Cảm Ơn Em Đã Đến Bên Anh - 7

Cập nhật lúc: 30/06/2026 14:03

...

Tôi trở về cuộc sống trước khi xuyên sách.

Mỗi ngày.

Một mình đi làm.

Một mình tan ca.

Một mình ăn cơm.

Một mình đi ngủ.

Đúng chuẩn một người hướng nội đến mức cực đoan.

Thỉnh thoảng phải tham gia một buổi tụ tập của đồng nghiệp.

Lượng năng lượng tôi tiêu hao...

Đủ để nằm hồi phục suốt cả tuần.

Nhờ hoàn thành nhiệm vụ xuyên sách.

Hệ thống thưởng cho tôi một trăm triệu.

Tôi lập tức nghỉ việc.

Thẳng tay nộp đơn xin thôi công việc chỉ kiếm được vài nghìn mỗi tháng.

Sau đó mua một căn hộ nhỏ.

An tâm sống trong thế giới bé xíu của riêng mình.

Ngày tháng cứ thế lặng lẽ trôi qua.

Cho đến một năm sau.

Hệ thống đột nhiên xuất hiện.

Vừa mở miệng đã gào ầm lên.

【Ký chủ! Xong đời rồi!】

【Lần trước vẫn còn một nhiệm vụ của nữ phụ phản diện chưa hoàn thành!】

Tiếng hét làm tôi giật b.ắ.n mình.

Tôi run run hỏi.

"... Người hướng ngoại các cậu..."

"... Có phải đều dùng âm lượng để đo mức độ thân thiết không?"

Hệ thống nổi cáu.

【Đừng nói nhảm!】

【Mau quay lại thế giới trong sách!】

【Hoàn thành nốt nhiệm vụ rồi muốn ở hay muốn về, tùy cô quyết định!】

Nó chẳng thèm cho tôi cơ hội phản đối.

Lập tức ném tôi trở lại thế giới trong sách.

...

Khi mở mắt.

Tôi đang đứng giữa con phố đông người qua lại.

Giọng hệ thống vẫn vang lên trong đầu.

【Nhiệm vụ cuối cùng của nữ phụ phản diện.】

【Đó là lao đến trước mặt nam chính, khóc lóc chất vấn.】

【"Anh còn yêu em không?"】

Đó cũng là đoạn kết của nguyên tác.

Sau khi hối hận vì đã chạy theo lão già có tiền.

Để lỡ mất Lục Xuyên, cậu chủ thật của nhà họ Trần.

Tôi sẽ phục sẵn trước biệt thự nhà họ Trần suốt hai tháng.

Cuối cùng chặn được Lục Xuyên.

Lúc ấy.

Anh đã đính hôn với Hứa Tịnh.

Tôi sẽ mất khống chế.

Điên cuồng hỏi anh.

"Anh còn yêu em không?"

Còn Lục Xuyên.

Chỉ bình tĩnh nhìn tôi.

Nói rằng anh đã có người mình yêu.

Bảo tôi đừng tiếp tục quấy rầy cuộc sống của anh.

Sau đó chuyển cho tôi ba triệu.

Coi như đoạn tuyệt hoàn toàn quá khứ.

Tôi cúi đầu sờ chiếc thẻ ngân hàng trong túi.

Bên trong vẫn còn số tiền hệ thống thưởng.

Một trăm triệu.

Tiêu một năm.

Giờ vẫn còn hơn chín mươi triệu.

Không bao lâu nữa.

Lại sắp có thêm ba triệu.

Nghĩ đến đây.

Tôi không nhịn được mà thấy vui vui.

Sau khi trở lại thế giới trong sách.

Việc đầu tiên tôi làm.

Là đổi một số điện thoại mới.

Rồi thuê một căn hộ khác.

Tiếp tục sống cuộc đời ru rú trong nhà.

...

Tuần đầu tiên ở nhà mới.

Hệ thống ngày nào cũng gào bên tai.

