Cẩm Nang Yêu Đương Đầu Đời - Chương 6
Cập nhật lúc: 11/08/2026 06:12
"Ngạn Xuyên, có thể đưa máy cho cô ấy không? Chuyện lúc trước là do anh hiểu lầm... Anh có thể giải thích mà, xin em."
Chúng tôi vừa mới đi lễ chùa ở một ngôi Phật tự ra, Trì Ngạn Xuyên vẫn đang dắt tay tôi.
Nghe thấy những lời này, ánh mắt lạnh lùng của Trì Ngạn Xuyên lập tức phóng thẳng qua.
Tôi liền vội vàng lắc đầu gạt đi: "Em không biết gì đâu nha, đây là số lạ, với lại em cũng chẳng có gì để nói với cậu ta cả."
Dứt lời, Trì Ngạn Xuyên thu hồi tầm mắt, cười nhạt một tiếng khinh bỉ: "Nghe thấy rồi chứ?"
Sau đó, cậu ấy dứt khoát ngắt máy.
Tôi ngửa đầu lên nhìn cậu ấy cười giả lả, trong lòng có chút chột dạ: "Cũng không biết cậu ta lại giở cái trò quỷ gì nữa."
"Hửm, trò quỷ gì cơ chứ..." Khóe miệng cậu ấy khẽ nhếch lên một nụ cười đầy nguy hiểm.
Khi về đến trường, dưới lầu ký túc xá của chúng tôi.
Cậu ấy kéo tôi vào một góc khuất tối tăm, ngay sau đó, những nụ hôn dày đặc liền rơi xuống như mưa.
Nụ hôn lần này vừa gặm vừa c.ắ.n, mạnh đến mức khiến tôi đau điếng, phải ra sức đẩy cậu ấy ra.
"Anh làm cái gì thế hả?"
Tôi có chút ủy khuất ôm lấy cái miệng bị c.ắ.n đau: "Em thật sự không biết số của cậu ta mà, em đâu có cố ý nghe máy."
Cậu ấy hít sâu một hơi, hai hàm răng nghiến vào nhau ken két.
Tôi khẽ nhíu mày, tuy không nói ra nhưng cảm thấy Trì Ngạn Xuyên lúc này trông vô cùng nguy hiểm. Tôi liếc mắt nhìn quanh một lượt xem có ai không, sau đó liền co giò định chạy thẳng lên ký túc xá.
Thế nhưng, tôi liền bị một cánh tay rắn chắc ôm ngang eo nhấc bổng ngược trở lại. Giọng nói của cậu ấy khàn khàn vang lên bên tai: "Chạy đi đâu hả?"
"Em..."
Tôi đ.á.n.h mạnh vào cánh tay cậu ấy một cái: "Thả ra, bây giờ em thấy hơi sợ anh rồi đấy."
"Hồi trước lúc theo đuổi người ta, không phải em bạo dạn lắm sao? Hửm? Sao bây giờ đến cả một cuộc điện thoại cũng không dám nghe thế?"
Nhắc đến chuyện cũ, tôi...
Tôi thật sự không dám ho he lời nào nữa.
"Hửm..."
Môi cậu ấy lại áp lên môi tôi, hơi thở nóng rực phả vào mặt: "Còn thích cậu ta nữa không?"
"Không thích nữa." Đầu tôi lắc như điên giống hệt một con lật đật, lập tức mở miệng bày tỏ lòng trung thành "Em thích anh mà, người em thích nhất chính là anh."
Nghe xong câu này, cậu ấy lại ngậm lấy đôi môi tôi, cố tình giở thói xấu xa không chịu đứng thẳng người lên, khiến tôi theo bản năng phải nhón gót chân, hai tay bám c.h.ặ.t vào eo cậu ấy, còn khóe miệng cậu ấy thì không giấu nổi một nụ cười đắc ý.
5
Năm chúng tôi tốt nghiệp đại học, hai đứa liền dắt nhau đi đăng ký kết hôn.
Sau khi cưới, có một lần dọn dẹp nhà cửa, tôi vô tình tìm thấy một cuốn sách được cất kỹ ở sâu trong ngăn tủ.
Nhìn chiếc bìa vô cùng quen mắt, tôi liền cầm lên xem, hóa ra chính là cuốn 《Cẩm nang yêu đương thuở đầu đời》.
Hồi trước cậu ấy sống c.h.ế.t không cho tôi xem, bây giờ đã là vợ chồng rồi, cuối cùng tôi cũng có thể đường đường chính chính mở ra đọc.
Tôi hào hứng mở trang đầu tiên ra, nhưng ngay sau đó, cả người tôi liền đờ đẫn cả đi.
