.”

Tống Trinh lập tức ôm c.h.ặ.t hai tay, hạ giọng hỏi: “Cái bô cũng thành tinh được à? Nó biết tự đi hầu hạ người khác cơ đấy?”

Trì Cảnh Nguyên: ... Ta thấy người sắp thành tinh thì có.

May sao lúc này A Uyển đã mang bô vào. Hắn đưa nàng đến cạnh bô, ra hiệu nàng tự giải quyết. Tống Trinh chằm chằm nhìn hắn một hồi, rồi chỉ tay vào hắn: “Nữ nhi đi tiểu không được để nam nhi nhìn lén. Tuy ngươi đẹp trai thật đấy, nhưng cũng không được nhìn lén đâu nhé.”

Mặt Trì Cảnh Nguyên đen sầm lại: ... Ai thèm xem người đi tiểu chứ. Hắn không nói hai lời, nhấc chân bước ra ngoài. Đợi đến khi A Uyển mang bô ra, hắn mới trở vào. Vừa vào đã thấy Tống Trinh đang cầm cuốn sách hắn vừa đọc để nghiên cứu.

“Nhìn ra được gì không?”

“Ô, tiểu ca ca đẹp trai ngươi vẫn còn đây à?” Tống Trinh kinh hỉ quay lại, mắt sáng rực.

“... Ta là ai?”

Tống Trinh nhìn đi nhìn lại rồi lắc đầu: “Không biết...”

Trì Cảnh Nguyên: ... Người đi ngủ tiếp đi cho rảnh nợ! “Lại đây uống hết canh giải rượu đi.”

“Ờ.” Tiểu cô nương ngoan ngoãn đi tới, bưng chén uống cạn rồi chìa đáy chén không cho hắn xem.

Trì Cảnh Nguyên: “Ngủ tiếp đi.”

“Tuân lệnh.” Tống Trinh không nói hai lời, đi thẳng về phía giường, chui tọt vào chăn. Không ngờ lúc say nàng lại nghe lời đến vậy. Thấy nàng đã uống t.h.u.ố.c và không có gì đáng ngại, Trì Cảnh Nguyên định ra về.

“Chờ chút.” Tống Trinh bất ngờ gọi lại, lồm cồm bò dậy khỏi chăn. Nàng ngoắc ngoắc ngón tay nhỏ, thì thầm: “Ta hỏi một câu được không?”

Trì Cảnh Nguyên: ?

Nàng dùng hai tay kéo cổ áo xuống, để lộ một mảng băng quấn n.g.ự.c màu trắng, cúi đầu nhìn trái nhìn phải.

“Cái này là cái gì thế? Ta cởi nó ra được không, khó chịu quá đi mất.”

“...” Trì Cảnh Nguyên sững sờ, trong đôi mắt sâu thẳm thoáng hiện lên tia đỏ sậm. Hắn nuốt khan, giọng khàn đặc: “Tùy người.”

“Vậy ngươi giúp ta một chút được không?” Giọng nói mềm mại của nàng vang lên bên tai. Nàng loay hoay sờ soạng hồi lâu vẫn không tìm thấy chỗ để tháo.

Trì Cảnh Nguyên đứng hình.

“Không được sao?” Tiểu cô nương ngước mắt lên, đôi mắt ướt át như một chú nai con tội nghiệp.

Căn bản không thể từ chối. Nam nhân như bị ma xui quỷ khiến tiến lại gần và ngồi xuống. Gió thu thổi luồn qua cửa sổ, làm tắt vài ngọn đèn.

Dưới ánh sáng mờ ảo, cảnh tượng trước mắt cực kỳ kiều diễm. Nhìn những lớp vải quấn quanh, vành tai Trì Cảnh Nguyên đỏ như nhỏ m.á.u, nhịp tim đập loạn xạ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cẩm Nang Sủng Đế Của Nhiếp Chính Vương - Chương 39: Chương 39 | MonkeyD