【Cô đi làm nhiệm vụ đi chứ!】

【Qua đây cả tuần rồi, cửa còn chưa bước ra nổi một lần!】

【Chẳng lẽ cô định chờ nam chính tự tìm đến tận cửa để giúp cô hoàn thành nhiệm vụ à?】

Nó...

Hung dữ thật.

Người hướng nội như tôi.

Chỉ khi ở một mình.

Mới là lúc năng lượng dồi dào nhất.

Ra ngoài giao tiếp...

Mới là chuyện khiến tôi mệt nhất.

Chỉ là.

Tôi không ngờ.

Lời nói của hệ thống...

Lại ứng nghiệm thật.

16

Tôi trốn trong nhà đến tháng thứ hai.

Dưới sự thúc giục không ngừng nghỉ của hệ thống.

Cuối cùng cũng quyết định ra ngoài đi dạo một chút.

Hấp thụ chút...

"Năng lượng từ thế giới bên ngoài."

Tôi cố tình chọn lúc chạng vạng.

Lại đúng hôm trời mưa.

Thời điểm như vậy.

Người trên đường sẽ ít hơn.

Khả năng phải nói chuyện với người lạ cũng giảm xuống.

Tôi bung ô.

Vừa mở cửa bước ra.

Đã nhìn thấy một người đứng trước cửa.

Anh không cầm ô.

Cứ lặng lẽ đứng dưới màn mưa.

Ánh mắt chăm chú nhìn tôi.

Trong đó là sự kích động không thể che giấu.

Nước mưa men theo đường nét sắc sảo trên gương mặt anh chảy xuống.

Toàn thân đã ướt sũng.

Tôi sững người.

Kinh ngạc mở to mắt.

"Lục Xuyên?"

Đúng lúc ấy.

Giọng hệ thống vang lên.

【Kể từ tuần thứ hai sau khi cô chuyển đến đây…】

Hệ thống nói với tôi.

Ngay từ tuần thứ hai sau khi tôi chuyển đến đây.

Lục Xuyên đã lần theo số điện thoại để tìm được địa chỉ của tôi.

Nhưng anh không gõ cửa.

Cũng không gọi điện.

Không nhắn tin.

Anh chỉ lặng lẽ đứng chờ ngoài cửa.

Ngày này qua ngày khác.

Chưa từng rời đi.

Còn tôi...

Là một người hướng nội chính hiệu.

Thế mà thật sự ở lì trong nhà gần hai tháng.

Không bước ra ngoài lấy một lần.

Đợi mãi vẫn không thấy tôi xuất hiện.

Lục Xuyên thậm chí còn nghĩ ra cách giả làm nhân viên giao đồ ăn để gặp tôi.

Kết quả...

Bị nhân viên giao đồ ăn thật tặng cho không biết bao nhiêu ánh mắt xem thường.

Mỗi lần nhận đồ ăn.

Tôi chỉ hé cửa đúng một khe nhỏ.

Giống như đang làm chuyện mờ ám.

Nhanh tay giật lấy túi đồ ăn.

Rồi "rầm" một tiếng đóng cửa ngay.

Đừng nói là gặp người.

Đến cả khuôn mặt tôi cũng chẳng chịu lộ ra.

...

Lục Xuyên đứng trước mặt tôi.

Vẻ mặt đầy mệt mỏi.

Có lẽ đã rất lâu rồi anh không được ngủ một giấc t.ử tế.

Nước mưa không ngừng chảy xuống gương mặt anh.

Nhưng anh mặc kệ.

Đôi môi khẽ run lên.

"Thanh Trúc..."

"Em đã đi đâu vậy?"

"Anh quay lại căn phòng thuê của chúng ta."

"Nhưng em không còn ở đó nữa."

"Đồ đạc của em vẫn còn nguyên."

"Anh chờ em ở đó suốt ba tháng."

"Nhưng em không hề quay về."

Giọng anh bắt đầu nghẹn lại.

"Anh dùng tất cả mối quan hệ của nhà họ Trần để tìm em."

"Nhưng em cứ như bốc hơi khỏi thế giới vậy."

"Tìm thế nào cũng không thấy."

Đôi mắt anh đỏ hoe.

"Thanh Trúc..."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.