Chỉ thấy ở ngay phía dưới dòng tiêu đề lớn 《Cẩm nang yêu đương thuở đầu đời》, có viết mấy chữ nhỏ bay bổng:
Tác giả: Trì Ngạn Xuyên.
Ngoại truyện của Trì Ngạn Xuyên
Trong một lần tiếp nhận cuộc phỏng vấn của giới truyền thông, phóng viên có hỏi tôi: "Trì tổng, đối với một người thành công như anh, nếu nhìn lại chặng đường đã qua, điều gì khiến anh cảm thấy hối hận nhất?"
Ngón tay tôi khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn theo nhịp, nhìn vào ống kính máy quay rồi mỉm cười: "Suýt chút nữa thì để lỡ mất một người, chuyện đó suýt nữa đã khiến tôi phải hối hận cả đời."
Phóng viên nửa hiểu nửa không hỏi lại: "Ý anh là người vợ hiện tại của anh sao?"
Tôi không trả lời thẳng, nhưng khóe môi lại cong lên một nụ cười hạnh phúc.
Khi tôi về đến nhà thì trời đã rất muộn, đèn phòng khách vẫn bật sáng trưng.
Bà xã của tôi đang nằm bò ra bàn, ngủ quên mất rồi.
Tôi nén cười, rón nhén bước tới rồi nhẹ nhàng bế cô ấy trở về phòng ngủ.
Lúc bế lên, tôi liền nhìn thấy trong tay cô ấy đang nắm c.h.ặ.t cuốn sách 《Cẩm nang yêu đương thuở đầu đời》.
Sau khi tắm rửa xong, tôi ngồi bên giường lật giở lại cuốn sổ năm xưa.
Bên trong dán đầy những bức ảnh của cô ấy từ nhỏ đến lớn, còn có ghi chép lại toàn bộ những sở thích, thói quen của cô ấy.
Lật đến một trang nào đó, trên đó có dòng chữ tôi viết: Cái đồ ngốc này, suốt ngày coi người khác là bạn thân, còn người ta thì chỉ coi cậu là một đứa ngốc để lợi dụng.
Năm đó khi tôi phải đi tham gia cuộc thi học sinh giỏi và tham gia đợt huấn luyện tập trung, chỉ để một mình cô ấy ở lại trường. Không ngờ lúc trở về, cô ấy lại đi thích cái tên Lộ Dã cùng lớp kia.
Đến tận bây giờ tôi vẫn không thể quên được gương mặt tràn ngập nụ cười của cô ấy khi đó, đó là sự rung động đầu đời của một cô gái dành cho một chàng trai.
Khoảnh khắc ấy, tôi ghen tị đến mức phát điên, tôi chỉ muốn ánh mắt của cô ấy vĩnh viễn chỉ được phép dừng lại trên người một mình tôi mà thôi.
Có một lần, Khương Chanh cảm thấy không khỏe, tôi liền đi mua t.h.u.ố.c và kẹo cho cô ấy.
Kết quả, ở một góc khuất trong cửa hàng tiện lợi, tôi lại vô tình bắt gặp Kiều Nhất Vãn và Lộ Dã đang đứng cùng nhau.
“Hay là thôi đi, Chanh Chanh bây giờ đang không khỏe, tôi phải về ngay đây.”
Tôi lạnh lùng bước đến, nghe hai kẻ đó đang giả vờ giả vịt giằng co với nhau.
“Cậu đâu phải vật sở hữu của cô ấy, cậu cũng có vòng tròn xã giao của riêng mình, sao cứ phải vây quanh một mình cô ấy mãi được, chiếc vé này là tôi khó khăn lắm mới lấy được mà…”
“Vậy sao…”
Những lời phía sau bọn họ nói gì tôi không nghe rõ nữa, trước giờ giới nghiêm của ký túc xá, tôi lập tức lao thẳng về phòng của Khương Chanh.
Khi đó là vào kỳ nghỉ, các bạn cùng phòng của cô ấy đều đã về quê hết.
Cô ấy đang ôm bụng, đau đến mức lăn lộn trên giường.
Nhìn thấy bộ dạng đáng thương ấy của cô ấy, tôi chẳng thể thốt nên lời trách móc nào, chỉ biết bất lực thở dài một tiếng rồi ân cần chăm sóc.
Đối với tôi, quá trình diễn ra như thế nào không quan trọng.
Tôi chỉ cần kết quả.
Tên Lộ Dã kia là một kẻ tự cao tự đại và trăng hoa, Kiều Nhất Vãn ở trước mặt Khương Chanh thì diễn vai thánh nữ ngây thơ, nhưng ở trước mặt Lộ Dã lại là một bộ mặt khác.
Lộ Dã vừa muốn tận hưởng sự quan tâm, theo đuổi của Khương Chanh để thỏa mãn lòng hư vinh của bản thân, mặt khác lại lén lút dây dưa, theo đuổi Kiều Nhất Vãn. Tâm tư bẩn thỉu của hai người họ, tôi đều nhìn thấu từ lâu.
Mãi cho đến khi kỳ thi đại học kết thúc, tôi tận mắt nhìn thấy Lộ Dã bế bổng Kiều Nhất Vãn lên.
Kiều Nhất Vãn còn ra vẻ ngượng ngùng nói: "Chúng ta làm như thế này không tốt đâu, Chanh Chanh vẫn còn thích cậu mà."
Lộ Dã liền khịt mũi coi thường: "Tôi cũng đã chính thức ở bên Khương Chanh ngày nào đâu, cậu cũng không phải là bạn gái của Trì Ngạn Xuyên, hai đứa mình đến với nhau thì có gì là ngoại tình chứ."
"Nhưng mà... nếu sau này gặp lại nhau ở Đại học Bắc Thành thì sẽ ngượng ngùng lắm..."
Nghe đến đây, Lộ Dã liền hiến kế: "Thế thì chúng ta đổi nguyện vọng sang trường khác là được. Với điểm số của Khương Chanh, nếu cô ấy cứ nhất quyết đăng ký vào đó thì rất có thể sẽ bị trượt nguyện vọng hoặc bị điều phối sang chuyên ngành khác thôi..."
Nhìn Khương Chanh ngốc nghếch mang theo một hộp bánh ngọt đầy vui vẻ đi đến chỗ hẹn để bàn chuyện điền nguyện vọng, tôi thầm nghĩ, việc duy nhất mà Kiều Nhất Vãn làm đúng trong đời chính là dẫn dắt gã ngu ngốc Lộ Dã kia tự lọt vào bẫy của tôi.
Điện thoại của bà xã bỗng nhiên đổ chuông, cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi. Vừa mới tắt máy xong, Khương Chanh vừa bước ra từ phòng tắm liền ngái ngủ đi tới, dụi dụi đầu ôm lấy eo tôi.
"Ai gọi thế anh? Ai lại dám trêu chọc làm tổn thương Trì tổng của em thế, để em đ.á.n.h cho hắn tan thành nước ép luôn."
Tôi bị bộ dạng tinh nghịch của cô ấy chọc cho bật cười.
Thật ra, tôi có nghe ngóng được tin Lộ Dã quả thực đã kết hôn, nhưng đối tượng kết hôn lại không phải Kiều Nhất Vãn.
Mà Kiều Nhất Vãn ở Hải Thành cũng đã tìm được một người bạn trai mới.
Thế nhưng gã Lộ Dã kia chứng nào tật nấy, vợ của gã phải lặn lội ngàn dặm từ quê nhà lên thành phố để bắt gian tại trận. Vở kịch bắt gian ấy diễn ra vô cùng náo nhiệt, ầm ĩ suốt hai ngày hai đêm.
Hóa ra, Lộ Dã và Kiều Nhất Vãn lại lén lút qua lại với nhau sau lưng người khác.
Vợ của Lộ Dã không thèm nhẫn nhịn, cô ta trực tiếp đem toàn bộ đống bằng chứng ngoại tình ghê tởm của hai người họ đến bêu rếu ngay tại cơ quan làm việc của cả hai.
Kết cục là cả hai đều bị sa thải, thân bại danh liệt.
Cái loại cảm giác kích thích lén lút vụng trộm ấy, sau này bọn họ có thể tha hồ mà tận hưởng. Bởi vì bản chất ngoại tình thì chỉ có 0 lần và vô số lần mà thôi.
Khương Chanh tự vỗ vỗ vào n.g.ự.c mình định nói cái gì đó, nhưng dư quang chợt liếc thấy tôi đang nhìn chăm chằm vào cuốn sách trên tay, cô ấy liền vội vàng im bặt.
Tôi cười lớn rồi bế bổng cô ấy đặt lên giường, cúi xuống nhéo nhéo cái má phúng phính của cô ấy, đặt lên đó một nụ hôn sâu: "Ừm... Em định nói gì à bà xã?"
"Không... không có gì."
"Thật không?"
"Ừm."
"Nhớ đấy nhé, lát nữa có chuyện gì thì em nhất định phải nhẫn nhịn, đừng có mà cầu xin anh dừng lại đấy..."
